Ông xã diễn kịch quá giỏi

Ông xã diễn kịch quá giỏi

Tác giả: Chanh Nặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324734

Bình chọn: 9.5.00/10/473 lượt.

thay trang phục mùa xuân không thể chống lạnh thành trang phục mùa hè, càng khó giữ ấm hơn.

Lăng Lỵ mặc áo xệ vai và một chiếc váy mỏng manh ngắn tới đầu gối trở lại trước ống kính. Nụ cười trong màn ảnh tươi đẹp sáng chói như trời mùa hè. Ở một bên, Doãn Quang Huy nhìn thấy, trong lòng run sợ, hết sức đau lòng.

Tóc của cô liên tiếp bị gió lạnh thổi tung. Mới vừa đứng trước gương thì bả vai và hai chân lạnh không ngừng run cầm cập, nhưng khi cô ra đứng trước màn hình thì hơi thở trầm ổn, không có chút khác thường nào.

Doãn Quang Huy cam đoan là bờ môi của Lăng Lỵ tuyệt đối tím ngắt dưới lớp son môi kia, còn hai tay thì lạnh như nước đá. Lúc thay quần áo, anh sợ cô lộ hàng, lúc chụp hình, anh lại sợ cô bị cảm lạnh. Anh thật muốn kéo cô ra khỏi nơi chụp hình, hào khí tràn trề mà nói: “Đừng chụp nữa! Tôi sẽ nuôi em!” Nhưng mà, làm sao anh nỡ dày vò sự kiêu ngạo của cô?

Lần trước nghe cô nói chuyện, anh có thể dễ dàng hiểu được cô rất thích công việc này. Cho dù người khác có hiểu lầm xuyên tạc, cô vẫn một mực khẳng định giá trị công tác của chính mình.

Rốt cuộc phải đầu tư bao nhiêu tâm tình và sức lực vào công việc này thì mới có thể khống chế bản thân không được run rẩy trong khí trời rét lạnh như thế này?

Ánh mắt của những người đứng vây quanh xem chụp hình chuyển từ tò mò sang thông cảm. Họ cũng phải bỏ đi vì trời bắt đầu trở lạnh. Chỉ còn lại Doãn Quang Huy đứng lặng yên ở đó trong gió rét, mắt không chớp dõi theo hình bóng của Lăng Lỵ.

Anh đứng một hồi lâu, rồi đi bộ tới một cửa hàng tiện lợi, mua cái gì đó nắm chặt ở trong tay, sau đó quay về đứng yên như cũ.

Anh không lên tiếng kêu Lăng Lỵ vì không muốn quấy rầy gián đoạn công việc của cô, khiến thời gian chịu rét của cô lại càng thêm kéo dài. Từ trước tới nay, trong lúc làm việc thì Lăng Lỵ không màng tới mọi việc xung quanh, liều chết để hoàn tất quá trình chụp ảnh. Cho đến khi biên tập và thợ nhiếp ảnh kết thúc công việc thì cô mới hậu tri hậu giác phát hiện Doãn Quang Huy đang đứng ở đó.

“Doãn Quang Huy, sao anh lại ở đây?” Bởi vì quá ngạc nhiên, Lăng Lỵ chạy vội đến bên cạnh anh, trong khi trên người vẫn còn mặc trang phục mùa hè.

Lúc nãy Doãn Quang Huy có gọi điện thoại tới hỏi cô đang ở đâu, khi nào về nhà. Phản ứng tự nhiên của cô là tưởng anh muốn mang Lý Chấn về nhà, cần biết thời gian và địa điểm của cô để mà tránh né, cho nên cô trả lời từ đầu tới đuôi không bỏ sót chỗ nào. Không ngờ anh lại muốn tới tìm mình.

“Tôi nghe nói có luồng khí lạnh đang tới, nên mang áo khoác và trà nóng tới cho em. Sau khi đến thì mới phát hiện, em không chỉ thiếu áo khoác và trà nóng.” Doãn Quang Huy choàng áo khoác lên người của Lăng Lỵ, còn đưa cả túi nóng vừa mới mua ở cửa hàng tiện lợi cho cô.

“Hả?” Sau khi lần trước nữa đêm rời giường, đây là lần thứ hai cô bị Doãn Quang Huy khoác thêm áo, Lăng Lỵ nhất thời không biết phản ứng làm sao.

Thấy gương mặt sững sờ của cô, Doãn Quang Huy cầm tay của cô lên, nhét túi nóng vào hai bàn tay lạnh lẽo của cô.

Túi nóng trong tay cô rất ấm, ấm vô cùng. Cái bọc đã được mở ra từ sớm, chắc là Doãn Quang Huy đã cầm ở trên tay một chút, cho nên Lăng Lỵ cảm thấy hơi nóng này có ít nhiều là hơi nóng từ lòng bàn tay của anh truyền tới, càng ấm áp hơn.

Ngón tay của anh thon dài, lòng bàn tay lại to lớn và đầy đặn, đốt ngón tay hơi bị chai sạn vì công việc bóng bay đã lâu ngày, ôm gọn đôi bàn tay của cô. Cảm giác ấm áp, thô ráp khiến cô ứng phó không kịp, muốn tránh cũng tránh không được, khiến người ta vô cùng hoảng hốt.

Chương 10

“Uống chút trà nóng có được không?” Sau khi xác nhận cô đã cầm lấy túi nóng, Doãn Quang Huy buông tay cô ra, lấy bình thủy từ trong xe ra, mở nắp bình, rót cho Lăng Lỵ một ly. Anh kề môi thổi một lát rồi ngẩng đầu lên, nhìn son môi trên miệng của cô.

“Em cứ uống như vậy sao? Son môi vẫn còn thì làm sao mà uống? Hay là em muốn ống hút không? Hình như trên xe của tôi có ống hút.” Doãn Quang Huy lục lọi trên xe một lát thì lấy ra một ống hút.

“Hả?”

Thứ gì cũng có? Là Doraemon sao? Chỉ sợ Doremon cũng không tỉ mỉ bằng Doãn Quang Huy.

Lăng Lỵ lâu nay làm việc ít có người chăm sóc, một tay cầm túi ấm, một tay cầm ly trà nóng, thật không biết phải làm gì cho phải.

“Sao em lại đứng thừ người ra thế? Uống mau đi! Lạnh như thế này thì trà sẽ mau nguội lắm.” Doãn Quang Huy cắm ống hút vào trong ly, đưa ống hút tới tận môi cô, cô không uống cũng không được.

Động tác này quá thân mật, Lăng Lỵ nhìn người kia cứ dí sát ống hút vào miệng của cô, tiến lùi không được, đành phải cúi đầu hút một ngụm.

“Uống ngon không? Nóng quá hay nguội đi rồi? Uống nữa không?” Doãn Quang Huy hỏi một hơi.

“Trà uống rất ngon, không nóng quá cũng không nguội quá. Không cần uống nữa, cám ơn anh.” Lăng Lỵ lắc đầu.

Tất cả những thứ do Doãn Quang Huy chuẩn bị, bất luận là áo khoác, trà, hay túi nóng, đều không phải là chu đáo hết sao? Tất cả đều tốt, tốt quá mức tưởng tượng.

“Đột nhiên vì sao anh lại đến đây?”

Lăng Lỵ vừa mới hỏi anh vấn đề này. ‘Doãn Quang Huy, sao anh lại ở đây?’ cũng vẫn là một câu hỏi mà thôi,


Lamborghini Huracán LP 610-4 t