Duck hunt
Sự Trả Thù Ngọt Ngào (My sweet lovely day)

Sự Trả Thù Ngọt Ngào (My sweet lovely day)

Tác giả: mysweetlovelyday

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218803

Bình chọn: 8.5.00/10/1880 lượt.

i gian, khi đã hiểu được mọi chuyện, nó sẽ quay trở về nhà và tha thứ cho anh chị thôi.

Ông Cao bóp chán.

_Tất cả mọi tội lỗi đều là do tôi. Nếu ngày xưa tôi sáng suốt và khôn ngoan hơn thì đã không xảy ra cớ sự này. Tôi là người có quá nhiều tham vọng nên không biết trân trọng những gì mà tôi đang có. Tôi đã làm rối tung, rối mù mọi chuyện lên. Chính tay tôi đã hủy hoại cuộc đời của hai người phụ nữ, hủy hoại cuộc sống của thằng con trai tôi. Tôi không đáng nhận được sự tha thứ của họ.

Ông Toản im lặng không nói gì. Ông biết nếu muốn san sẻ nỗi đau cho ông Cao, ông không nên nói gì hơn nữa, ông nên ngồi nghe ông Cao nói. An ủi người khác đôi khi chỉ cần lắng nghe và thấu hiểu, điều này còn quan trọng hơn nói nhiều mà không giải quyết được gì.

Trở về lớp học, hắn còn lạnh lùng và đáng sợ hơn lúc hắn rời khỏi lớp gấp mấy lần. Cả lớp khiếp sợ khi nhìn đôi môi rách toạch của hắn. Thấy mặt hắn hơi xưng lên, họ ngơ ngác không hiểu ai đã đánh hắn ?

Càng nghĩ họ càng mù mờ không hiểu gì. Hắn là một kẻ đáng sợ nên không có sinh viên hay giáo viên nào trong trường dám đánh hắn. Họ tự hỏi phải chăng thầy hiệu trưởng đã đánh hắn ?

Họ bị sốc với những gì mà họ vừa mới phán đoán. Họ chỉ thấy hắn đi vào văn phòng thầy hiệu trưởng sau đó đi ra với khuôn mặt bị xưng đỏ, nếu không phải thầy hiệu trưởng đánh hắn, thì ai dám làm việc đó ?

Hắn tức giận và bực bội khi thấy cả lớp cứ nhìn hắn mãi.

_Rầm !

Đập bàn thật mạnh, hắn lừ mắt nhìn mọi người xung quanh. Họ quá sợ hãi, trái tim họ như sắp rớt ra khỏi lồng ngực. Cúi gằm mặt, họ không dám nhìn hắn hay dám lên tiếng bảo hắn làm như thế là sai. Mồ hôi rịn ra đầy trán, họ cầu mong nhanh hết tiết để họ còn về nhà. Họ khiếp sợ khi nghĩ chiều nay họ còn phải học chung lớp với hắn nữa.

Họ vừa học vừa lầm bầm nguyền rủa Hương, vừa lo sợ bị hắn đánh. Thần kinh, tâm trí họ quá căng thằng, họ không tài nào tập trung vào việc học, cuối cùng họ cầu xin thầy giáo cho họ về sớm nhưng chẳng ai trong số họ dám ho he nói gì, họ đành im lặng chịu đựng.

Tiếng đồng hồ tích tắc trên tường như đang trêu ngươi họ. Giống như một người mất ngủ, tiếng đồng hồ lắc chuông chẳng khác gì tiếng ru hồn ai đó, họ sợ bóng tối, sợ hung thần. Đối với họ, hắn không khác gì một con quỷ, hắn vừa lạnh lùng, vừa băng giá.

Tan học, tất cả nhanh chóng rời khỏi lớp. Họ mừng rỡ vì không còn phải học chung lớp với hắn nữa, ít ra họ còn có hơn hai tiếng để xả hơi và vui đùa.

Hắn ngồi im trong lớp, hắn không có ý định lái xe về nhà, cũng không muốn đi ăn, hắn không muốn đi đâu cả. Hắn muốn được yên.

Gác chân lên bàn học của Hương, đầu ngả ra thành ghế, tay đặt trên bụng, hắn miên man nghĩ hết chuyện nọ, đến chuyện kia. Nghĩ đến cái tát lúc nãy, hắn thấy lòng hắn đau nhói, hắn muốn khóc, muốn gào, hắn quá cô độc. Tuy hắn lạnh lùng và bất cần nhưng hắn là con người, hắn có trái tim, đã là con người ai chẳng mong được bố mẹ thương yêu và chăm sóc, hắn thấy hắn thật đáng thương và cô độc, sống trong giàu có như hắn cũng không bằng một người bình thường có cuộc sống nghèo hèn nhưng tình cảm lúc nào cũng đầy.

Mỗi dịp lễ tết, sinh nhật, giáng sinh, hắn đều ước mong có ai đó cùng chia sẻ ngày lễ cùng với hắn, nhưng cuối cùng không có ai cả. Hắn luôn cô độc, luôn tự đón giáng sinh và sinh nhật một mình. Mặc dù bố hắn, bà Nhung, và Phong có tổ chức tiệc cho hắn nhưng hắn luôn trốn, hắn không muốn đón giáng sinh và ngày lễ cùng với họ. Cảm giác có một gia đình tạm bợ, khinh ghét và căm hận lẫn nhau khiến hắn không thở được, cũng không chịu đựng được, hắn nghĩ thà rằng hắn tự tổ chức và dự lễ một mình còn hơn.

Hắn chua xót nhận ra hôm nay là sinh nhật của hắn. Hắn cười cay đắng, hắn đã cô độc như thế nào trong căn nhà lạnh lẽo của hắn. Lại một lần nữa hắn phải đón sinh nhật một mình.

Tiếng giày lộp cộp trên nên gạch khiến hắn chú ý, hắn mở mắt nhìn người đang đi đến gần chỗ hắn ngồi.

Biết người đang đến gần mình là ai, mặt hắn lạnh tanh, hắn không nói gì, cũng không tỏ vẻ gì là chào đón hay bực tức muốn xua đuổi, hắn dửng dưng như không nhìn thấy gì, hay coi người đó có tồn tại không ?

Ông Cao đứng trước mặt hắn. Ông mở lời.

_Hôm nay là sinh nhật con, bố mẹ và em trai con muốn tổ chức một bữa tiệc chúc mừng con.

Hắn hừ giọng.

_Ông đi đi ! Đừng nói gì nữa cả. Ông thừa biết là tôi sẽ không bao giờ quay về căn nhà đó nữa.

Ông Cao khổ sở hỏi hắn.

_Con muốn thế nào thì con mới chịu quay về nhà và thừa nhận gia đình của con ?

Hắn quát.

_Gia đình ư ? Ông mà cũng có thể nói được câu này sao ? Ông nên nhớ người hủy hoại gia đình không phải là tôi, chính ông mới là người đã phá tan tất cả. Vì ông nên mẹ tôi mới chết, vì ông tôi mất đi người mẹ mà tôi luôn yêu quý và kính trọng. Vì ông, tôi không còn tin vào tình người nữa. Gia đình chỉ khiến tôi thêm mệt mỏi và căm phẫn hơn mà thôi.

Hắn nhắm mắt lại, hắn không muốn nói thêm câu gì nữa. Ông Cao đỏ hoe mắt, ông nhận ra hắn đã hết thuốc chữa rồi. Ông đã dùng đủ mọi cách cũng không lay chuyển được con người sắt đá trong hắn. Hắn đã bị thù hận, câm phẫn lấp đầy, hắn không