không nói gì, hắn hỏi:“Thật sự không để ý đến ta à?”
Nàng trả lời:“Đúng vậy, không để ý tới chàng.” Đột nhiên lại hỏi:“ Liễu Vấn Bạch có đến không?” Bị hắn nhìn thấy bộ dáng bây giờ của bọn họ, nàng mắc cỡ muốn chết được.
Hắn trấn an nói:“Hắn không dám.”
“Vậy nhỡ hắn đến đây thì sao?”
Hắn nói:“Nếu hắn dám nhìn nàng, ta khiến cho hắn không nhìn được nữa.”
“Xấu xa.” Nàng cười nói.
Ngày hôm sau, đã tìm được hung thủ sát hại vương tử Đột Quyết. Hình bộ cùng đại điện bên Đột Quyết thẩm tra hai tùy tùng kia, rốt cục tìm ra lời nói thật.
Thì ra, tối hôm đó, vương tử Đột Quyết thấy một nữ tử rất có tư sắc ở đầu đường nên tiến lên nói muốn mua một đêm của nàng kia. Không ngờ nàng kia lại mắng hắn vài câu rồi rời đi. Lòng hắn mang hận, theo nàng kia đến thành đông, ở nơi không người sai tùy tùng che miệng nữ tử kéo vào ngõ nhỏ. Trong ngõ nhỏ vương tử Đột Quyết muốn cường bạo nàng kia, tùy tùng đứng ở bên ngoài ngõ chờ. Ai ngờ tùy tùng mới đứng ở bên ngoài không bao lâu, thì ngõ nhỏ không còn động tĩnh gì nữa. Chờ đến khi bọn họ cảm thấy kỳ lạ chạy vào xem, thì phát hiện nàng kia đã đi mất, ngực vương tử Đột Quyết bị đâm một đao, đã tắt thở rồi.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (36)
Bọn họ đoán hẳn là vương tử Đột Quyết thấy nàng kia dịu dàng yếu đuối, nên không phòng bị, kết quả nhất thời vô ý bị nàng rút ra chính bội đao của hắn, đâm hắn một nhát.
Bọn họ sợ Đại điện hạ trừng phạt, lại sợ mất mặt mũi của Đột Quyết nên thương lượng bịa ra mấy câu, không nói ra sự thực.
Có manh mối này, Hình bộ nhanh chóng tìm được nữ tử bị vương tử Đột Quyết đùa giỡn ngày ấy. Đó là con dâu nhà nghèo, vừa thấy quan liền đem chuyện vì tự vệ mà thất thủ giết chết vương tử Đột Quyết nói thẳng ra.
Chân tướng rõ ràng, triều đình cùng Đột Quyết đương nhiên lại tranh chấp.
Bên Đột Quyết đương nhiên muốn giết nữ tử lấy mạng đền mạng, triều đình lại không chấp nhận, vốn là nữ tử bị hại sao lại phạm vào tội giết người. Tranh chấp đến tranh chấp đi, cuối cùng lấy cuộc thi Xúc Cúc quyết định, hai bên quyết định lấy luật Xúc Cúc định án: Bên nào thắng xúc cúc, bên đó thắng.
Vậy nên cuộc thi Xúc Cúc bỗng nhiên trở thành chuyện ai ai cũng quan tâm. Cuộc thi lần này, hai bên đều không muốn thua, bởi vì nếu thua sẽ trở thành sỉ nhục vĩnh viễn của mình.
Cầu Mộ Quân và Thích Ngọc Lâm đã hoàn toàn kết thúc, Thích Sóc Ly lại là kẻ muốn giết nàng diệt khẩu, còn làm Đoàn Chính Trung bị thương. Nàng không muốn gặp họ, cho nên hôm diễn ra Xúc Cúc trong cung nàng không đi.
Ngày thi đấu, ngay cả Hoàng Thượng đã nằm trên giường nhiều tháng cũng đến, Hoàng hậu, các vị phi tần, Hoàng tử, Công chúa, quần thần văn võ, gia quyến đại thần cùng với sứ thần Đột Quyết đã sớm ngồi chờ sẵn, bộ dáng giống như sẵn sàng đón đầu quân địch.
Thích Ngọc Lâm đã được tẩy thoát hiềm nghi, cũng tham gia trận đấu.
Gặp lại hắn, trên mặt hắn không còn tươi cười như gió xuân, đôi mắt cũng không còn lộ ra vẻ đào hoa nữa, tuy rằng khuôn mặt kia vẫn rất tuấn tú, nhưng thần sắc lại trầm tĩnh.
Điều này làm cho Liễu Vấn Bạch không khỏi có chút giật mình.
Trận đấu bắt đầu, Thích Ngọc Lâm giống như con thỏ xổ lồng, không ngừng áp đảo đội bên Đột Quyết.
Cuối cùng, Đột Quyết thua, đại điện hạ Đột Quyết cực kì tức giận .
Hoàng Thượng đương nhiên cũng nhìn ra trong trận đấu vừa rồi Thích Ngọc Lâm lập công lớn, cao hứng nói với hắn:“Thích Ngọc Lâm, hôm nay ngươi lập đại công, trẫm sẽ thỏa mãn một thỉnh cầu của ngươi, cho dù là thỉnh cầu gì, chỉ cần không vi phạm trung hiếu nhân nghĩa, trẫm sẽ đáp ứng ngươi.”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (37)
Thích Ngọc Lâm quỳ gối trước mặt hoàng thượng, khẳng định nói:“Thích Ngọc Lâm khẩn cầu Hoàng Thượng chỉ hôn cho thần.”
“A?” Hoàng Thượng nở nụ cười vài tiếng, nói:“Thích lão nhị vẫn là tình lang si tình, được, ngươi nói đi, ngươi muốn tiểu thư nhà ai?”
Thích Ngọc Lâm nói:“Chính là con gái Cầu hầu gia, Cầu Mộ Quân.”
Liễu Vấn Bạch kinh hãi: Xong rồi, thế này phiền toái lớn.
Sắc mặt Hoàng Thượng thay đổi một chút, đột nhiên hỏi Liễu Vấn Bạch:“Chính Trung, không phải trẫm gả nàng cho ngươi rồi sao?”
Liễu Vấn Bạch cúi đầu nói:“Hoàng Thượng người đã quên rồi sao, lúc trước nô tài đã bỏ nàng rồi.”
Hoàng Thượng nhìn Thích Ngọc Lâm, yên lặng một chút, nói:“Nếu nàng đã bị Chính Trung bỏ, vậy cũng không có gì không được, trẫm đáp ứng”
“Tạ ơn Hoàng Thượng!” Thích Ngọc Lâm mừng rỡ nói.
Buổi chiều, Cầu Vĩ từ trong cung hồi phủ, nói cho Cầu Mộ Quân chuyện hôn sự. Nàng còn tưởng rằng mình nghe lầm, sửng sốt mất một lúc. Hồi lâu sau, nàng mới hỏi:“Cha, đây là sự thật sao?”
Cầu Vĩ gật gật đầu, nói:“Cha biết, lúc trước con đã quyết định không có liên quan gì với hắn nữa, nhưng bây giờ là Hoàng Thượng ban hôn. Tuy không hạ chỉ, nhưng vẫn là miệng vàng lời ngọc, có bách quan làm chứng.”
“Hoàng Thượng vì sao lại hạ chỉ? Hắn hạ một lần còn chưa đủ, còn muốn hạ lần thứ hai, hắn vẫn còn nhớ?? Trí nhớ sao lại tốt vậy!” Cầu Mộ Quân không khống chế được
“Mộ Quân!” Cầu Vĩ nói:“Là Thích Ngọc Lâm trong trận đấu Xú
