Ngọc Lâm nhìn nàng, nhẹ nhàng ôm thắt lưng của nàng, sau đó nàng cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, còn chưa kịp phản ứng thì hai người đã nhẹ nhàng đáp trên nóc nhà.
Cầu Mộ Quân hỏi:“Nóc nhà sẽ không bị chúng ta làm sụp chứ?”
Thích Ngọc Lâm cười nói:“Sẽ không đâu, nàng xem, đứng ở chỗ này này, ở phía dưới có xà gỗ, sẽ không sụp.” Nói xong, hắn kéo nàng ngồi xuống nóc nhà.
“Nàng xem, ở chỗ này có thể ngắm trăng thật rõ”
Chính văn Chương 131: Bộc lộ lời thật lòng
Editor: mèomỡ
“Nàng xem, ở chỗ này có thể ngắm trăng thật rõ”
Cầu Mộ Quân gật gật đầu sau ngừng một lát, Thích Ngọc Lâm hỏi:“Nàng hôm nay có cảm thấy cha ta rất hung dữ không?”
Cầu Mộ Quân yên lặng một lát, nhỏ giọng nói:“Có hơi.”
“Vậy nàng sợ ông ấy không?” Thích Ngọc Lâm hỏi.
Cầu Mộ Quân nói:“Không, ông ấy đối với ta rất tốt. Nhưng mà hôm nay…… Nếu Đoàn Chính Trung không đến, ông ấy sẽ xử Liễu Vấn Bạch kia thế nào?”
Thích Ngọc Lâm nói:“Ông ấy không phải đã nói sao? Hủy thiên tư của hắn. Chắc là rạch mặt, cắt lưỡi, chặt tay hoặc chân đi.”
Cầu Mộ Quân đột ngột rùng mình.
Thích Ngọc Lâm đỡ lấy nàng nói:“Sợ à?”
Cầu Mộ Quân nói:“Ta chỉ cảm thấy…… Tội của hắn cũng không đến mức đó?”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (265)
“Đúng vậy, cha ta luôn luôn là người như vậy, thuận ta thì sống nghịch ta thì chết, ngay cả đại ca cũng không dám nói một câu không trước mặt ông ấy. Chúng ta lại càng sợ ông ấy, thậm chí không dám biểu hiện ra biểu cảm không tán đồng trước mặt ông ấy.”
Nghe hắn nói như vậy, nàng cũng hiểu được.
Ban ngày, Thích Vi cúi đầu không để ý chắc là không đành lòng nhưng không thể có ý kiến cho nên coi như mình không thấy. Thích Ngọc Lâm cũng coi như không phát hiện bởi vì biết không có cách nào.
“Ta sợ…… Nàng hôm nay bị dọa, không dám đến Thích gia nữa, cũng không dám có quan hệ với họ Thích.” Thích Ngọc Lâm nói xong, nghiêng đầu nhìn nàng.
Đây là nguyên nhân đêm nay hắn ngồi ở đầu tường nhà nàng sao?
Lo lắng nàng có thành kiến với hắn, với gia đình hắn, nên muốn đến giải thích, nhưng lại không tiện trèo tường vào, cho nên ngồi ở trên tường. Hắn ngồi bao lâu, vừa tới hay là đợi đã lâu?
“Ngọc Lâm, thật ra ta…… Ta lừa ngươi.” Trong lòng nhiệt huyết trào dâng, Cầu Mộ Quân rốt cục nhịn không được, nói ra những lời này.
Thích Ngọc Lâm không nói gì, Cầu Mộ Quân hít sâu một hơi, mở miệng nói:“Ngay từ đầu, ta đã lừa ngươi. Sau khi gả vào Đoàn phủ, ta yêu Đoàn Chính Trung, nhưng hắn đối với ta…… không có một chút tình ý nào. Sau đó, ta bị người khác cường bạo, hắn biết được, không chút do dự bỏ ta. Ta về nhà, vốn định dần quên hắn nhưng sau đó ta quen với Vi Vi, lại gặp ngươi. Hôm Thất Tịch đó, Sanh Dung đưa hắn đến, ta rất bất ngờ, cũng phát hiện ta vẫn còn để ý hắn. Ta thầm nghĩ hắn nhìn thấy ta và ngươi ở cùng nhau, có mất hứng, có ghen tị không? Quả nhiên, ngày đó sắc mặt hắn rất khó coi, ta nghĩ, rốt cục hắn cũng đã để ý đến ta. Cho nên sau này, ta cố ý ở cùng ngươi, muốn chọc hắn tức giận, khiến cho hắn lại đến tìm ta. Khi đó ta nghĩ, dù sao ngươi cũng gạt ta, cũng không thật sự thích ta, không thật sự muốn cùng ta cả đời. Nhưng sau này……”
Thích Ngọc Lâm nói:“Sau này, sự tình đảo ngược, người nàng để ý không tới tìm nàng, người nàng không thèm để ý lại nói muốn thành thân với nàng, phải không?”
Cầu Mộ Quân rơi lệ nói:“Ngọc Lâm, xin lỗi, ta có lỗi ngươi, có lỗi với Vi Vi, ta là kẻ lừa đảo, không đáng ngươi vì ta như vậy.”
Thích Ngọc Lâm yên lặng, sau đó cười nói:“Ít nhất, nàng vẫn nói thật với ta, không phải sao? Nàng đã nói, nàng chưa từng yêu ta là ta tự mình không tin.”
Nàng không nói nổi….
“Không, không cần xin lỗi, nàng không cần xin lỗi ta, bởi vì ta cũng lừa nàng.” Thích Ngọc Lâm nói. Cầu Mộ Quân ngẩng đầu lên, nhìn hắn.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (266)
Thích Ngọc Lâm nói:“Thật ra lúc ban đầu ta thật sự không có ý định muốn ở bên nàng, hoặc là nói…… Ta chỉ muốn chơi đùa với nàng một thời gian. Ngày đó thật ra ta đến quán trà Thấm Nhã để tìm một cô nương trong gánh hát, nhưng ở dưới lầu, một cây quạt bay tới trên người ta, ngẩng đầu, ta liền thấy được nàng. Dung nhan xinh đẹp đoan trang, da thịt vô cùng mịn màng, cúi đầu nhìn ta, có một tia kinh hoảng, có một tia e lệ…… Khi đó ta liền nghĩ, không biết có duyên phận với mỹ nhân này hay không?”
Nhớ tới lúc gặp mặt, Thích Ngọc Lâm cười, nói:“Thật ra ta lừa nàng còn nhiều hơn, ngày đó trên núi Nhạn Lai, ta thật ra đã có chuẩn bị. Ta biết sườn núi Nhạn có khe núi sạch sẽ lại kín đáo, thật ra thì ta đã muốn tìm cơ hội đưa nàng tới đó. Nhưng sau đó, ta nhìn thấy nụ cười của nàng, nghe được giọng nói của nàng, cùng nàng nghỉ ngơi dưới thác nước, ta lại muốn đợi lát nữa. Đến tận lúc tối, ở trên vực Tương Tư, thấy nàng đứng dưới rặng mây đỏ đầy trời, nhìn vách núi mà rơi lệ, ta đột nhiên muốn dùng cả đời để che chở nàng, đột nhiên muốn ôm nàng vào trong ngực cả đời. Khi đó, dường như ta đã biết mình thật sự thích nàng, lại không coi trọng phần tình cảm này, làm theo ý mình, đến khi nàng muốn rời khỏi ta, ta mới tỉnh ngộ, muốn dùng