ng nói lời nào, hình như là không quá vừa ý với Tam hoàng tử . Ta nghĩ, Đoàn Chính Trung tuy là hoạn quan, đại quân quyền không lớn như Thích Tĩnh, nhưng hắn còn nhiều cơ hội thân cận với Hoàng Thượng hơn Thích Tĩnh, nhất định hắn sẽ không để yên cho Tam hoàng tử, để yên cho Thích Tĩnh, có lẽ vì nhiều nguyên nhân, Hoàng Thượng đã có khúc mắc với Tam hoàng tử, việc sắc phong Thái tử, lại hoãn lại.”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (82)
Cầu Mộ Quân nói:“Cha, nếu Tam hoàng tử làm Thái tử, vậy Thích Tĩnh không phải là Quốc cữu sao, vậy quyền thế của hắn lại lớn hơn nữa .”
“Đúng vậy, cái này chưa tính, chỉ sợ hắn có ý mưu phản, vậy thì không tốt .”
Cầu Vĩ nói xong, nhìn nàng nói:“Lại nói những việc này rồi, quên đi, không nói nữa. Hôm qua sau khi trở về, thái độ Đoàn Chính Trung thế nào?”
Nàng cúi đầu nói:“Còn có thể thế nào, chẳng lẽ hắn có thể xin lỗi con sao? Chỉ là không nói gì nữa .”
Cầu Vĩ lại buông tiếng thở dài, nói:“Nếu đã đến đây, đi thăm mẹ con đi. Ta không nói cho nàng chuyện ngày hôm qua, con cũng đừng nói, đỡ cho nàng lại nghĩ nhiều.”
“Dạ.” Cầu Mộ Quân gật đầu nói:“Cha, con đi trước, người cũng không cần quá để ý chuyện trước kia.” Nói xong, liền đi ra cửa .
May mà, may mà cũng không phải kết quả tệ nhất nàng đã nghĩ. May rằng cha được Cố bá bá bảo vệ , nếu là cha khiến Cố bá bá chết, vậy chỉ sợ nàng sẽ không thể thoải mái nói ra lời an ủi cha như vậy.
Ở Cầu phủ không bao lâu nàng liền trở về, mùa thu ngày ngắn, chưa kịp làm gì, đã đến buổi chiều .
Đoàn Chính Trung trở về, nàng không đi đón. Nha hoàn gọi nàng dùng bữa, nàng cũng không đi. Đến khi trời tối, hắn lại đến đây.
Đến trong phòng, hắn hỏi:“Hôm nay nàng lại đi ra ngoài?”
Nàng ngồi ở án thư, lãnh đạm nói:“Sao? Lại chọc giận ngươi mất hứng à?”
Hắn nói:“Ta không muốn ép nàng, nhưng ta thật sự không thích nàng đi ra ngoài.”
“Ta biết, dâm phụ thôi, sợ để ta ra ngoài, nhanh chóng cho ngươi đội nón xanh, cũng không có cách nào khác, tính ta trời sinh đã thế, nếu không, ngươi nhốt ta lại. Chỗ căn phòng chết rất nhiều người ở phía Tây kia cũng rất được, nhưng lần này cần phải nhớ đóng đinh cửa sổ cho kỹ, miễn cho ta lại chạy ra.”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (83)
“Mộ Quân–” Hắn nhìn nàng chằm chằm nói:“Nàng có thể đừng tùy hứng như vậy không?”
Nàng cười lạnh nói:“Ta chính là tùy hứng như vậy đấy, ngươi không phải đã biết sao từ sớm? Chịu không nổi thì bỏ ta đi, dù sao ta cũng không quan tâm.”
Hắn đột nhiên đi về phía nàng, ôm nàng hung hăng hôn lên môi của nàng.
Nàng lạnh lùng nghiêm mặt, dùng sức đẩy hắn ra.
Hắn nói:“Là nàng nói, muốn ở bên ta mỗi ngày, nay ở bên nhau, nàng không thể để ta an tâm một chút sao?”
“Bây giờ không phải ta đang để cho ngươi tâm an sao, bởi vì ta ngu ngốc, sợ hơi vô ý một chút lại làm hỏng chuyện của ngươi, cho nên ta liền chuyển đến đây, ngươi còn muốn ta làm thế nào nữa?”
Hắn hạ giọng nói:“Chuyện ngày hôm qua, ta rất xin lỗi nàng.”
Nàng trả lời:“Ngươi không cần xin lỗi ta, ngươi suy nghĩ vì đại cục, những chuyện như vậy, ta là tiểu nữ nhân không kiến thức sao có thể so sánh được? Nếu không có ngươi, nói không chừng ta đã chết từ lâu rồi, ta sao có tư cách trách ngươi?”
Mặt Đoàn Chính Trung lạnh lùng, ngữ khí lại vẫn là dịu đi, nói: “Nàng vẫn nên trở về.”
“Trở về làm gì, nơi này rất tốt. Không phải bây giờ ngươi lại muốn cơ thể của ta chứ, ai, xem ra ta ‘Một thân mị cốt, còn có thể được nam nhân yêu thương’ , chỉ tiếc, ta không muốn hầu hạ ngươi.”
Hắn nắm chặt tay, rốt cục mất kiên nhẫn, nói:“Nếu thích nơi này, nàng cứ ở lại. Về sau sai người mang đồ ăn đến, nàng không cần về bên kia nữa.” Nói xong, liền ra cửa phòng.
Chính văn Chương 166: Nguyên nhân
Editor: mèomỡ
Hắn nắm chặt tay, cuối cùng mất kiên nhẫn, nói: “Nếu thích nơi này, nàng cứ ở lại. Về sau sai người mang đồ ăn đến, nàng không cần về bên kia nữa.” Nói xong, liền ra khỏi phòng.
Nghe thấy tiếng bước chân hắn đi xa, Cầu Mộ Quân tức giận ném cây bút trong tay, giọt mực bắn tung tóe lên trên người.
Thật đúng là lạnh lùng, thật đúng là tuyệt tình!
Nếu hắn bảo nàng ở đây, nàng sẽ ở, dù sao cũng không phải nàng thiếu hắn sẽ không sống nổi!
Kết quả, nàng thật ở lại nơi này, hắn cũng không đến đón nàng trở về, không chỉ có thế, còn liên tục vài ngày cũng chưa nhìn thấy bóng dáng hắn.
Thật ra, nàng chuyển ra ngoài chỉ là nhất thời dỗi mà thôi, nhưng dỗi thế nào, nàng cũng không muốn căng thẳng như vậy. Không từ mà biệt, mắt thấy trời càng ngày càng vào thu, ban đêm càng ngày càng lạnh, có hắn bên người, ấm áp hơn so với một mình nàng ngủ. Uể oải ghé vào thư án, chống cằm nhìn ngoài cửa sổ.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (84)
Nếu bây giờ hắn tới nói vài câu tốt đẹp với nàng, nhất định nàng sẽ không nói hai lời theo hắn trở về. Nhưng nàng muốn xuống, hắn lại cố tình không cho nàng bậc thang.
“Phu nhân, người đang chờ ai sao?” Linh Lan đứng một bên hỏi.
Cầu Mộ Quân vội phản bác nói:“Ai nói, ta chờ ai? Nơi này có thể có ai đến!”
Trong lòng nàng chột dạ, lúc này mới p