Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212775
Bình chọn: 7.5.00/10/1277 lượt.
ngây thơ hết đưa mắt nhìn bố rồi lại nhìn sang mẹ khó hiểu.
– Ha ha, Nhật Duy à, cháu thấy đấy con bé tính cách vẫn còn trẻ con, ngây thơ và suy nghĩ còn khá đơn giản lắm con nhớ phải chăm sóc thật tốt cho con bé nha. – Bố Hoạ Mi ngồi bên cạnh xoa đầu con gái rồi nhìn Nhật Duy cười ẩn ý.
– Cái này cháu sẽ cố gắng hết sức, bác cứ yên tâm. – Nhật Duy mỉm cười lễ phép nói.
– Dạo này con bé thế nào rồi, có còn lười nhác để nhà cửa cho gián chuột bò lung tung nữa không? Còn hay thức khuya chơi game, đọc truyện đến tận 2, 3h sáng mới ngủ nữa không? – Bà Hương nhíu mày hỏi khi thấy con gái cưng của mình có vẻ gầy đi.
– Hi hi, mẹ à, nghe nói mẹ sắp có buổi trình diễn thời trang những tác phẩm mới nhất trong thời gian gần đây tại Hà Nội phải không? Bao giờ tổ chức nhớ nói cho con biết nha con nhất định sẽ đi tham dự. Hì hì – Hoạ Mi đánh trống lảng.
– Hừ, đừng có mà đánh trống lảng, lặng im để Nhật Duy nói – Bà Hương vẻ mặt nghiêm túc liếc nhìn về phía Nhật Duy.
– Dạ, thưa bác, Hoạ Mi dạo này ngoan hơn rồi, cũng đã bắt đầu biết sạch sẽ hơn, cũng không còn hay thức khuya chơi game với đọc truyện nữa. – Nhật Duy mỉm cười bối rối
– Thế sao trông nó có vẻ gầy đi thế? Cậu chăm sóc nó thế nào? Có thường xuyên nấu cơm cho nó ăn không hay để mặc nó ăn đồ ăn nhanh … – Bà Hương tỏ vẻ không hài lòng, bà cảm thấy rõ cậu ta đang nói dối để bao biện cho con gái mình đây mà.
– Cái này… – Nhật Duy lúng túng không biết trả lời thế nào, quả thật suốt 3 tuần sống chung với nhau cậu có nấu cơm cho nhỏ ăn bao giờ đâu, toàn đi từ sáng đến nửa đêm mới về…Haiz
– Thôi mà mẹ người ta có là gì của con đâu mà mẹ cứ tra hỏi ghê thế – Hoạ Mi bực bội buông đũa cãi lại mẹ.
– Oh, phải rồi có là gì của nhau đâu… – Nói rồi bà liếc nhìn ông Cường cười ẩn ý (Bà chỉ hỏi dò vậy thôi, xem ra đúng là chưa có tiến triển gì thật rồi, không sao bà sẽ đời thêm một thời gian nữa thử coi)
– Sorry Nhật Duy nha, bác có gì hơi quá đáng mong cháu thông cảm bỏ qua cho bác nha. – Bà Hương mỉm cười áy náy.
– Dạ bác đừng nói thế cháu thấy ngại lắm, người xin lỗi là cháu mới phải cháu đã phụ lòng mong đợi của hai bác rồi. – Nhật Duy khiêm tốn.
-…
Bữa ăn trôi qua thật nhanh, ông Cường liền gọi Nhật Duy vào phòng riêng nói chuyện.
– Có phải ta đã làm khó cháu không? Cháu cứ nói thật để ta còn biết đường thu xếp – Ông Cường cầm tách café nóng nhấp một ngụm hỏi
– Lúc đầu thì đúng là cháu cảm thấy như vậy thật, nhưng bây giờ thì không? – Nhật Duy ánh mắt phức tạp
– Tại sao?
– Có lẽ cháu dần cảm thấy thích cô ấy rồi, hơn nữa cháu đã từng hứa sẽ không bao giờ rời xa bỏ rơi cô ấy bơ vơ một mình trên cõi đời này. Bây giờ sẽ là lúc cháu thực hiện lời hứa ấy. – Nhật Duy kiên quyết.
– Đã từng hứa sẽ không bao giờ rời xa? – Ông Cường tỏ vẻ khó hiểu, hai đứa này mới gặp nhau có chưa đầy một tháng tình cảm đâu thể phát triển nhanh tới mức đó thế mà thằng bé này lại nói đã từng hứa với con bé những điều ấy lúc nào nhi?
– Đó là một bí mật chỉ riêng cháu với cô ấy mới biết, xin thứ lỗi cháu không thể nói ra – Nhật Duy ánh mắt xa xăm, nhẹ nhàng nói…
Nhật Duy với Hoạ Mi đã trở về rồi, chỉ còn lại mình ông Cường trong căn phòng rộng, ông tỏ ra rất lo lắng về quyết định cho Nhật Duy tới sống chung với Hoạ Mi để nuôi dưỡng tình cảm. Nếu thực sự hai đứa yêu nhau muốn cưới nhau, nhưng nếu nó phát hiện ra sự thật mà ông đã cố giấu kín suốt 20 năm nay liệu nó có còn yêu Hoạ Mi và tha thứ lỗi lầm đó của ông không?
Ông rất sợ tất cả chỉ là một cơn ác mộng, 20 năm trước ông đã trót sai lầm một lần để lại nỗi đau day dứt suốt cuộc đời, nếu 20 năm sau ông lại một lần nữa sai lầm thì làm sao ông có thể chết mà nhắm mắt được đây? Ông chợt bắt đầu cảm thấy hối hận về quyết định đó, sợ mình không thể kiểm soát được mọi chuyện.
Đừng làm điều gì khiến bản thân mình phải hối hận, dặn lòng là phải luôn như vậy, nhưng ai biết được điều gì bất ngờ sẽ xảy ra khiến mình trót phạm sai lầm để rồi phải hối hận, day dứt, nuối tiếc đây. Mà nếu để sự thật được phơi bay ra ánh sáng ông sợ ngay cả bà Hương vợ ông, người từng vì ông mà chấp nhận mọi thiệt thòi chỉ để được sống bên cạnh ông cũng sẽ chẳng bao giờ chịu tha thứ cho ông nữa…
Mỗi lần nhắm mắt lại ông Cường như nhìn thấy hai người từng rất thân thiết với ông, cả người đầy máu đỏ tươi đứng trong biển lửa nhìn ông bằng ánh mắt căm hận tận xương tuỷ miệng mấp máy nói câu gì đó mà ông không thể nghe rõ, sau đó lửa tàn họ cũng dần biến mất như một cơn gió. Giấc mộng ấy không chỉ mình ông mà vợ ông cũng thấy, rốt cuộc nó là điểm báo gì đây… Chỉ nghĩ vậy thôi toàn thân ông đã lạnh toát, thần kinh căng thẳng, mệt mỏi…
Giàu sang thì làm gì, quyền lực, địa vị thì làm gì? Khi mà không thể có được người con gái mình yêu, phải cưới một người mà mình không hề yêu thương để rồi cứ luôn phải sống trong day dứt, đau khổ… Thật là thảm hoạ – Ông Cường cười nhạt, ánh mắt phảng phất sự đau thương…
Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 47
Đâu phải sống ở đời…
Người ta làm mình tổn thương…
…Thì mình phải trả
