Thập Vạn Đại Sơn Vương
Tác giả: Hoàng Ly – Đỗ Hồng Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 329541
Bình chọn: 9.00/10/954 lượt.
g dẫn quân tới, thấy cặp ngựa vô chủ, ngạc nhiên đưa mắt nhìn quanh, hỏi:
– Còn hai thằng Lầm, Lừng bị hạ rồi chăng?
Đại Sơn Vương lắc đầu:
– Dồn chúng đến thế cùng, quăng dây trói, nhưng chúng nhào cả xuống nước lẩn đâu mất? Còn… tiếng súng phía xa?
Thoòng Mềnh nhìn quanh vòng suối, tặc lưỡi:
– Thôi hãy để hai thằng giặc đấy! Ta phải lộn về phía súng nổ ngay mới được!
Đến nơi, mới hay đám quân Thoòng hộ tống Voòng Chí Plan bị một cánh quân lạ tấn công. Quân Thoòng cứ hiểm lưng đèo tuy lợi địa nhưng chỉ có non hai mươi tay súng, nên đang bị đuối thế dần. Cánh quân giữa có một nữ tướng cưỡi ngựa tới chân đèo, đốc thúc quân xung kích có tới non trăm.
– Trại Võ Liễu Nương!
– Chà! Hậu nữ dâm tặc sao lại lần tới vùng biên thùy này làm chi?
Phía chân đèo, cả ba toán quân đang tiến đánh chực dồn cả về một phía, để hở một quãng khá rộng. Thoòng Mềnh cười nhạt:
– Nữ tặc định lừa quân trên đèo thoát xuống bắt cho dễ. Nhưng khi nào thằng Phần lại mắc lừa! Đưa cung tên đây!
Quả nhiên, trên đèo, viên đầu lĩnh Phần của Thoòng Mềnh vẫn nhất định cứ hiểm không chịu thoát xuống, có lẽ hắn đã thừa biết quỷ kế địch và không quên chủ tướng còn đánh trận quanh vùng, sớm muộn sẽ tới cứu. Thoòng Mềnh vừa đặt mũi tên lửa vào dây cung, chợt Đại Sơn Vương trỏ tay về phía tả đèo:
– A! Thoòng tướng! Cánh rừng rậm kia hình như còn có cánh quân nào nữa thì phải!
Thoòng ngưng bắn, quay ống nhòm nhìn, chau mày, lẩm bẩm:
– Suốt một dãy rừng xanh di động! Hình như quân ngụy trang rồi! Không Đốc Bàn Vân Nam, thì quân bọn bảo hộ thôi!
– Tướng quân hãy lấy một nửa quân phá trận nữ tặc nhanh mới kịp!
– Một phần tư đủ rồi. Binh thần tốc, đông sẽ bất lợi!
Miệng nói, tay khoa ngọn súng, Đại Sơn Vương bay ngựa dọc hàng quân Thoòng, tách một đội quân tình nguyện, phóng thẳng đến phía sau trận Liễu Nương, xuất kỳ bất ý, ào đánh nhanh như chớp. Bị tập hậu, địch quân giật mình, phải quay mũi súng chống cự vội vàng, không dám xông lên đèo nữa. Đại Sơn Vương chia binh mấy ngản đánh nhầu, lùa địch quân về phía tả và tập trung đánh dồn lại phía sườn. Quân Liễu Nương cả loạn rất mau, thi nhau rút xuống chân núi, tìm ngựa. Nhưng Đại Sơn Vương đã thừa kinh nghiệm, liền bay ngựa Hắc Phong, hô quân mình bắn súng đuổi ngựa địch chạy tán loạn. Thấy quân Liễu đã dồn về một phía, cháng tướng núi lập tực thúc ngựa lên đèo, tới lưng chừng đã thấy đầu lĩnh Phần dẫn quân hộ tống cáng Voòng Chí Plan.
Cáng Chí Plan buộc giữa hai con ngựa song hành, trên phủ mảnh chăn đơn. Đại Sơn Vương cúi lật mảnh chăn, thấy cô gái vẫn nhắm mắt, nằm bằn bặt, cả lo, quay bảo viên đầu lĩnh:
– Chú khá đi liền bên cáng, cho đánh ngựa thật êm, chớ để động vết thương nguy hiểm! Đã có ta mở đường!
Đại Sơn Vương xông ngựa trước mở đường xuống gần chân đèo, thình lình nghe phía tả có tiếng súng nổi lên, biết cánh quân địch phía đó đã xung trận với Thoòng Mềnh, tình thế đã ngặt, liền phóng thật nhanh xuống hô quân đánh gấp, vừa đánh, chàng vừa đảo mắt quan sát khắp nơi, chú ý tìm Trại Võ Hậu trong đám giặc. Đang tìm, chợt tướng lạc thảo ngoái trông lại, thấy bóng Liễu Nương phóng tới, ngược lưng lại đầu ngựa, nã liền mấy phát đạn. Nữ tặc vùng ôm lấy vai, vừa dụi xuống bờm ngựa thì phát đạn thứ hai bay tới, sớt phăng luôn mảnh khăn bịt đầu. Đại Sơn Vương nã luôn một phát nữa trúng đầu ngựa, cả người, vật nhào luôn. Chàng xông lên, định bắt sống nữ tặc, nhưng thủ hạ nữ tặc đã liều mạng ùa lên bắn bừa cứu chủ. Thấy chỗ đó trống trơn, chàng phải quày ngựa ẩn sau một thân cây lớn, bắn ra. Ngay lúc đó, đầu lĩnh Phần đã hộ tống cáng Voòng Chí Plan xuống tới nơi, hàng không dám ham đánh nữa, quay luôn ngựa lại, ra hiệu cho tưóng Phần cứ cáng nàng theo nẻo đầu núi sau, còn mình cùng cánh quân Thoòng đánh cầm chừng đoạn hậu.
Đại Sơn Vương hộ tống Chí Plan đi được một quãng xa, vẫn nghe tiếng súng đì đẹt sau lưng, không rõ Thoòng Mềnh thắng bại ra sao, bèn truyền thủ hạ Thoòng cáng Chí Plan đi, còn chàng một mình một ngựa lộn lại chiến trường. Nhưng được nửa đường, đã nghe tiếng súng im hẳn, rồi thấy Pạc Hoọc Đại Vương Thoòng dẫn quân phi ngựa lại, trán băng một mảnh vải, mặt mày đầy máu.
– Chúng chạy cả rồi! Binh thằng Đốc Bàn Xường. Hình như nó mượn cả toán quân lạ nào nữa! Cáng cô nương đã đi xa chưa, tướng quân?
– Bệnh trạng Nữ Chúa thế nào? Tướng quân…
Đại Sơn Vương kéo Thoòng ra xa, giọng lo lắng:
– Đáng ngại lắm! Phải kiếm nơi để cô nương tĩnh dưỡng mới được.
– Xin thỉnh tướng quân đưa Nữ Chúa về sơn trại Thoòng! Quanh đây có bản dân nhiều nhưng toàn lọt vào vùng địch quân, e bất tiện.
Đại Sơn Vương nhìn về phía Chí Plan, tần ngần.
– Có xa không?
– Đi chậm cũng chỉ mất ba giờ ngựa là cùng! Xin tướng quân cho Thoòng được hầu tiếp tướng quân cùng Nữ Chúa, Thoòng mới an dạ.
Cả bọn lại băng ngàn vượt suối, đi sâu vào miền hoang dã. Đến nơi, đã thấy quân Thoòng dàn hàng nghênh đón. Đại Sơn Vương nổ súng đáp lễ xong, vội cho cáng Voòng Chí Plan vào phòng riêng, ngay căn dành tiếp thượng khách, Thoòng đã sai thủ hạ dọn gian bên làm chỗ nghỉ cho Đại Sơn Vương cùng một dãy phòng