Siêu Quậy Nổi Loạn!

Siêu Quậy Nổi Loạn!

Tác giả: Vợ SooHyun

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325630

Bình chọn: 9.5.00/10/563 lượt.

ật bất công. Đời ta thế là xong rồi, hu hu”. Lòng nó không ngừng gào thét. Cũng phải công nhận là nó giỏi phết nha. Từ bàn cuối bên phải mà phi được cả máy bay lên bàn giáo viên tít góc trên bên trái lớp. Tài năng không tệ =)).

– Em nào làm cái này đây?

Bà giáo giơ chiếc máy bay lên, mắt liếc xéo cả lớp.

Im lặng~

Tim nó đập thình thịch trong lồng ngực. Hô hô, 2 lỗi rồi. Nốt lần này là đủ để nhận hình phạt nhá.

– Lâm Ngọc Du, mang vở lên đây cho tôi.

Hả? Sao lại là nó? Đừng nói là nó đã vào tầm ngắm của bà giáo này rồi nha. Số nó thật thê thảm. Kiểu này có vẻ là bị chú ý rồi.

Lê từng bước nặng nhọc trên nền gạch, cuối cùng nó cũng ôm được cuốn vở chỉ nặng có vài trăm gam mà nó cứ ngỡ như là cả tấn lên trước bàn giáo viên. Bà giáo cầm quyển vở, rồi lại cầm lá thư nó viết, nhìn cả hai. Xong quay ra nó:

– Lâm Ngọc Du, đây rõ ràng là chữ của em. Em còn gì để chối cãi không?

– Dạ, đó là vở em, đương nhiên là chữ em rồi – Gương mặt đầy vẻ vô tội =)).

– Lâm Ngọc Du. Tôi không đùa với em. Tôi đang nói về lá thư này kìa.

– Hê, nhỡ chữ giống nhau thì sao cô?

– Lâm Ngọc Du – bà giáo hết kiên nhẫn, quát ầm lên làm mấy cái lá xanh tươi trên cây cũng phải rụng lả tả =)) – Tôi đã nhìn thấy em làm rồi. Cho em cơ hội trung thực mà còn muốn chối.

Nhìn thấy á? Bà giáo này có mắt sau gáy à? Người gì mà kinh khủng thế? 0_0.

– Tôi không có mắt sau gáy mà là lúc nào tôi cũng để ý phía dưới. Em đừng tưởng tôi không biết em làm gì bên dưới. Hơn nữa, đừng có nghĩ xấu tôi. Tôi có thể đoán khá chính xác ý nghĩ của người khác đấy. Theo tôi xuống phòng hội đồng.

Hở? Bà giáo này siêu nha. Đọc được ý nghĩ của người khác luôn à? Lần sau chắc nó nên cẩn thận hơn.

Nó theo sau chân bà giáo qua dãy phòng học, “ghé thăm” phòng hội đồng.

“Cạch”

Cửa mở. Một người ngồi bên trong lạnh lùng liếc mắt nhìn ra. Lại “sếp” hiệu trưởng khó tính đây mà. Mặt lúc nào cũng lạnh y hệt tảng băng. Nhìn đã thấy nản.

– Chào cô hiệu trưởng. Em này đã mắc 3 lỗi, đủ điều kiện để nhận hình phạt rồi.

Điều kiện? Lại còn “nhận” nữa chứ. Nghe cứ như được vinh danh ý=.=.

– Được, cô cứ tự nhiên xử phạt.

– Lâm Ngọc Du, em lại đây.

Bà giáo Thanh lôi ra một cái hộp nhỏ đựng đầy những tờ giấy bị gập lại, đưa ra trước mặt nó:

– Em chọn đi. Chọn cái nào thì sẽ nhận hình phạt đó.

Hả? Gì đây? Phạt mà cũng phải bốc thăm nữa sao ta? Liệu trong này có lá thăm nào đề là “được xóa hết lỗi” không nhỉ =)). Trò này ăn may nha =)).

Nó thò tay vào bốc bừa. Lật lá thăm ra, mắt nó trợn trừng, to đến mức không thể to hơn được nữa. Đúng là ngôi trường kì quái. Sao hình phạt mà cũng kì quặc đến thế nhỉ?

Trên tay nó là một rờ giấy đề dòng chữ: “nhảy lò cò 10 vòng quanh sân”.

Còn có thể loại hình phạt kì vậy sao? Bó tay hoàn toàn với cái trường này luôn. Chưa thấy trường nào như thế hết á.

– Đưa đây tôi xem nao.

Bà giáo giật tờ giấy trên tay nó.

– Cô ơi đổi hình phạt được không? Cái này… – Nó nuốt nước bọt cái “ực”, xuống giọng năn nỉ

– Không, em đã bốc vào rồi thì phải nhận thôi. Phụ huynh học sinh đã kí thỏa thuận cho phép nhà trường áp dụng mọi loại hình phạt không ảnh hưởng đến sức khỏe, danh dự, nhân phẩm của học sinh. Nên hình phạt này hoàn toàn bình thường.

Ặc, cái sân trường rộng thế kia, nhảy 10 vòng để “ngỏm củ tỏi” à? Vậy mà kêu không ảnh hưởng đến sức khỏe học sinh. Hu hu…

– Em phản đối. Sao lại có hình phạt kì dị thế này được.

– Em không tuân theo quy định của trường à? – Bà giáo nheo mắt – Nếu em không chịu phạt, tôi sẽ cắt bữa trưa hôm nay của em.

Đấy nha, vậy mà kêu không ảnh hưởng tới sức khỏe. Cắt bữa trưa chẳng phải là bắt người ta nhìn đói sao. Mà đã nhịn đói tất có hại cho cái dạ dày thân yêu=.=. Nhưng mà kệ. Nó sẽ tự mình kiếm đồ ăn. Đến lúc này nó đã chính thức tuyên bố: Cái trường này là kẻ thù số một của nó. Thế nên từ giờ trở đi, nó phải phất cờ khởi nghĩa, không thể chần chừ thêm nữa.

– Được, em đồng ý tùy cô.

Nó gật đầu cái “rụp”. Đút tay vào túi áo, quay người bước ra cửa.

– Lâm Ngọc Du…em…em…em… (tức quá nói không nổi rồi ='>'>~)

– Ây da, cô nói lắp rồi kìa. Có cần em giúp không? Em có mấy biện pháp rất hữu hiệu. Đảm bảo chữa xong khỏi nói luôn =)).

– Em…

– Thôi chào cô nha. Em đi đây.

Nó tinh nghịch đưa tay vẫy vẫy. Miệng cười khoái trá bỏ đi để lại sau lưng một ngọn lửa bốc cao ngùn ngụt tưởng chừng như sắp thiêu rụi mọi vật xung quanh rồi =)).

Ra đến ngoài, nó lập tức lôi điện thoại ra, bấm một dãy số dài:

– Các hạ có việc gì muốn nhờ tại hạ? – Đầu dây bên kia vang lên tiếng chán nản.

– Hô hô, bạn My thân yêu. Sao lần nào tao gọi điện cho mày, mày cũng chơi ngay cái câu này thế?

– Hừ. Mày chỉ có việc thì mới gọi cho tao. Chứ bình thường, mày mà gọi chắc là trời sập, hoặc không thì hôm ấy cũng có bão.

– Hi hi. Đúng là con bạn thân của tao. Hiểu tao chỉ có mình mày thôi.

– Nói đi. Có việc gì?

– Tao đang bị bỏ đói.

– Hả??? – My hét toáng lên – Đừng nói với tao là cái trường ấy nghèo đến nỗi không có cơm cho mày nha.

– Ặc, mày hâm à. Cái trường giàu cỡ này mà không có cơm cho một học sinh á? Tao mắc lỗi, không nhận hình p


Polaroid