pacman, rainbows, and roller s
Oan gia! Anh là tổng tài sao?

Oan gia! Anh là tổng tài sao?

Tác giả: Tiểu Khuê

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323361

Bình chọn: 9.5.00/10/336 lượt.

đến hại hôm đó chúng tôi thua thê thảm. Bạn là người đầu tiên dám không đến, cũng là lần đâu tiên đội tôi thua thảm hại! Bạn nên chịu trách nhiệm chứ? Vốn muốn nhẹ nhàng nhưng hôm nào bạn cũng chuồn lẹ quá…Khả Vy nghe tên con trai nói, chợt nhớ ra hôm đó bản thân ở lí trong phòng vì bị cảm. Đã thế, mấy hôm sau, vừa reng chuông là cô đã vội vàng bỏ về vì sợ trễ giờ làm! Hóa ra lại biến thành một kẻ chạy trốn trong mắt người khác! CHƯƠNG 3: GÁI LÀNG CHƠI! (6)– Tôi vốn chưa nói là sẽ đến! Hơn nữa, chuyện đội của bạn thua không liên quan đến tôi! Còn nữa, tôi không có trốn kĩ!Khả Vy nhấn mạnh từng chữ, sau đó liền quay đầu bỏ đi, vốn chẳng thích đôi co với mấy tên như thế này! Ấy vậy mà chẳng được như ý muốn, tên con trai liền hung hăng kéo lấy cổ tay cô, lôi cô đi xềnh xệch! Cả hành lang vốn đông đúc giờ đã vắng ngắt! Khả Vy thật không biếu kêu cứu với ai, dù có cố vùng vẫn cũng không thoát ra được.– Thả ra! Thả ra!Bị lôi xềnh xệch đến một phòng học, bên trong còn có bốn năm thằng con trai, Khả Vy có thể nhận ra một thằng to con trong đám ấy chính là thằng đã đến bảo cô đến cổ vũ.– Mấy người muốn gì? – Xoa xoa cổ tay đã bầm tím, Khả Vy bực dọc, nhưng lại có cảm giác sợ hãi nhiều hơn. Căn phòng này đã đóng cửa, cô có la đến khản cổ cũng không ai nghe! Một mình cô với cả một đám con trai thế này, không biết chúng sẽ giở trò gì a.– Dương đại ca, xử sao đây? – Một thằng trong số ấy nhìn cô cười nham hiểm. Trái lại, tên con trai nảy giờ lôi xềnh xệch cô, cũng chính là kẻ mà mọi người gọi là Dương đại ca, giờ chỉ im lặng ngồi một góc, chậm rãi châm điếu thuốc!Hai thằng khác liền bước tới nắm chặt hay tay Khả Vy, khiến cô không cách nào chống cự, chỉ biết hét to.– Thả ra! Thả ra! Dám động vào tôi, ông nhất định sẽ không tha cho mấy người! Biết điều thì bỏ ra ngay!– Vẫn còn mạnh miệng nhỉ. Xem ra cũng khá “ngon”!Thằng con trai nảy giờ lên tiếng, nghe thấy cô hù dọa, càng tỏ vẻ hứng thú. Tay không an phận đặt lên nơi nhạy cảm, đẫy đà trước ngực cô. Khả Vy không có khả năng chống cự, trước hành động sỗ sàng của thằng con trai, Khả Vy hệt như bị ai đó phang một cú mạnh vào đầu!P/s: Đã có chap mới <3 . Mong mọi người ủng hộ nha. Vote và cmt để Khuê có động lực viết tiếp a <3 . Ai có sử dụng fb thì add fb của Khuê tám chơi nhé <3 https://www.facebook.com/profile.php?id=100006941479278&fref=ts CHƯƠNG 4: NỤ HÔN ĐẦUChương 4: Nụ hôn đầuNếu ban nãy, Khả Vy còn lớn miệng quát mắng, thì bây giờ, cô chỉ biết cắn răng, chẳng dám hó hé gì, nói chính xác hơn là cô vẫn chưa thích ứng gì với những việc đang diễn ra…Cô, khinh bỉ ghê gớm hành động này! Cái bàn tay chó chết đó, nếu có thể cô thật muốn chặt đứt nó!– Sao rồi? Sao không la hét nữa đi! Cũng khá vừa tay đó… – Thằng con trai tiếp tục cái giọng cười cợt nhả của mình, một tay đặt lên nơi đẫy đà của cô, một tay ôm chặt vòng eo thon gọn!Thằng con trai với mái tóc hung hung đỏ, nảy giờ ngồi im rít từng hơi thuốc, kẻ được gọi là Dương đại ca bấy giờ mới lên tiếng.– Tao đã bảo là cho mày động vô chưa?Thằng con trai cợt nhả trước mặt cô nghe thế liền vội buông tay ra, hai thằng con trai nắm chặt tay cô nảy giờ cũng nới lỏng. Gương mặt nảy giờ cúi gằm của Khả Vy bỗng chốc ngẩng phắt lên, lợi dụng cơ hội liền vùng ra, bỏ chạy thằng về phía cửa. Thấy cô bỏ chạy hệt như một con thỏ con, đám con trai vừa muốn đuổi theo liền bị chặn lại bởi một giọng nói.– Để cô ta đi.Tên họ Dương lên tiếng, gương mặt hơi đăm chiêu suy nghĩ gì đó. Trông cô ta quen quen, hình như hắn đã gặp ở đâu…Về phần Khả Vy, cô cứ thế chạy một mạch về căn biệt thự của Ngôn Vũ Kha. Mãi đến khi cô về cũng đã quá trưa, cánh cổng căn biệt thự cũng không hề khóa chứng tỏ Ngôn Vũ Kha là đang đợi cô ở nhà!Bước vào phòng khách, Ngôn Vũ Kha một thân nhàn nhã trong bộ đồ thoải mái, nhưng gương mặt lại có tí thâm trầm, vừa nhìn thấy cô đã bực dọc lên tiếng, giọng điệu lộ rõ vẻ châm chọc. Ai mà không bực được cơ chứ? Hắn vừa dạy xong đã chu đáo ghé siêu thị, mua đồ thật nhanh vì sợ cô nhóc này ở nhà chờ. Hắn đã hứa với cô là sẽ hướng dẫn cô nấu ăn, đương nhiên sẽ thực hiện. Ấy vậy mà nửa tiếng trôi qua, hắn vẫn không thấy cô về, lo rằng cô nhóc này bị lạc, hắn liền đánh một vòng xe từ căn biệt thự tới trường để kiếm cô, suốt cả quá trình không ngừng ngó ngang ngó dọc các nẻo đường để kiếm cô… Ấy vậy mà tới cổng trường, vẫn không thấy cô nhóc này, hắn lại vô tình nghe được cuộc đối thoại của hai sinh viên bảo rằng thấy cô và tên họ Dương nào đó nắm tay nhau trên hành lang…– Cô có vẻ được mến mộ quá nên quên cả lời hứa của mình sao?Trái với vẻ châm chọc của Ngôn Vũ Kha, Khả Vy không những không tức giận mà còn im lặng bỏ thẳng về phòng!Ngạc nhiên khi thấy thái độ của cô, lửa giận trong lòng Ngôn Vũ Kha cũng vơi bớt một chút, nhưng sự khó chịu lại ngày càng gia tăng!Sao cô không vênh váo cãi lại như mọi khi? Sao không đáp lại lời châm chọc của hắn! Đó vốn là tính cách của cô mà… Sao cứ cúi gằm mặt mà đi như vậy…Nhìn đống đồ ăn