Thập Vạn Đại Sơn Vương
Tác giả: Hoàng Ly – Đỗ Hồng Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 329623
Bình chọn: 8.00/10/962 lượt.
áo cho không?
Miệng hỏi, tay lại điểm luôn vào huyệt độc, hai tên rú lên, ú ớ:
– Ngộ… Đại Vương sai tới, Đại Vương còn…
– Thằng nào?
– Lưng… Lừng…!
– Còn đóng núi ngoài! Chờ trộm ngựa xong…
Tướng Thập Vạn Đại Sơn vụt nhìn ra ngõ, vung tay cho mỗi tên một báng súng vào đầu, ném cả vào một xó. Và không chậm trễ, chàng nhảy lên thang, vào phòng Voòng Chí Plan đang nằm. Thiếu nữ vẫn thiêm thiếp ngủ, chăn đắp tận cổ, bàn tay đặt trên bụng còn nắm nguyên gói đạn ghém như trẻ thơ nắm món đồ chơi trong giấc ngủ. Chàng tướng núi đăm đăm nhìn cô gái, mấy lần định gọi, lại thôi. Chợt lại có tiếng một đàn chim bay tán loạn qua, kêu ríu rít trên ngọn cây sau nhà. Tiếng chó sủa bật lên, rồi liền mấy tràng súng nổ xé rách không gian phía ngoài xa. Tiếp theo tiếng người trong bản líu lo gọi nhau giật giọng, náo động một vùng. Đại Sơn Vương đắp vội chăn lên ngực Chí Plan và lấy luôn bông đút chặt lỗ tai nàng, nói thác:
– Cô nương không nên nghe tiếng nổ lúc này. Trận tập chưa chừng khá lâu. Cô nương cứ nằm nghỉ, để tôi ra thăm xã giao Đốc bản xem hắn có giúp gì được không?
Đoạn vuốt nhẹ mép chăn, chàng tướng lạc thảo quay ngoắt ra luôn. vừa tới thang gác, đã nghe Hắc Phong Câu hí mạnh dưới thềm. Tướng lạc thảo biên thuỳ nhảy phốc lên lưng ngựa, vọt ra ngõ ngoài. Cánh quân từ hẻm núi tiến thẳng về phía bản, toàn quân cỡi ngựa, hết lớp nọ đến lớp kia, ngựa phi đến trước bản, dừng lại. Đi đầu là Đại Vương Lừng, ngựa có cắm ngọn hiệu kỳ nhỏ. Tướng thổ phỉ chiếu ống dòm quan sát mấy giây, tay trỏ thẳng vào căn nhà đầu bản, đoạn phất tay cho quân gia tiến lên theo, bước một. Đại Sơn Vương rời ngọn tiểu sơn, đánh ngựa ra đứng sững giữa đường mòn. Lừng Đại Vương cũng lập tức ghìm cương.
– Đại Sơn Vương ! Ngươi bị vây rồi, nếu loạn chiến, ngộ sẽ làm cỏ cả bản, đốt cháy luôn cô gái Voòng! Biết điều thất thế, mau xuống ngựa theo ngộ về sơn trại.
Tướng Thập Vạn Đại Sơn vẫn ngồi im trên lưng ngựa, quắc mắt mắng tướng xạ phang:
– Voòng cô nương đang nằm dưỡng bệnh, nên ta chưa thể rời chân. Biết điều hãy lui quân cho tròn hoà khí! Ta trấn ngọn tiểu sơn này, mi có đủ máu rải trên đường tiến quân không?
Lừng cười lớn:
– Chớ khá điên rồ! Ngộ nói thiệt! Sau bản đã có quân bọc hậu. Ngươi có tài thần xạ cũng không thoát nổi phen này. Biết điều nên xuống ngựa là hơn. Nếu ngươi kháng cự, ngộ hạ lệnh đốt cháy căn nhà kia ngay!
– Biết điều mày hãy lui binh! Làm kinh động nơi cô nương Voòng dưỡng bệnh, tao bắn nát óc! Mày chớ lầm tưởng cho quân đánh nhầu lên tao chỉ kịp bắn mười hai phát đạn!
Dứt lời, chàng tướng núi với tay xuống tận mắt cá, kéo soẹt hai tiếng mạnh. “Phéc-mơ-tuya” vụt mở từ mép quần tới ngang sường, để lộ hai hàng súng buộc dây tua tủa sát ống chân. Đại Vương Lừng chột dạ, đưa mắt trông địa thế và lẳng lặng giật cương quay ngựa tức thì. Lối chừng mấy thước, bất thần, hắn lộn phắt ngựa lại, phất tay về phía Đại Sơn Vương hô lớn:
– Bắn!
Lời hô vừa dứt, Đạt Sơn Vương đã đánh tay xuống sườn, bắn luôn hai phát, một gãy phăng lá hiệu kỳ thổ phỉ, một trúng luôn bả vai tướng giặc trước khi từng loạt đạn thổ phỉ bắn lên. Bắn xong, lập tức chàng tướng núi nhào luôn xuống tránh đạn, đồng thời kéo cả Hắc Phong Câu ẩn sau ngọn tiểu sơn. Bị đạn xói vai vì không kịp nghiêng mình, tướng thổ phỉ vừa kinh vừa tức, hô quân nhất loạt đến đánh. Đạn nổ vang trờí. Đội tiền phong của Lừng tướng tốc ngựa lên cách hòn tiểu sơn bảy tám thước, đã bị bắn nhào. Đại Sơn Vương vừa đánh vừa quan sát tứ phía, cố tìm tướng địch bắn hạ cho vỡ cánh quân, nhưng hình như đã biết tài Thần Xạ, Lừng đã ẩn đâu mất, chỉ nghe tiếng hô quân của hắn. Chợt cánh quân thổ phỉ chia hai cánh tiến vòng ra xa, cùng cánh thứ ba nhất tề đánh kẹp vào hòn tiểu sơn.
Chàng tướng núi vừa bắn nhào được mấy tên nữa, chợt thấy cánh quân phía tả có một đội tách ra, xông thẳng đến căn nhà Chí Plan. Ba bốn bề thụ địch, tiểu sơn chỉ chắn được một hai phía, biết tình thế hiểm nghèo, Đại Sơn Vương liền nhảy phắt lên lưng ngựa, rời hòn tiểu sơn, bay chếch ngang chặn đánh toán quân xông đến căn nhà đầu bản. Đến gần mới nhận ra chính tướng Lừng chỉ huy toán quân đó, chàng liền vỗ ngựa xông thẳng tới, thét lớn, giọng run lên vì căm giận:
– Thằng thổ phỉ! Coi tao bắn nát óc mày đây!
Lừng ngoắt sau một thân cây cổ thụ vừa bắn, vừa hô lớn:
– Đại Sơn Vương, ngươi liều thân vô ích! Hãy ngó lại xem!
Tướng núi cũng ẩn sau một cây lớn, đảo mắt trông lại, quả nhiên thấy quân thổ phỉ từ mấy ngả đang xốc tới, và có một đám đã đến gần căn nhà Chí Plan. Tướng núi mím chặt vành môi, bay ngựa ra, lộn lại phía sàn, vừa bắn vừa tiến giữa làn mưa đạn. Bọn giặc nhất tề reo hò bắn vãi, nhưng hình như vẫn muốn bắt sống, nên chúng chỉ nhè ngựa bắn què. Chàmg tướng núi xông tới đâu chỗ đó lại giạt ra, rồi lại khép vào. Một tốp đã tới sát căn nhà sàn. Biết tình thế thập phần nguy hiểm, nhất là bệnh tình Chí Plan. Đại Sơn Vương không chút chậm trễ, mở luôn một đường máu tiến về nhà sàn.
Bất ngờ, phía nhà sàn, rõ ràng có tiếng súng nổ vang, còn đang định thần nhìn kỹ, đã thấy mặt sau thấp thoáng bóng người
