Pair of Vintage Old School Fru
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329911

Bình chọn: 7.5.00/10/991 lượt.

c Cúc hôm nay xin Hoàng thượng tứ hôn, tuy rằng lần này cũng là tứ hôn, nhưng không giống lần trước. Cha vẫn cảm thấy Thích Ngọc Lâm có lòng với con như thế, có thể phó thác chung thân.”

“Con……” Cầu Mộ Quân không biết nói với cha như thế nào, vung tay, cực kì tức giận lại mất hình tượng lao vào phòng mình, đóng cửa lại. Cái nhìn của cha là như vậy, nàng chỉ có thể đặt hi vọng lên Đoàn Chính Trung. Nhưng đây là…… Đây là Hoàng Thượng hạ chỉ, hắn có thể có cách gì? Chẳng lẽ nàng thật sự phải gả cho Thích Ngọc Lâm sao?

Không được, nàng nhất định sẽ không gả cho Thích Ngọc Lâm, cho dù đào hôn nàng cũng sẽ không gả! Bây giờ nàng hận không thể lập tức đi tìm Đoàn Chính Trung, nhưng nhìn sắc trời bên ngoài, chỉ đành chờ thêm một đêm. Thích Ngọc Lâm, tại sao hắn có thể làm như vậy, sao có thể như vậy!

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (38)

Vốn, nàng còn nhớ lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, lúc trên núi Nhạn Lai, lúc ở trên nóc nhà ngắm trăng, Trung thu…… Tất cả đều tốt đẹp như vậy, hắn tiêu phí tâm tư vì nàng như thế, mà nàng lại tàn nhẫn với hắn như vậy, nàng vẫn luôn hổ thẹn với hắn. Nhưng hôm nay, một chút tình cảm còn sót lại kia cũng đã mất.

Đây không phải bức hôn sao? Không phải bắt buộc nàng sao?

Không ngờ, thật sự không ngờ, hắn sẽ làm như vậy. Sớm biết như thế, nàng đã theo cha tiến cung. Như vậy lúc Thích Ngọc Lâm xin chỉ hôn nàng nhất định sẽ không đồng ý, may ra còn có chút cơ hội. Nhưng bây giờ……

Chính văn Chương 150: Phản kích

Editor: mèomỡ

Không ngờ, thật sự không ngờ, hắn sẽ làm như vậy. Sớm biết như thế, nàng đã theo cha tiến cung. Như vậy lúc Thích Ngọc Lâm xin chỉ hôn nàng nhất định sẽ không đồng ý, may ra còn có chút cơ hội. Nhưng bây giờ……

Khi ấy chắc hẳn Liễu Vấn Bạch cũng ở đó, trở về hắn nhất định sẽ nói cho Đoàn Chính Trung. Đoàn Chính Trung…… Đoàn Chính Trung chắc sẽ sốt ruột? Không biết hắn có nghĩ ra cách nào không, mà không biết hắn có thể khống chế được cảm xúc không, xúc động sẽ ảnh hưởng đến miệng vết thương.

Nhưng chắc là không thể nào đâu, từ trước đến nay nàng chưa thấy hắn không khống chế được cảm xúc, cũng chưa thấy hắn xúc động bao giờ.

Không ngờ sáng sớm hôm sau, nàng đang định ra ngoài thì Thích Tĩnh và Thích Ngọc Lâm lại đến đây…… Mang theo sính lễ.

Nghe thấy tin tức này, nàng lập tức vọt vào chính đường.

Cầu Vĩ lập tức nói:“Mộ Quân, sao có thể vô lễ như thế, mau trở về phòng đi!”

Cầu Mộ Quân không đáp lời, đứng ở trong chính đường nhìn thẳng Thích Ngọc Lâm.

Thích Ngọc Lâm cũng nhìn về phía nàng, trong mắt là cố chấp chân thật đáng tin.

Cầu Vĩ còn nói thêm:“Người đâu, dìu tiểu thư đi.”

Thích Tĩnh cười nói:“Cầu đại nhân, ngài và ta cũng không phải là người cổ hủ, hai đứa nó đã sớm quen biết, Cầu tiểu thư nếu đã đi ra thì đến đây đi.”

Cầu Vĩ cười cười, Cầu phu nhân đi kéo Cầu Mộ Quân ra ngoài. Cầu Mộ Quân đột nhiên chạy ra ngoài, bởi vì đi quá nhanh nên ở bậc thang nàng bị ngã sấp xuống đất.

“Mộ Quân!” Thích Ngọc Lâm vội vàng chạy tới đỡ nàng.

“Đừng chạm vào ta!” Cầu Mộ Quân đẩy hắn ra, đứng lên, chịu đựng đầu gối vừa đau vừa rát đi đến một bên.

“Mộ Quân!” Thích Ngọc Lâm đuổi theo, giữ nàng lại.

“Ta biết, nàng trách ta, hận ta, nhưng ta thật sự không thể buông nàng, Mộ Quân, gả cho ta đi, cả đời ta sẽ đối xử tốt với nàng.” Hắn sốt ruột nói.

Cầu Mộ Quân lạnh lùng cười nhìn hắn, nói:“Ngươi là kẻ tiểu nhân!”

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (39)

“Đoàn Chính Trung là quân tử sao?” Vẻ mặt Thích Ngọc Lâm bi thương nói:“Hắn kết nhũng mưu lợi riêng, lấy thúng úp voi, tham lam vô sỉ. Ta chỉ muốn nữ nhân ta yêu nhất, hắn lại muốn quyền thiên hạ, những việc ta làm so với hắn không đáng kể! Nhưng nàng vẫn yêu hắn, ta không phải tiểu nhân, chỉ là ta không chiếm được trái tim của nàng. Mộ Quân, bây giờ ta rốt cục cũng tin nàng cũng không yêu ta, nhưng ta muốn cho mình thêm một ít thời gian, ta muốn ta có thể tiếp tục chờ nàng, chờ nàng yêu ta. Ta ép nàng lần này, chỉ một lần này thôi.”

“Vậy sao? Ngươi chắc chắn ta sẽ ở bên ngươi nửa đời còn lại sao? Ngươi có dám khẳng định ngươi sẽ lấy một người sống, mà không phải một thi thể không?” Cầu Mộ Quân lạnh lùng nói.

Thích Ngọc Lâm lắc đầu nói:“Không, nàng sẽ không, nàng không phải người sẽ tự sát, lúc trước gả cho Đoàn Chính Trung, nàng không tự sát, bây giờ gả cho ta nàng cũng sẽ không tự sát. Ta sẽ có nửa đời còn lại của nàng.”

Cầu Mộ Quân không để ý đến hắn, đi về phía phòng mình.

Thích Ngọc Lâm nhìn bóng dáng của nàng lẩm bẩm nói:“Mộ Quân, tha thứ cho ta, ta sẽ bồi thường, ta sẽ dùng cả đời để bồi thường ……”

Cha con Thích gia ở Cầu phủ một ngày, ăn cơm, chọn ngày, ngày mười tháng chín sẽ thành thân. Còn bảy ngày nữa. Cha con Thích gia vừa đi, Cầu Mộ Quân liền muốn đi tìm Đoàn Chính Trung. Đang ở trong phòng chuẩn bị thì có người gõ cửa. Nàng vừa thay hài vừa nói:“Vào đi.” Là một nha hoàn trong phủ – Tiểu Thúy. Nàng ta vừa vào liền đóng cửa lại.

“Không cần đi đâu, hắn đã đưa tin tức đến đây rồi.” Tiểu Thúy nói.

Cầu Mộ Quân sững sờ nói:“Tiểu Thúy ngươi……”

Tiểu Thúy bừng tỉ