mà Doãn Quang Huy cũng đã trả lời rồi.
Nhưng… bây giờ đầu óc của Lăng Lỵ hoàn toàn trống rỗng, không biết phải nói cái gì. Ngay cả nhìn Doãn Quang Huy cũng cảm giác được trong ngực nóng lên, cổ họng như là mắc nghẹn, đôi môi khô khốc…
“Tôi sợ em lạnh nên mang áo tới cho em. Thuận tiện muốn đi ăn tối với em thôi. Bây giờ chưa tới tám giờ, đi ăn cơm được mà phải không?” Doãn Quang Huy thản nhiên hỏi mà chưa phát giác được Lăng Lỵ có vẻ gì đó kỳ quái, tự mình nói chuyện rất cao hứng.
“Ăn tối?” Lăng Lỵ không hiểu hỏi. Ý của anh là muốn đi nhà hàng? Hay là về nhà ăn?
“Đúng vậy, ăn tối. Người bạn tặng tôi hai phiếu ăn miễn phí ở nhà hàng Ý mới khai trương, ngày mai là hết hạn, chúng ta nên đi hôm nay.”
Bạn bè nào cho phiếu chiêu đãi chứ? Anh mới vừa gọi điện thoại tới đặt trước mà thôi.
“Sao anh không đi với Lý Chấn?”
“À, cậu ấy đi công tác rồi.”
Đi công tác cái gì ? Lý Chấn người ta đang ở công ty duy trì an ninh, thỉnh thoảng còn phải chạy sang nhà cũ của Lăng Lỵ để thăm dò, xác nhận cha của cô không có làm loạn.
“Chúng ta có thể đi ăn cơm được không? Anh có hỏi qua Lý Chấn chưa?” Lăng Lỵ lo lắng hỏi.
“Có cần phải xin phép nhiều vấn đề vậy không? Đi ăn bữa cơm với bạn chung phòng là một chuyện rất bình thường mà phải không?” *diễn*đàn*lê*quý*đôn* So với sự e dè cẩn thận của Lăng Lỵ, Doãn Quang Huy trả lời một cách rất tự nhiên.
Cũng đúng, Doãn Quang Huy nói cũng có lý, đi ăn chung với bạn cùng phòng rất bình thường mà. Có lẽ trong lòng có quỷ nên cô mới hỏi như thế. Cô quá quan tâm tới anh nên mới không thể phản ứng bình thường được.
Chỉ là đi ăn bữa cơm với bạn chung phòng thôi, cô không nên làm lớn chuyện. Hơn nữa, Doãn Quang Huy đã tỉ mĩ chuẩn bị nhiều đồ như vậy tới thăm, cô cũng không nên phụ lòng của anh.
“Vậy đợi tôi thay quần áo và thu dọn đồ đạc một chút.”
Lăng Lỵ chỉ chỉ phía sau, biên tập và thợ trang điểm đang thu dọn đồ đạc. Quần áo trên người của cô cũng phải cỡi ra, trả lại cho biên tập.
“Đi đi. Tôi ở đây đợi em.” Doãn Quang Huy gật đầu.
“Vâng.” Cô xoay người đi được hai bước, suy nghĩ một chút rồi lại vòng trở lại: “Doãn Quang Huy, bên ngoài lạnh lắm, anh vào trong xe chờ đi.”
“Em cũng biết là trời lạnh thì nhanh lên một chút. Tôi thật lo là em sẽ đổ bệnh đó. Tôi sẽ khởi động hệ thống sưởi ấm chờ em. Đến khi em quay trở lại thì chúng ta cùng nhau lên xe.”
“……”
Có phải bởi vì biết được cô sẽ lo lắng anh bị lạnh, cho nên anh cố ý nói muốn đợi cô cùng lên xe, để cô vì vậy mà làm lẹ lên, giảm bớt thời gian chịu rét không?
Vậy thì… rốt cuộc Doãn Quang Huy sợ cô bị lạnh quá lâu? Hay là quá đói bụng muốn đi ăn cơm? Lăng Lỵ rảo bước, tay cầm túi nóng, miệng cười chúm chím.
Sau đó không lâu, cô dọn xong đồ đạc, trở lại bên cạnh Doãn Quang Huy. Mới vừa ngồi xuống ghế phụ lái, từ đằng sau lưng của Doãn Quang Huy thình lình vang lên một cuộc đối thoại với lời lẽ cay nghiệt không chút dấu diếm.
“Ghét nhất là chụp hình quảng cáo chung với cô ta. Mỗi lần chụp chung với cô ta là trang bị bị chiếm chỗ hết, chủ yếu là chỉ có được vài tấm hình… Cô ta cũng là người thay đổi nhiều quần áo nhất…” Đó là một trong những người mẫu chụp hình chung nhóm với cô.
“Người nào?” Người mẫu thứ ba lúc chụp hình cũng ở đây.
“Còn ai nữa? Ngoại trừ tớ và cậu ra, không phải là Lăng Lỵ sao?” Người đầu tiên lên tiếng có vẻ rất tức giận. “Nói đến đây tớ thật không hiểu, cô ta đã lên bìa mặt kỳ trước rồi, kỳ này cô ta lại lên nữa là sao?” Hiển nhiên người kia tiếp tục nói một cách rất bất mãn.
“Tổng biên nói độc giả bỏ phiếu muốn xem cô ta, nói cô ta có loại phong cách đô thị độc lập tiềm ẩn… Ai mà biết được? Nếu không phải đã tham gia nhiều bữa tiệc không đứng đắn, thì cũng không biết đã ngủ với người nào rồi? Phong cách đô thị? Nhất đinh không phải là ‘trên giường độc lập’ rồi?” Quan hệ cá nhân của hai người mẫu này hình như rất tốt, càng nói về sau càng cười lớn đùa giỡn, chủ đề tiếp theo cũng càng khó nghe.
Ngồi trên ghế tài xế phụ, vẻ mặt Lăng Ly có chút xấu hổ, kéo kéo tóc, mặt nhìn cái tay để trên đùi, quên cả cài dây an toàn, trong lúc nhất thời không biết phải phản ứng như thế nào.
Thế giới người mẫu lâu nay là như thế. Ranh giới nghề nghiệp thì nhỏ mà cạnh tranh thì rất lớn. Cô không thèm để ý người khác nói xấu hay đánh giá cô như thế nào, nhưng cô để ý cách nhìn của Doãn Quang Huy đối với cô.
Cô nhướng nhướng mày liếc Doãn Quang Huy. Thế nhưng anh lại giống như không có chuyện gì xảy ra, đóng cửa xe lại cho cô rồi vòng qua đầu xe, ngồi vào vị trí tài xế.
“Túi nóng còn ấm không? Có muốn đổi cái khác không? Ở đây tôi còn một cái.” Doãn Quang Huy ngồi xuống ghế sau tay lái, thấy Lăng Ly vẫn nhìn chằm chằm đôi tay, tưởng rằng túi nóng trong tay cô đã không còn ấm, nên anh cúi đầu muốn lấy túi nóng khác từ trong túi ra.
“Túi nóng vẫn còn ấm… Doãn Quang Huy, anh có nghe họ nói gì không?” Nghe những lời nói thêm mắm thêm muối, không biết thái độ của anh đối với cô vẫn còn như trước hay không? Không muốn chuyện này làm cô thấp thỏm trong lòng, Lăng Ly dứt khoát hỏi thẳng ra.
“Có nghe.” Doãn Quang Huy