“Ong ong” truyền đến, Cầu Mộ Quân vội ngẩng đầu, nhưng lại là con ruồi. Nàng dùng quyển sách trên tay đập xuống, con ruồi tránh được, lại đánh, lại né, trong lòng phiền chán, nàng ném sách lên trên bàn.
Phiền muốn chết!
Phiền chán qua một ngày đến tận buổi chiều, nàng ở nhà đến tận lúc trời tối. Đêm đến mọi người đi vào giấc ngủ như bình thường, thế nhưng lại có một con bồ câu đưa tin bay đến.
Cầu Mộ Quân cuống quít mở ra xem, lại là Thích Ngọc Lâm: ‘Ngày mai ở nhà không? Có đồ cho nàng.’
Đây là ý gì? Hắn muốn tới Cầu phủ sao? Không thể nào, tuy rằng hai người đã sớm khiến dư luận xôn xao, nàng cũng không sợ bị người ta nói nhưng nàng không ảnh hưởng xấu đến trong nhà?
Đợi thêm một lát, rốt cục trước lúc đi ngủ lại thấy một con bồ câu đưa tin.
Nàng vội vã mở ra, là tờ giấy trắng.
Vì sao là giấy trắng, vì sao không có một chữ nào?
Thật ra không cần nghĩ cũng biết đây nhất định là Đoàn Chính Trung. Hắn đưa tờ giấy đến là bảo nàng đến bí thất, cho nên hắn không viết.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (269)
Hắn kiệm chữ như vậy sao? Viết hai chữ thì làm sao?
Đợi cả một ngày, rốt cục cũng chờ được cái này nhưng trong lòng nàng lại không thoải mái.
Vốn định ngày mai đi gặp hắn, nhưng bây giờ lại không muốn nữa.
Trong lòng quyết định, vò nát tờ giấy trắng trong tay.
Quên đi, để cho hắn chờ thêm một ngày, ngày kia đi.
Không ngờ sáng sớm hôm sau, nha hoàn chạy vào phòng nói:“Tiểu thư, đi ra xem đi, bên ngoài có rất nhiều hoa!”
Cầu Mộ Quân ngẩn người, đi ra cửa. Mới ra khỏi phòng đã nhìn thấy bên ngoài có hai người đang chuyển hoa vào.
Cầu phu nhân đứng ở ngoài phòng, cũng sửng sốt. Nhìn trong chốc lát, nói:“Các ngươi chắc chắn là không chuyển nhầm chứ? Hoa này thật sự đưa đến Cầu phủ sao?”
Người chuyển hoa nói:“Bẩm phu nhân, chắc chắc không sai được. Quả thật là đưa đến quý phủ Cầu hầu gia.”
“Nhưng mà chúng ta đâu có mua? Là ai cho các ngươi đem đến?”
Người chuyển hoa nói:“Vị công tử kia cũng không nói tính danh, nhưng mà hắn nói Cầu đại tiểu thư sẽ biết.” Lời này vừa nói ra, Cầu phu nhân cùng nha hoàn bên người đều nhìn về phía Cầu Mộ Quân. Cầu Mộ Quân cũng bừng tỉnh. Thì ra đây là thứ Thích Ngọc Lâm nói sẽ đem đến cho nàng.
Cầu Mộ Quân nhìn Cầu phu nhân, ngượng ngùng nói:“Mẹ, này…… Hình như là Thích nhị công tử chuyển đến.”
Cầu phu nhân nhìn nàng, lại nhìn hoa, thở dài đi vào nhà.
Biết mẹ không thích nàng cùng Thích Ngọc Lâm mà nàng lại không thể giải thích nên cũng chỉ có thể giữ im lặng.
Hoa chuyển xong, hai người kia cũng không cần tiền thưởng mà đi luôn. Nàng nhìn chậu hoa trước mắt, trong lòng có ít nhiều nhìn hoa mà vui vẻ, nha hoàn bên cạnh cũng vẫn đang chuyển hoa, Cầu Mộ Quân nói:“Đưa hoa này chuyển hết đến hậu viện đi.”
Nha hoàn nghe xong vui mừng cùng nam phó vội vàng chuyển đi.
Hoa chuyển đến trong viện, nha hoàn nói:“Tiểu thư, không bằng chuyển mấy bồn vào phòng người đi, thật đẹp nha!”
Cầu Mộ Quân gật gật đầu, nha hoàn liền chuyển hai bồn hoa vào trong phòng nàng.
Lat sau, nha hoàn đều đi làm việc của mình, còn mình Cầu Mộ Quân ngồi xổm xuống ngắm hoa, nhìn đến một bồn hoa màu trắng rất đẹp, đột nhiên nhớ ra hoa này hình như là hoa Ngọc Trâm.
Hoa Ngọc Trâm hình như ưa bóng râm?
Trong lòng chỉ có chút ấn tượng, nhưng không nhớ rõ. Cầu Mộ Quân chạy vào thư phòng Cầu Vĩ. Nàng nhớ ở trong thư phòng của cha có quyển sách nhắc đến hoa Ngọc Trâm, chắc sẽ có nói đến tập tính của nó. Chạy vào thư phòng, dựa vào ấn tượng trước kia nhanh chóng tìm được quyển sách kia trên giá sách. Vừa lật ra, một tờ giấy từ trong sách rơi ra. Cầu Mộ Quân nhìn xuống thấy tờ giấy kia kẹt vào kẽ hở chân bàn, chỉ nhìn được một chút góc trắng. Chẳng lẽ là bút ký của cha sao?
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (270)
Cầu Mộ Quân vội nhặt lên nhưng không rút ra được, nàng đành phải dịch thư án ra.
Cái khác thì không nói, nhưng thư án của Cầu Vĩ là dùng gỗ lim vô cùng tốt làm ra, còn chế tạo đặc biệt dày. Dùng hết sức lực nhích nhích, hơn nửa ngày mới dời đi được một chút.
Giấy rơi trên sàn, Cầu Mộ Quân chui xuống dưới bàn nhìn, quả nhiên là bút ký của Cầu Vĩ. Mang lên, lại nhìn thấy ở kẽ hở lộ ra góc một tờ giấy khác.
Thư án này nặng như vậy, phỏng chừng là từ lúc đặt ở đây chưa từng có ai di chuyển, cho nên có gì kẹt ở đó cũng không ai biết. Cầu Mộ Quân đem tờ giấy đã sớm ố vàng rút ra khỏi kẽ hở, sau đó mới từ dưới thư án chui lên.
Đem bút ký đặt lại vào quyển sách kia, lúc này mới tò mò nhìn tờ giấy rơi vào kẽ hở không biết từ năm nào tháng nào.
Hà Hưng
Phùng Thư Vân
Dương Văn Đức
………
Tổng cộng viết mười cái tên, chữ viết bất đồng, có ba cái tên bị gạch đi. Đây là danh sách gì?
Hà Hưng, Phùng Thư Vân…… Nhìn tên này, Cầu Mộ Quân đột nhiên nghĩ ra, “Phản loạn Thiếu Dương” năm đó cả nhà bị chém tổng cộng có ba nhà, một là Cố gia, hai nhà kia không phải là Hà gia và Phùng gia sao?
Đang lúc nàng tập trung vào tờ giấy kia, phía sau một cơn gió thổi qua. Cầu Mộ Quân còn không kịp quay đầu thì trước mắt đã tối sầm lại, ngã xuống.
(1)Tiết Quỷ, nghĩa cũng như tên, tức l