iết hại người chống lại hắn, hãm hại trung lương, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết, còn khiến cho người ta sợ hãi hơn cả Hoàng Thượng. Trong triều rất nhiều đại thần đều hận hắn thấu xương, cũng từng dâng tấu lên Hoàng Thượng, nhưng vẫn không làm gì được hắn. Sau đó, ta vô tình tìm thấy bằng chứng hắn sát hại Lễ bộ Thị Lang đương nhiệm, lại không dám tùy tiện lấy ra, bởi vì chứng cớ này cũng không đủ để Hoàng Thượng trị tội hắn, cũng rất dễ khiến mình mất mạng. Sau đó, ta nghĩ, Thích Tĩnh làm nhiều chuyện xấu như vậy, muốn tìm chứng cớ chắc chắn sẽ có, nếu tìm đủ chứng cớ có thể luận hắn tội chết, lại liên hợp với nhiều vị đại thần cùng nhau buộc tội hắn, hơn nữa Thích Tĩnh luôn đối chọi với Hoàng hậu, nói không chừng có vài phần thắng. Việc này, ta tìm Cố bá bá con thương lượng, Cố bá bá con là người ngay thẳng, tất nhiên vô cùng đồng ý, vì thế, mấy người chúng ta liền bắt đầu kế hoạch tìm cách lật đổ Thích Tĩnh.”
Cầu Vĩ thống khổ nói:“Việc này, vốn là ta đưa ra, nhưng ta ở kinh thành, mỗi tiếng nói cử động đều khó qua mặt Thích Tĩnh, Cố bá bá con kết giao quen biết nhiều người, hắn nói, ta ở kinh thành rất nguy hiểm, việc này cứ giao cho hắn một mình bôn tẩu, cũng tạm thời không nói ra ta trước mặt những người khác, chờ đến cuối mới để ta ra mặt. Hắn một mình mạo hiểm, bí mật liên hệ cùng vài vị đại nhân, những người đó đều là những kẻ gan dạ, nhất trí đáp ứng. Chúng ta thu thập tội chứng của Thích Tĩnh cùng tay sai của hắn, rất nhiều chuyện đều là những việc trơ trẽn khiến thiên hạ phỉ nhổ. Không ngờ rằng, chúng ta còn chưa kịp hành động, sự việc đã bại lộ, Cố bá bá con biết được sớm nhất, biết đại sự không ổn, liền bảo ta đoạn tuyệt quan hệ với Cố gia, để tránh những hy sinh không cần thiết.”
Chính văn Chương 165: Dỗi
Editor: mèomỡ
Ông nhắm mắt nói:“ Cố bá bá con là người cao cả rộng lượng, trọng tình trọng nghĩa, ta là hạng người rất sợ chết. Ta thật sự chặt đứt quan hệ với Cố gia, Thích Tĩnh vu hãm tội phản nghịch lên tám người bao gồm cả Cố bá bá con, sau đó ngày ngày ta đều rất đau khổ. Sau, ta giấu tất cả mũi nhọn, hạn chế làm việc, trên triều đình trở thành kẻ Thích Tĩnh không thèm để ý nhất. Ta cũng không muốn vậy, nhưng mỗi khi nhớ đến bởi vì đề nghị của ta mà cho cả nhà Cố bá bá con bị hại, làm cho nhiều đại nhân trung nghĩa như vậy bị hại, tim ta như bị đao cắt, từ nay về sau không dám xúc động làm việc mà liên lụy đến những người khác. Ta thường xuyên nghĩ, có lẽ, đại nương con bệnh mà mất, Tư Huyên chết thảm, bất hạnh của con, đều chính là bởi vì lỗi của ta, ông trời vì muốn trừng phạt ta mới đem tội đổ lên đầu mọi người.”.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (81)
“Cha……”
Nhìn Cầu Vĩ đau khổ, Cầu Mộ Quân nói:“Cha, người không cần tự trách mình như vậy, chuyện của chúng ta, đâu có quan hệ gì đến người? Người không cùng Cố bá bá đồng sinh cộng tử, tuy người có lỗi với Cố bá bá, đồng thời lại bảo vệ gia đình ta, làm người muốn chết không khó, muốn sống không dễ. Trên đời này, người cha không mắc nợ nhất, đó là chúng ta .”
“Mộ Quân, ta biết, chỉ sợ con tình nguyện có người cha như Cố bá bá con, cũng không nguyện có người cha như ta. Cả đời này, ta không có gì để kiêu ngạo, cái gì cũng không có.” Cầu Vĩ nắm chặt cạnh bàn, bởi vì thống khổ, trên lưng đã chảy ra mồ hôi lạnh.
“Cha……” Cầu Mộ Quân vội vàng đi đến bên người hắn, ngồi xổm xuống, cầm tay hắn, tựa vào trên đùi ông nói:“Cha, ngay cả Cố bá bá đều cảm thấy nếu người chết đó là hy sinh vô ích, “rừng xanh còn đó, sợ gì không có củi đun”. Giống như hai quân đối trận, chẳng lẽ binh lính nhìn huynh đệ mình bị quân địch giết lại muốn hy sinh cùng nhau hắn sao? Có thể sống liền sống, còn sống mới có cơ hội. Thích Tĩnh còn đó, nhưng còn rất nhiều người khác nữa, có rất nhiều người muốn thanh lọc triều đình, người là một trong số đó, còn người không phải còn hi vọng sao? Có lẽ không bao lâu nữa, cơ hội sẽ đến? Đến lúc đó người không những lật đổ quyền thần, tạo phúc cho dân, còn có thể báo thù cho Cố bá bá, không phải sao?”
“Con a……” Cầu Vĩ thở dài một hơi nói:“Hiện giờ, một bên là Thích Tĩnh, một bên là Đoàn Chính Trung, thật không biết ngày mai, giang sơn này sẽ thế nào nữa!”
Cầu Mộ Quân an ủi nói:“Cha, người yên tâm, giờ triều đình tuy rằng hỗn loạn, nhưng căn cơ vẫn chưa bị hao tổn, chỉ cần cố gắng, lại có quân chủ tài đức sáng suốt, lập tức có thể khiến cho dân chúng khắp thiên hạ an cư lạc nghiệp .”
Cầu Vĩ gật đầu nói:“Đúng vậy, nói đến nói đi, còn nói đến người nối nghiệp Hoàng Thượng. Thái tử đã gặp bất hạnh, giờ mỗi ngày vào triều đều nghị sự chuyện lập Thái tử. Thích Tĩnh nhất trí đề cử Tam hoàng tử, nhưng lại có người ngầm nói lúc trước Tam hoàng tử gặp chuyện là do Tam hoàng tử tự sai người bày ra, mục đích muốn hãm hại Thái tử. Sau đó Hoàng Thượng quả nhiên nghi ngờ Thái tử, bắt đầu lãnh đạm với Thái tử, Thái tử lại chết thảm trong chùa trong lúc nguy cơ nguy ngập. Hoàng Thượng dường như rất áy náy, không lâu liền ngã bệnh, nay dù thế lực Tam hoàng tử lớn nhất, nhưng Hoàng Thượng lại chậm chạp khô