XtGem Forum catalog
Thập Vạn Đại Sơn Vương

Thập Vạn Đại Sơn Vương

Tác giả: Hoàng Ly – Đỗ Hồng Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329645

Bình chọn: 8.5.00/10/964 lượt.

ời:

– Ta hãy đứng đây, xem chúng đánh nhau, lúc cần rút đi không muộn.

Cách không đầy trăm thước, nho sinh vừa mất dạng, đã nghe có tiếng nổ long trời lở đất, bụi khói bốc mù mịt một vùng lớn, rồi ánh hồng như phụt tắt giữa những tiếng thét ghê hồn. Và trận tuyến bất ngờ ngưng hẳn.

– Giặc Si Pan đã bị địa lôi phục chạy tán loạn! Ta rút thôi!

Chí Plan vừa nói vừa trỏ xuống vực thẳm, miệng nhoẻn cười tinh nghịch.

– Nhưng…

– Đếm đến ba, cùng nhảy! Nào… một… hai…

Cô gái Hoàng Su Phì vừa đếm đến ba, lập tức chuyển nhảy vọt ra… khoảng không vô tận. Như cái máy, chàng tướng núi cũng vội nhún chân nhảy vọt theo sát cánh. Giữa khoảng không, Chí Plan khẽ uốn người đã đến bên chàng tướng núi. Nàng nắm tay cùng Đại Sơn Vương cùng nhảy xuống. Thật bất ngờ, phía dưới vực thẳm có một màng lưới rộng căng đợi. Cô gái tháo lưới cuộn lại, mỉm cười trách nhẹ:

– Ông lên ngọn núi không rõ đường, lại chẳng tính lối rút khi gặp biến. May sao! Tôi lại biết rõ địa thế núi này, mới kịp chăng lưới… chờ ông.

Đại Sơn Vương đăm đăm ngó Voòng Chí Pan:

– Nhưng… sao cô nương lại biết tôi đến Thác Bạc Đầu?

Nữ Chúa H mông nhoẻn miệng cười, bí mật:

– Không những thế, tôi còn biết ông đã làm những gì từ đêm ông cùng Voòng Lầu vượt biên giới rồi lộn lại, để thiên hạ tưởng ông đã về Thập Vạn Đại Sơn, trong khi…

– Thì ra Hoàng Su Phì đã theo kẻ ngu này không rời nửa bước. Giờ, bảo vật đã nằm trong hộp kín, và quanh đây súng đã bủa vây rồi?

Nữ Chúa H mông vẫn mỉm cười tươi tắn gật đầu:

– Vâng, ông đang đứng giữa vòng vây, và hiện một con kiến cũng khó lòng ra thoát!

Dứt lời, cô gái rúc lên mấy tiếng chim đêm, lập tức có tiếng loạt soạt quanh đấy, rồi từ khắp bốn phía, từng tốp người vạm vỡ không súng hiện ra, gọn ghẽ trong những bộ quần áo miền núi.

Tướng núi lên ngựa, khẽ hỏi.

– Giờ ta đi đâu?

– Thẳng đường sang mạn Đông Bắc! Thúc phụ tôi đang đợi ông tại Hoàng Su Phì, có việc tối mật.

Đoàn kỵ sĩ H mông chia thành hai tốp mở đường, đoạn hậu, lặng lẽ đi trong đêm mờ, tiến dọc theo bờ suối. Trên núi cao, súng nổ giòn, quân Thác Bạc Đầu và quân Si Pan vẫn kéo dài cuộc chiến. Rừng khuya thăm thẳm hoang vu đầy bất trắc. Đại Sơn Vương chưa hiểu rõ cát hung, cứ lặng lẽ đi giữa đám quân H mông. Được non nửa dặm đường vòng chân núi chợt như tối hẳn lại, tiếng nước đổ ầm ầm như thác.

– Đánh ngựa xuống suối! Tới vòng vây rồi!

Tiếng dịu dàng thì thào ngay bên tai, nhìn sang, thấy Voòng Chí Plan tiến ngựa lại bên, Đại Sơn Vương chưa kịp hỏi, đã thấy bóng người ngựa Chí Plan vượt lên, rẽ luôn xuống dòng nước xiết. Dưới chân, nước chảy mạnh như thác lũ, có chỗ nước ngập tới bụng ngựa. Ngựa đi dưới những lùm cây um tùm cuốn tò vò chẳng khác vào ruột suối ngầm trong núi. Mấy phút, chợt Voòng Chí Plan dừng ngựa kê bên Đại Sơn Vương, khẽ bảo:

– Đã vào giữa trận tuyến rồi! Mũi súng chỉ cách ngựa ta mỗi bên không đầy dăm thước.

Viên tướng núi bèn đánh ngựa sát vào bờ, vạch lá trông ra, quả nhiên thấy nhiều bóng người ngựa thấp thoáng giữa đêm mờ, rõ ràng đang án binh chờ đợi hai bên bờ suối.

– Đại quân binh của tướng Roux đó!

– Chúng định đánh quét Thác Bạc Đầu!

– Không hẳn thế! Chính ra chúng định vây bắt… ông. Nếu đêm nay không gặp rạng đông chúng sẽ đánh lên núi. Ta nên đi giữa suối là hơn.

– Vượt lên bờ! Rút về phía tả!

Tiếng Voòng Chí Plan bật khẽ lên, giữa lúc hai bên tả hữu vùng nổi lên những tiếng hô quân vang động cùng tiếng chân người chạy tới, liền với tiếng súng lên đạn lách cách. Đại Sơn Vương theo Vuòng Chí Plan lao ngựa vọt lên, vừa tới bờ, đã nghe có tiếng người hô lớn. Chí Plan nhanh giọng:

– Gần qua chỗ đóng binh rồi! Nhớ theo sát tôi, không lạc rừng!

Hai con ngựa tiến lên như hai mũi tên. Thoáng hai bên lố nhố bóng người ngựa của quan binh ập tới theo ánh đèn loang. Từng loạt đạn réo bên tai. Tướng lạc thảo rạp mình trên ngựa, vẩy ngọn súng lia lịa sang hai bên. Có lúc tướng lạc thảo quỳ lên trên yên ngựa, kìm phắt HắC Phong Câu lại, nhả đạn liên tục. Voòng Chí Plan nhìn sang không thấy bóng Đại Sơn Vương, cũng ghìm nước phóng, lộn phắt lại, giật giọng:

– Đại Sơn Vương! Ouân địch đông như kiến cỏ, không nên ham đánh! Rút mau thôi! Trời…

Đang bắn, chợt nghe tiếng kêu khẽ, lướng lạc thảo quay vội sang, vừa kịp thấy Chí Plan gục trên lưng ngựa, phía sau đã thoáng thấy hai bóng quan hinh phóng ngựa tới chĩa súng bắn theo. Tướng núi cả kinh liền vẩy luôn haì ngọn súng bắn nhào cặp quan binh, và bay ngựa đến bên nàng, nhanh như cắt, quài tay ôm xốc sang ngựa mình:

– Cô nương có sao không?

Lời vừa dứt, mấy viên tướng H mông cũng đảo tới, thấy Nữ Chúa bị đạn, cả sợ giục vội:

– Trời, tướng quân mau đưa Nữ Chúa thoát vòng, Chúng xông đến kia rồi!

Không chậm trễ, Đại Sơn Vương thúc mạnh Hắc Phong Câu thần mã cuốn vó như bay, vượt rừng xuyên núi băng giữa đêm mờ, lát sau đã xa vùng Thác Bạc Đầu, không còn nghe thấy tiếng súng nữa, Đại Sơn Vương cho ngựa bước một, đoạn cúi xuống lay gọi Voòng Chí Plan:

– Cô nương bị thương chỗ nào?

Chí Plan thở dốc, mấy khắc, khẽ cựa mình, chợt mở mắt ra nhỏ nhẹ:

– Đây đến đâu rồi?

– Đây