Polly po-cket
Tàn bạo khốc nương tử

Tàn bạo khốc nương tử

Tác giả: Thượng quan sở sở

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326593

Bình chọn: 8.5.00/10/659 lượt.

quốc từng tiến cống một đôi, là ngọc trâm làm từ thế gian trân phẩm. Thế nhưng… trẫm đã ban cho Chu Tước rồi.” Chu Tước kia phát hiện ra ý đồ mưu phản của Vương gia, hắn dùng đôi ngọc trâm kia để tạ lễ.

Hoàng đế suy nghĩ một chút, “Chi bằng ngươi tìm Chu Tước lấy một cây.” Dù sao cũng là một đôi, nàng giữ một cây là được. (đem ngọc trâm cho bọn họ thực sự mang tới đại phiền toái nha)

“Vâng.” Hừ, tới chỗ tiểu sư muội lấy. Nha đầu kia vừa nhìn thấy hắn là run, hắn muốn gì, nàng dám không cho?

“Như vậy đi, hôm nào Hàn Phi tiến cung, trẫm cho ngươi mượn một ngày.”

“Tạ hoàng thượng ân điển.”

“Vô Ảnh cô nương đâu?” Tại sao không mang nàng đến, có phu thê bọn họ ở đây, đám thích khách đó có thể ngồi không hóng mát được rồi. Hai vị đương đại cao thủ tới, làm sao cho bọn chúng có “không gian phát triển”

“Hồi hoàng thượng, chuyết kinh mất tích rồi.” Hắn bây giờ chưa kịp phiền nào chuyện này.

“A?” Hoàng đế suy nghĩ một chút, “Trẫm có thể hỗ trợ.”

“Tạ hảo ý của hoàng thượng, Thiên Cơ các đang tìm nàng.” Bọn họ dù sao cũng là người trong giang hồ, vận dụng lực lượng của triều đình không tiện.

“Ngươi không cần khách khí, ta vẫn rất bội phục, nếu như ngươi không chê, lúc không có người cứ xưng huynh gọi đệ.” Hoàng đế dùng “ta” để xưng hô, rất rõ ràng là không muốn có khoảng cách với hắn.

Đây chính là chỗ thông minh của hoàng đế, muốn thu phục Sáo Ngọc Công Tử kiêu ngạo bất tuân trên giang hồ, không thể mạnh bạo được, chỉ có thể lấy hai chữ “nghĩa khí” ra thu mua hắn. Người trong giang hồ trọng nghĩa, hắn cũng không ngoại lệ.

“Ty chức không dám.” Hắn vẫn duy trì thái độ cung kính như cũ.

“Mỗi lúc không có ai, ngươi không cần như vậy, chỉ có huynh đệ, không có quân thần, ta luôn mong muốn sống cuộc sống thoải mái trong giang hồ.” Hoàng đế ngẩng đầu, si ngốc hi vọng, “Nếu ta không phải hoàng đế thì thật là tốt a.” Hắn lập tức cười khổ, “Nhưng rốt cuộc ta vẫn là hoàng đế.” Hắn cầm bút, tiếp tục phê duyệt tấu chương.

Đông Phương Vũ vẫn diện vô biểu tình, trong lòng đối với vị quân chủ này lại thêm vài phần kính trọng. Có đế vương như vậy, bắc tính không cần phải chịu khổ. Tạm thời rời xa Tiểu Điệp để bảo hộ hoàng đế, hắn không làm sai, tin tưởng Tiểu Điệp nếu biết được chân tướng, sẽ không trách hắn.

Chương 66

Chương 66: Thâm tình

Bạch Mạn Điệp đột nhiên cố ý kéo dài hành trình, bất luận là nhìn thấy cái gì, nàng đều muốn đích thân thử nghiệm. Tựa như một hài tử mới sinh, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ. Trước đây đi cùng Đông Phương Vũ, nàng luôn liều mạng gấp rút lên đường, căn bản không có thời gian mà du ngoạn cho vui vẻ. Đi cùng một kẻ lắm tiền, nàng rất đê tiện vô sỉ kéo người ta đi du ngoạn khắp nơi.

Có tiền xài hoài không cạn, món ngon ăn mãi không hết, được ở trong tửu điếm xa hoa, lại còn có một vị siêu cấp bảo tiêu ình. Có thể nói, những ngày này là những ngày vui vẻ, thoái mái nhất trong cuộc đời nàng. Ách, chỉ là trong lòng nàng có vài phần xấu hổ, Phương Chấn Hiên đối với nàng sở cầu tất ứng, nàng rất sợ biểu hiện vui sướng này của mình đối với hắn làm mọi chuyện càng thêm phức tạp. Nàng sớm đã nói rõ là không thương hắn, thế nhưng khi ở bên cạnh hắn lại vô cùng khoái hoạt, không biết hắn có suy nghĩ gì khác hay không?

Sở dĩ nàng cố ý kéo dành hành trình như vậy là có hai nguyên nhân.

Thứ nhất, nàng muốn cùng Phương Chấn Hiên vượt qua đêm trăng tròn sắp tới này, rồi mới dám một mình tới kinh thành.

Thứ hai, Đông Phương Vũ còn đang có đại sự phải làm, người ta vì dân vì nước, nàng lại không thể làm hậu phương giúp đỡ. Biện pháp tốt nhất chính là khoan hẳn xuất hiện, tránh làm lỡ việc của hắn.

Bạch Mạn Điệp cái gì cũng không tốt, chỉ có tương đối là hiểu rõ bản thân. Nàng chính là điển hình của câu “thành sự thì ít, bại sự có thừa”, tốt nhất đừng liên lụy hắn.

Mỗi khi đến một nơi, nàng đều cố ý mượn cớ ở lại vài ngày, Phương Chấn Hiên tự nhiên cũng rất thích thú. Chỉ cần có thể ở bên cạnh nàng, hắn cầu còn không được. Chỉ là vị tùy tùng kia dường như có thành kiến với nàng, luôn bày ra sách mặt khó coi. Phương Hãn tại sao ghét nàng như vậy? Nàng vẫn hiểu rõ, cho nên, nàng muốn tìm một cơ hội cùng hắn nói chuyện rõ ràng. Thêm một bằng hữu còn hơn thêm một kẻ thù, nàng luôn nghĩ muốn cùng hắn làm bằng hữu, không phải kẻ thù. Có chuyện gì tốt nhất là nói rõ ra, mọi người cùng nhau giải quyết.

“Chúng ta nói chuyện chút được không?” Vào một buổi chiều nọ, nàng len lén vào phòng Phương Hãn, quyết định cùng hắn nói cho rõ ràng.

“Cô nương muốn nói chuyện gì?” Phương Hãn giọng rất lãnh đạm.

Bạn Mạn Điệp tự ý ngồi xuống, “Ngươi nói đi, ngươi đối với ta rất có thành kiến.”

“Không dám.” Mặt hắn vẫn lạnh lùng như cũ, biểu tình kia tựa như Bạch Mạn Điệp cùng hắn có thù giết cha.

Bạch Mạn Điệp cười cười, “Ta thấy ngươi là dám đó chứ, có chuyện gì chúng ta thẳng thắn nói rõ với nhau, đừng như vậy có được không?”

Phương Hãn đã không còn chịu đựng nổi, “Nói chuyện với lừa đảo thì có gì hay chứ.”

“Ta?” Bạch Mạn Điệp dùng ngón trỏ chỉ ngược vào người, tròn mắt, “Ta lừa đảo? Ta là lừa đảo?” Nàng luôn luôn