chắc chắn là lành ít dữ nhiều.
Còn có, nếu muốn áp chế, thậm chí diệt trừ Thích gia, vậy thì sẽ liên lụy tới Đoàn Chính Trung. Vậy Thích Ngọc Lâm, Thích Vi, còn có Đoàn Chính Trung, Liễu Vấn Bạch, bọn họ sẽ ra sao?
Mấy ngày nay mặc dù không tính là yên bình, nhưng ít nhất thì bên người nàng không có người lại vĩnh viễn rời đi, lúc này đây…… Rốt cuộc sẽ ra sao?
Cầu Vĩ cảm thán nói:“Ai, Hoàng Thượng độc sủng Đoàn Chính Trung, nếu Hoàng Thượng thật sự muốn lợi dụng Đoàn Chính Trung đến áp chế Thích gia, rất có khả năng sau khi Hoàng Thượng băng hà, tân hoàng đăng cơ sẽ xuất hiện cục diện hoạn quan chuyên quyền, là mất nước.”
Điểm ấy Cầu Mộ Quân không lo.
Đoàn Chính Trung vẫn thầm mong bọn họ có thể bình an, hắn cũng không phải thái giám thật, chắc sẽ không ở trong cung cả đời, cũng không muốn tranh đấu chính trị cả đời, hoạn quan chuyên quyền, hắn còn lâu mới thèm!
Từ thư phòng đi ra, nghĩ tới nghĩ lui, Cầu Mộ Quân viết một phong thư, gọi một hạ nhân tời nói:“Đi tìm Tam tiểu thư Thích gia, giao phong thư này cho nàng.”
“Dạ, tiểu thư.” Hạ nhân cầm phong thư liền lui ra. Cầu Mộ Quân nhíu mày, thầm mong nhanh đến ngày mai để hỏi thăm tin tức từ trong miệng Thích Vi. Sáng sớm ngày hôm sau Cầu Mộ Quân đến nhã gian quán trà Thấm Nhã. Lần này có vẻ nàng tới sớm, đợi thời gian một chén trà nhỏ Thích Vi mới đến. Thấy bộ dáng tiều tụy cuả Thích Vi, trong lòng Cầu Mộ Quân đã sớm lạnh như băng.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (26)
Nàng chờ mong lại lo lắng nhìn Thích Vi, Thích Vi ngẩng đầu nhìn nàng, xoa xoa cái trán, thở dài mới nói:“Huynh ấy nói huynh ấy không giết, nhưng hỏi tối hôm đó huynh ấy ở đâu, huynh ấy lại không nói. Còn có người thấy huynh ấy xuất hiện gần hiện trường, chính huynh ấy cũng thừa nhận, nhưng hỏi huynh ấy đi đâu, huynh ấy lại không nói!”
Cầu Mộ Quân sốt ruột nói:“Hắn không ở nhà sao?”
“Ở nhà thì tốt rồi, nhưng mà ngày đó không biết sao huynh ấy lại đi ra ngoài, còn không nói với bất kỳ ai trong nhà, cũng không ai biết huynh ấy đi đâu. Chính huynh ấy lại sống chết không chịu nói. Bây giờ thì hay rồi, cho dù người ta muốn nói huynh ấy không phải hung thủ cũng khó!”
Cầu Mộ Quân kỳ lạ nói:“Muội hỏi hắn chưa? Vì sao hắn không chịu nói? Còn có gì quan trọng hơn chuyện này?”
Thích Vi nói:“ Đại lao Hình bộ không thể tùy tiện vào, bọn muội canh giữ ở bên ngoài, chỉ có cha muội cùng đại ca vào được, đại ca nói nhiều tức giận đến đánh huynh ấy, huynh ấy cũng không nói mình ở đâu, chỉ nói là không giết tên vương tử kia.”
“Vậy…… Vậy không có người nào khác bị nghi ngờ sao? Tác phong vương tử Đột Quyết như vậy chắc hẳn phải đắc tội với rất nhiều người chứ?” Cầu Mộ Quân hỏi.
Thích Vi trả lời:“Nhưng Nhị ca là người duy nhất dám đánh nhau cùng hắn, lại đánh thắng được hắn, còn nói muốn giết hắn, người khác không nghi ngờ huynh ấy thì nghi ngờ ai! Trong ngõ nhỏ kia không tìm ra bất kì manh mối nào, vương tử Đột Quyết bị chính bội đao của hắn giết chết, ngay cả manh mối hung khí cũng không có.”
Thích Vi yên lặng một chút, đột nhiên nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, nếu không tỷ đi hỏi hỏi Nhị ca đi, tỷ hỏi thì nhất định huynh ấy sẽ nói !”
“Thật vậy sao? Tỷ có thể đi sao?” Cầu Mộ Quân hỏi.
Chính văn Chương 146: Chứng cớ
Editor: mèomỡ
“Thật vậy sao? Tỷ có thể đi sao?” Cầu Mộ Quân hỏi.
Thích Vi đứng lên nói:“Đừng lo, cha muội có thể đưa tỷ vào, đi, bây giờ chúng ta phải đi tìm cha muội!” Thích Vi nói xong, kéo nàng đi.
Thích Tĩnh nghe Thích Vi nói, quả nhiên cũng cảm thấy có hi vọng giống như Thích Vi, lập tức sắp xếp cho Cầu Mộ Quân vào đại lao Hình bộ.
Ngục tốt đưa nàng đi vào bên trong một gian nhà tù, đi tới cửa, ngục tốt nói:“Thích nhị công tử, có người đến gặp người.” Nói xong, gật đầu với nàng, tránh ra xa một chút.
Gian nhà tù này tuy rằng sạch sẽ hơn những gian khác, không ẩm ướt, âm u, nhưng vẫn rất khổ, cả gian tù chỉ có một cái bàn, một cái giường nhỏ, ngẫu nhiên còn có thể nhìn thấy con gián bò qua trên tường.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (27)
Thích Ngọc Lâm ngồi ở trên giường, nhìn thấy nàng, trên mặt là ngoài ý muốn, lại kinh hỉ, lại cô đơn, biểu tình phức tạp, chỉ có chính hắn mới biết được cảm giác của mình khi nhìn thấy nàng.
Cầu Mộ Quân đến gần phòng giam, nhìn thẳng Thích Ngọc Lâm.
“Là ngươi giết sao?” Nàng trực tiếp hỏi.
Thích Ngọc Lâm khẳng định đáp,“Không phải.”
Cầu Mộ Quân thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại hỏi:“Vậy vì sao không nói ngày đó ngươi ở đâu?” Thích Ngọc Lâm lại yên lặng, rũ mắt nhìn mặt đất.
“Là…… Có gì khó nói sao? Có chuyện gì quan trọng hơn so với việc ngươi bị coi là hung thủ chứ, cha ngươi, Vi Vi đều lo lắng muốn chết.” Cầu Mộ Quân chờ hắn mở miệng, hắn lại nhất quyết không nói.
Nàng không thể nề hà, sốt ruột nói:“Nếu ngươi bị coi là hung thủ, có thể sẽ phải lấy mạng đền mạng, ngay cả cha ngươi cũng không thể nào cứu ngươi được. Còn có gì quan trọng hơn tính mạng, nếu ngươi chết, những chuyện khác còn có ý nghĩa gì nữa?”
Lại im lặng, sau đó hắn nói:“Ngày đó, ta ở trên nóc nhà nàng.”
“Ngươi……” Cầu Mộ Quân ngẩn ngườ
