ếng nói.
Liễu Vấn Bạch vừa cười vừa nói: “Sao nhạc phụ đại nhân lại nói như vậy. Lúc trước tiểu tế cùng phu nhân cũng được Hoàng Thượng chỉ hôn, nay nghĩ lại sai lầm ngày trước nên tiểu tế muốn tới bồi tội với nhạc phụ nhạc mẫu và phu nhân, lại đón phu nhân hồi phủ. Sao nhạc phụ đại nhân lại cảm thấy tiểu tế ép người quá đáng?”
Chính văn Chương 152: Tranh chấp
Editor: mèomỡ
Liễu Vấn Bạch vừa cười vừa nói: “Sao nhạc phụ đại nhân lại nói như vậy. Lúc trước tiểu tế cùng phu nhân cũng được Hoàng Thượng chỉ hôn, nay nghĩ lại sai lầm ngày trước nên tiểu tế muốn tới bồi tội với nhạc phụ nhạc mẫu và phu nhân, lại đón phu nhân hồi phủ. Sao nhạc phụ đại nhân lại cảm thấy tiểu tế ép người quá đáng?”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (44)
“Ngươi……” Cầu Vĩ thịnh nộ nói: “Con gái của Cầu Vĩ ta lại để cho ngươi gọi đến thì đến, bảo đi thì đi sao, bây giờ tiểu nữ đã là con dâu Thích gia, Cầu mỗ sẽ không để cho nàng lại tiến vào cửa Đoàn phủ!”
Liễu Vấn Bạch cũng chậm rãi nói: “Tiểu tế vốn định hòa bình đến bồi tội, hòa bình đón phu nhân về phủ, không ngờ nhạc phụ lại không thông tình đạt lý như thế. Nếu tiểu tế không đón được phu nhân về, cũng chỉ đành đi xin Hoàng Thượng chủ trì công đạo.”
“Đoàn Chính Trung, đây là ngươi nói đấy!” Một giọng nói từ sau lưng truyền đến, đúng là Thích Tĩnh cùng Thích Ngọc Lâm đến.
Liễu Vấn Bạch quay đầu lại, nói: “Thích đại nhân, người cũng đến rồi.”
Thích Ngọc Lâm nói: “Đoàn Chính Trung, ngươi có ý đối nghịch với Thích gia sao?”
Liễu Vấn Bạch cười nói:“Thích nhị công tử, ngươi nói quá lời, bản tổng quản chỉ tới đón phu nhân của mình về nhà mà thôi.”
“Cái gì mà phu nhân của ngươi, Mộ Quân là thê tử chưa qua cửa của ta!”
“Thích nhị công tử, nói thê tử bản tổng quản là phu nhân chưa qua cửa của ngươi, ngươi cũng quá coi thường người khác rồi đấy.” Liễu Vấn Bạch thay đổi sắc mặt, lạnh giọng nói.
Thích Tĩnh nói: “Đoàn Chính Trung, hai nhà Thích – Cầu đã đính ước hôn sự, Cầu tiểu thư chính là người Thích gia ta. Người Thích gia, dù là ai cũng đừng hòng mang đi!”
“Vậy sao? Nếu Thích đại nhân và nhạc phụ đại nhân không để cho bản tổng quản đón phu nhân hồi phủ, vậy bản tổng quản cũng chỉ có thể đi tìm Hoàng Thượng xin lấy lại công đạo.”
Thích Tĩnh nói: “Được, bây giờ lão phu sẽ cùng ngươi tiến cung, xin Hoàng Thượng phân giải!”
Liễu Vấn Bạch hừ một tiếng, nói với đội ngũ ngoài cửa:“Các ngươi chờ ở đây, chờ ta trở về liền đón phu nhân hồi phủ!”
“Vâng, lão gia!” Bọn người hầu lớn tiếng trả lời.
Nói xong, Thích Tĩnh, Thích Ngọc Lâm, Đoàn Chính Trung cùng với Cầu Vĩ được người nâng cùng nhau vào cung. Đến cửa tẩm cung Hoàng Thượng, Thích Tĩnh lớn tiếng hỏi tiểu thái giám đừng ngoài cửa:“Hoàng Thượng đâu?”
Tiểu thái giám nói:“Bẩm Thích đại nhân, Hoàng Thượng đang nghỉ ngơi, nói không cho bất cứ ai làm phiền.”
Thích Tĩnh đẩy tiểu thái giám ra, trực tiếp đi vào.
Đi vào trong tẩm cung, Hoàng Thượng nằm trên giường mềm phía sau rèm, đưa lưng về bên ngoài, một tiểu thái giám đứng bên cạnh. Mấy người đứng ở trước rèm. “Thần cung thỉnh Hoàng Thượng thánh an.”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (45)
“Ừ.” Hoàng Thượng khàn khàn lên tiếng:“Các ngươi đến có chuyện gì?”
Thích Tĩnh nói:“Thích Tĩnh xin hỏi Hoàng Thượng, lời Hoàng Thượng chính miệng nói có tính không?”
Hoàng Thượng nói: “Trẫm có khi nào thì nói không giữ lời sao?”
Thích Tĩnh còn nói thêm:“Vậy ngày đó Hoàng Thượng chỉ hôn con gái của Cầu đại nhân cho thứ tử Thích Ngọc Lâm của thần. Bây giờ sính lễ đã đưa, hôn kỳ cũng định, lại có người muốn đoạt con dâu Thích gia ta, đây là coi rẻ vương pháp, coi rẻ Thánh Thượng, có phải đã phạm vào tội đại nghịch bất kính đúng không?”
“Hả? Là ai to gan vậy?”
Lúc này, Liễu Vấn Bạch nói:“Hoàng Thượng, nô tài xin thỉnh tội với Hoàng thượng.”
Hoàng Thượng chậm rãi quay người, nhìn bên ngoài, nói:“Chính Trung cũng đến à, ngươi lại có tội gì?”
Liễu Vấn Bạch nói: “Mấy tháng trước Hoàng Thượng gả con gái Cầu đại nhân cho nô tài, nô tài lại lung tung cho nàng tội danh rồi bỏ nàng. Sau nô tài càng nghĩ càng hối hận, làm như thế không chỉ khiến cho phu nhân nô tài bị oan, cũng phạm vào tội khi quân, cho nên nô tài xin thỉnh tội với Hoàng Thượng.”
Hoàng Thượng nói: “Cái gì, ngươi nói ngươi vô căn cứ viết thư hưu giả, bỏ con gái Cầu ái khanh? Ngươi thật to gan!”
Liễu Vấn Bạch lập tức quỳ xuống mà nói: “Nô tài đáng chết, Hoàng Thượng thứ tội! Nô tài sau đó cũng hối hận vạn phần cho nên rút kinh nghiệm xương máu, nô tài quyết định thỉnh tội với nhạc phụ Cầu đại nhân, lại đón phu nhân trở về. Không ngờ Thích đại nhân lại ngăn cản, khăng khăng nói phu nhân nô tài là con dâu nhà hắn.”
“Đoàn Chính Trung ngươi……” Thích Tĩnh lập tức nói: “Hoàng Thượng, Đoàn tổng quản đã bỏ vợ, sao có thể đổi ý, Cầu tiểu thư nay đã là người của Thích gia, sao có thể để Đoàn Chính Trung nói một câu liền đón đi!”
Hoàng Thượng nói: “Nếu Đoàn phu nhân thật sự không phạm lỗi, vậy Đoàn tổng quản bỏ vợ như thế là vô lý. Nếu thế hắn đón Đoàn phu nhân trở về, cũng là việc nên làm.”
“Như