Pair of Vintage Old School Fru
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329905

Bình chọn: 7.5.00/10/990 lượt.

i, hỏi:“Ngươi ở đó làm gì?”

“Ngắm trăng.” Thích Ngọc Lâm nói.

Cầu Mộ Quân hoàn toàn ngây dại, nhìn hắn thật lâu không nói ra lời. Thích Ngọc Lâm cũng nhìn nàng không nói lời nào. Cuối cùng, nàng hỏi:“Vậy có người khác thấy ngươi không?”

Thích Ngọc Lâm lắc đầu.

“Ngươi……” Cầu Mộ Quân vừa tức giận lại bất đắc dĩ nói:“Ngươi sao không ngủ chạy tới đó làm gì, cho dù ngươi đến, sao ngươi không gọi ta ra, dù sao ít nhất cũng có một người làm chứng cho ngươi!”

Thích Ngọc Lâm cười, nói:“Sớm biết nàng nói như vậy, khi đó ta đã gọi nàng rồi.”

“Ngươi đừng cười! Bây giờ là lúc nào rồi!” Cầu Mộ Quân lớn tiếng nói.

Thích Ngọc Lâm không cười nữa, cúi đầu.

Cầu Mộ Quân nhíu mày, nói:“Ta trở về hỏi hạ nhân trong nhà, xem bọn họ có nhìn thấy ngươi không, nếu có người nhìn thấy thì tốt rồi.”

Thích Ngọc Lâm nhìn nàng cười nói:“Thì ra nàng vẫn rất quan tâm đến ta.”

Cầu Mộ Quân tức giận nói:“Ngươi còn như vậy ta mặc kệ chết sống của ngươi đấy!”

Thích Ngọc Lâm vẫn rất vui vẻ, Cầu Mộ Quân tức giận, nói:“Tự ngươi nghĩ lại xem ngày đó có gặp ai không, nhớ bảo trọng, ta đi đây!”

Cầu Mộ Quân rời khỏi ngục giam, Thích Ngọc Lâm nhìn bóng dáng của nàng, nhắm mắt lại suy sụp tựa vào cửa lao.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (28)

Mới ra cửa, Thích Vi liền chạy lên hỏi:“Thế nào thế nào? Mộ Quân tỷ tỷ, huynh ấy có nói không?”

Cầu Mộ Quân nhìn nàng, lại nhìn Thích Tĩnh đứng bên, ngượng ngùng cúi đầu.

Thích Vi mất mát nói:“Huynh ấy vẫn không chịu nói đúng không, muội chỉ biết……”

“Không phải.”

Nghe thấy lời này, Thích Vi có hy vọng, hỏi:“Huynh ấy nói gì?”

Cầu Mộ Quân cúi đầu, nói:“Hắn nói ngày đó hắn ở trên nóc nhà ta.”

“Cái gì? Huynh ấy chạy đến đó làm cái gì?”

Cầu Mộ Quân nhỏ giọng nói:“Có một buổi tối, chúng ta ở trên nóc nhà ta ngắm trăng.”

Thích Vi ngẩn người, quay đầu nhìn về phía Thích Tĩnh. Thích Tĩnh mím môi không nói lời nào.

“Xin lỗi.” Cầu Mộ Quân nói.

Thích Vi vội nói:“Xin lỗi cái gì, chuyên đó đâu có liên quan gì đến tỷ, tỷ đâu có biết huynh ấy sẽ điên lên mà chạy đến nhà tỷ…… Đợi chút, không phải có người nhìn thấy huynh ấy ở ngõ nhỏ Thành Đông sao? Không phải chỗ đó cách Cầu phủ rất xa sao?”

“Này……” Cầu Mộ Quân bị nàng nhắc tỉnh, cũng nghi hoặc, sau đó còn nói thêm:“Có phải hắn đến Thành Đông trước, sau đó mới chạy đến nhà ta không?”

“Vậy…… Vậy trước nửa đêm huynh ấy ở đâu? Thành Đông? Nơi đó không có thanh lâu ca phường, hơn nửa đêm huynh ấy đến đó làm gì? Huống chi…… gần đây huynh ấy không hề đến những nơi đó, thậm chí buổi tối cũng không ra khỏi cửa.” Thích Vi nói.

Nghĩ tới nghĩ lui, Cầu Mộ Quân nói:“Ta nghĩ vẫn nên nhanh chóng tra ra hung thủ thật sự giết vương tử Đột Quyết, Nhị ca muội nếu muốn nói thì đã sớm nói rồi.”

Thích Vi cúi đầu xuống, Thích Tĩnh vung ống tay áo rời đi.

Thích Vi vội nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, muội đi trước xem cha muội có cách nào không.”

“Ừ, muội mau đi đi, có tin tức thì nói cho tỷ biết.”

“Được.” Thích Vi nói xong, đuổi theo Thích Tĩnh.

Cầu Mộ Quân quay đầu nhìn Hình bộ, bất đắc đi về phía trước.

Có nên đi tìm Đoàn Chính Trung không?

Quên đi, tốt nhất không nên đi. Bây giờ trong lòng nàng đều là lo lắng cho Thích Ngọc Lâm, hắn nhìn thấy chỉ sợ sẽ mất hứng, tốt nhất là không gặp.

Vụ án của vương tử Đột Quyết vẫn không có manh mói, Đột Quyết nhận định Thích Ngọc Lâm chính là hung thủ, Thích Ngọc Lâm không nêu được chứng cứ mình vô tội. Triều đình rơi vào đường cùng đã chuẩn bị đem Thích Ngọc Lâm giao cho Đột Quyết, nhưng Thích Tĩnh vẫn cố chấp, cho nên gia hạn kỳ hạn cuối là ba ngày sau.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (29)

Trong vòng ba ngày, nếu Thích Ngọc Lâm không đưa ra được chứng cứ chứng minh mình không phải hung thủ, vậy Thích Tĩnh sẽ không còn lý do tiếp tục cố chấp.

Triều đình phát ra thông báo treo giải thưởng, treo giải thưởng mười vạn lượng tìm manh mối, dụ hoặc như vậy đương nhiên sẽ có người đến cung cấp manh mối, chỉ tiếc đều là giả, qua tra khảo lập tức bị vạch trần .

Về sau, ở cạnh thông báo treo giải thưởng có thêm thông báo trừng phạt, nếu có người cung cấp manh mối giả, phạt hai mươi đại bản.

Kỳ hạn ba ngày đi qua rất nhanh, nhưng vụ án vẫn không có tiến triển, cho đến ngày cuối cùng cũng không có manh mối. Nhưng ngoài ý muốn là đã có người đến chứng minh Thích Ngọc Lâm vô tội .

Đến Hình bộ là một nữ tử xinh đẹp, tên Thi Thần Thần, hơn hai mươi tuổi, thanh thuần lại mang theo vài phần phong tình. Cũng không ít người biết nàng, nói nàng là hoa khôi một thanh lâu, nhưng mấy ngày hôm trước đột nhiên chuộc thân cho mình, tẩy duyên hoa, làm con gái đàng hoàng.

Thi Thần Thần nói nàng có thể chứng minh Thích Ngọc Lâm không phải hung thủ, bởi vì ngày đó Thích Ngọc Lâm ở cùng nàng.

Thì ra, lúc trước nàng là một trong số những người Thích Ngọc Lâm theo đuổi, nhưng nàng bán nghệ không bán thân, chưa bao giờ để cho người ta chạm vào nàng. Sau này Thích Ngọc Lâm tránh xa thanh lâu giữ mình trong sạch. Tuy Thích Ngọc Lâm đối với nàng chỉ là nhất thời hứng thú, nhưng nàng lại thật lòng với hắn. Mấy ngày hôm trước, nàng h