hết mọi cách giữ nàng lại. Cho nên……”
Thích Ngọc Lâm nhìn nàng nói:“Nàng lừa ta, ta cũng lừa nàng, hai người chúng ta không thiếu nợ nhau. Ngày đó ta chờ nàng, bây giờ ta vẫn đợi nàng, không phải chờ nàng tha thứ ta, mà chờ nàng không để ý đến quá khứ của ta, chờ nàng tin tưởng ta cũng có thể chuyên tình với một mình nàng, chờ nàng thật sự yêu ta, gả cho ta.”
“Ngươi……” Cầu Mộ Quân nhắm mắt lại, hai hàng lệ chảy xuống, đau lòng nói:“Ngươi không cần như vậy……”
Thích Ngọc Lâm nói:“Ta muốn như vậy, đây là quyền lợi của ta.”
Cầu Mộ Quân không nói nữa, chỉ yên lặng ngồi bên hắn, hai mắt đẫm lệ nhìn bóng nhánh cây mơ hồ trong viện. Thích Ngọc Lâm lấy khăn tay, lau đi nước mắt cho nàng.
“Nàng chắc vẫn yêu Đoàn Chính Trung, hôm nay hắn bảo vệ Liễu Vấn Bạch như vậy, nàng nhất định rất đau lòng?” Thích Ngọc Lâm hỏi.
Cầu Mộ Quân không nói, nhắm mắt lại.
Thích Ngọc Lâm nói:“Nhìn nàng vì nam nhân khác mà rơi lệ như vậy, ta cũng đau lòng. Hai chúng ta ngồi cùng nhau, thật đúng là người cùng cảnh ngộ nha.”
Cầu Mộ Quân nhìn về phía hắn, nói:“Ngươi có đau lòng sao? Giống người thất tình sao? Sao ta không nhìn ra.”
“Chẳng lẽ nhất định phải khóc mới là đau lòng sao? Đau lòng đau lòng, là đau trong lòng chứ có phải mắt bị thương đâu, khóc làm gì?” Thích Ngọc Lâm nói.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (267)
Cầu Mộ Quân dùng cánh tay huých hắn một cái, hắn ở trên nóc nhà cố ý ngã trái ngã phải nửa ngày mới ngồi ổn định nói:“Nàng cẩn thận kẻo khiến ta rơi xuống, nếu như bị cha nàng phát hiện, còn tưởng rằng chúng ta nửa đêm ở nhà nàng yêu đương vụng trộm, đến lúc đó nàng cho dù không muốn lấy chồng cũng phải gả.”
Cầu Mộ Quân bĩu môi, nói:“Ngươi nói nữa ta lại đẩy đấy.”
“Được được, không nói nữa.” Thích Ngọc Lâm vội đầu hàng nói.
Hai người nhìn ánh trăng trên cao, Thích Ngọc Lâm nhíu mày, rốt cục mở miệng nói:“Ta có thể hỏi nàng một vấn đề không?”
Cầu Mộ Quân trả lời:“Vấn đề gì?”
Thích Ngọc Lâm nói:“Nàng có biết thái giám khác nam nhân bình thường không?”
“Ngươi…… đồ háo sắc!” Cầu Mộ Quân đỏ mặt, cúi đầu nói.
Thích Ngọc Lâm nói:“Nếu nàng biết, ta lại càng không nghĩ ra. Sao nàng lại thích Đoàn Chính Trung mà không thích ta? Dù thế nào ta cũng là nam nhân, cũng thích nữ nhân, nàng thích hắn ở chỗ nào? Là thái giám biến thái thích nam nhân sao?”
Chính văn Chương 132: Hờn dỗi
Editor: mèo mỡ
Thích Ngọc Lâm nói:“Nếu nàng biết, ta lại càng không nghĩ ra. Sao nàng lại thích Đoàn Chính Trung mà không thích ta? Dù thế nào ta cũng là nam nhân, cũng thích nữ nhân, nàng thích hắn ở chỗ nào? Là thái giám biến thái thích nam nhân sao?”
Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, phát hiện mình không nghĩ ra được, cuối cùng nói:“Quên đi, không được nói đến hắn nữa, hắn là tên chết tiệt!”
Thích Ngọc Lâm nói:“Được, ta cũng không muốn nhắc đến hắn. Mộ quân, không bằng dưới ánh trăng ta đọc thơ tình cho nàng nghe.”
Cầu Mộ Quân nở nụ cười, nói:“Được”
“Thập niên sinh tử lưỡng mang mang*”…… Không đúng, đọc sai rồi, “Bắc phương hữu giai nhân, Tuyệt thế nhi độc lập**…….”
* Mười năm sinh tử miên man – “Giang Thành Tử” – Tô Đông Pha
** Phương Bắc có giai nhân. Duy mình nàng tuyệt sắc – Giai nhân ca – Lý Diên Niên
“Ngọc Lâm, ngươi nói xem sát khí như thế nào?” Cầu Mộ Quân đột nhiên hỏi.
Vẻ mặt Thích Ngọc Lâm đau khổ nói:“Là thơ không hay hay là ta đọc không hay, hay là ánh trăng xinh đẹp này không đẹp. Vì sao trong tình cảnh này mà nàng có thể đột nhiên hỏi ra vấn đề kinh hãi như vậy?”
Cầu Mộ Quân bật cười, nói:“Ta chỉ muốn thử xem cảm giác bây giờ ta đang cảm nhận được có phải sát khí hay không thôi. Giống như tóc gáy trên người đều dựng thẳng lên.”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (268)
Thích Ngọc Lâm nhìn nhìn bốn phía, vẻ mặt nghiêm túc nói:“Ta cũng cảm thấy thế, dường như còn rất âm u, sau lưng là khí lạnh. Kỳ lạ thật, không phải Tiết Quỷ(1) đã qua rồi sao?”
“Ai nha, ai nói với ngươi là ma! Thật là!” Cầu Mộ Quân đẩy hắn, lại bất giác dựa gần vào hắn một chút.
Đến tận lúc ánh trăng xuống núi, hai người mới rời khỏi nóc nhà. Thích Ngọc Lâm trèo tường đi rồi Cầu Mộ Quân trở về phòng. Dựa vào ánh trăng, dường như nàng nhìn thấy có gì đó ở trên bàn. Châm đèn nhìn lại, là một chữ “Trà” dùng hoa quế xếp thành.
Là Đoàn Chính Trung? Bảo nàng đến quán trà gặp mặt sao?
Nàng nhìn chữ “Trà” nửa ngày, chậm rãi tách hoa quế ra, đứng ở bên cạnh bàn hồi lâu, sau đó nằm trên giường, trùm kín chăn qua đầu, ngủ.
Nếu hắn đã tới, vậy thì nhất định đã nhìn thấy nàng và Thích Ngọc Lâm ngồi trên nóc nhà hơn nửa đêm rồi. Nếu thấy được, nhất định lại giống bắt gian, lại chất vấn nàng như lần trước. Nếu nàng hỏi chuyện hắn cùng Liễu Vấn Bạch, hắn chắc chắn sẽ không nói, vậy nàng đi làm cái gì? Nhận sai sao? Nàng cho rằng mình không sai, cho dù sai, cũng là hắn có lỗi trước.
Cho nên nàng quyết định không đi gặp hắn, không tự mình đi tìm buồn phiền làm gì.
Thức dậy hơi muộn, mặt trời đã lên cao, nàng cầm quyển sách ngồi ở trong phòng, thường thường ngẩng đầu, chính nàng cũng không biết mình đang nhìn cái gì.
Một lát sau, có tiếng