Thập Vạn Đại Sơn Vương
Tác giả: Hoàng Ly – Đỗ Hồng Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 329713
Bình chọn: 9.5.00/10/971 lượt.
t tiếng, đã ngã chúi đi, bị luôn một đòn điểm huyệt bất tỉnh.
Lột nhanh chiếc áo khoác ngoài mặc lên mình, Đại Sơn Vương nấp hẳn vào xó tối đoạn chụp mũ dạ lên đầu, chàng chống súng đứng đợi. Chỉ mấy phút sau đã thấy gã tùy tướng lùn trở lại, thì bàn tay Đại Sơn Vương đã thúc vụt vào huyệt nách hắn. Gã đầu lĩnh mềm oặt người ra, buông rơi ngọn súng. Rất gọn ghẽ, Đại Sơn Vương vác bổng hắn vào nhà, khép hờ cửa lại. Ném hắn vào ghế, Đại Sơn Vương đảo mắt nhìn quanh, thấy cuối nhà, có căn buồng nhỏ khóa trái, đoán là buồng viên Chúa Thác Bạc Đầu, liền dùng thuật “phản phong” phất tay đánh tắt mấy ngọn đèn lớn, chỉ để một ngọn nhỏ, đoạn cúi xuống giải huyệt cho gã đầu lĩnh.
– Mi là cận tướng, tất biết nhiều điều. Hãy cho ta hay.
Gã tùy tướng chớp mắt, thở dốc, ngó chàng tướng lạ, phều phào mệt mỏi:
– Đại Sơn Vương? Phải ông…
Chàng tướng núi nghiêm mặt:
– Vật báu để nơi nào?
Gã tùy tướng lắc dầu:
– Cô gái họ Trần làm gì có mặt nơi đây! Chủ soái tôi không giấu ông đâu.
Đại Sơn Vương nhếch miệng cười nhạt:
– Thầy trò mi định đánh lạc ta sao? Bộ chúng mi tưởng ta chỉ đi tìm nàng không ư? Vật đó để đâu?
Cặp mắt gã tùy tướng chợt sáng lên, khuôn mặt thoáng vẻ gan góc lạ. Hắn toan nhếch miệng cười gằn, thì Đại Sơn Vương đã điểm cho một đòn huyệt hiểm, đoạn ghì chặt hai vai hắn, hai mắt viên tướng núi vụt lóe lên như bốc cháy. Toàn thân gã đầu lĩnh run lên bần bật như dây thép bị bão tố.
– Trời… cặp mắt lửa… lửa… chủ soái ơi! Chủ soái…
– Vật báu! Hãy tuân mệnh lệnh ta! Chỉ nơi giấu vật báu! Và cạm bẫy bao quanh vùng!
Tay viên tướng núi “phản phong” đánh tắt nốt ngọn đèn từ xa, trong bóng tối chỉ còn cặp mắt đỏ như hai đốm than hồng và giọng nói yếu ớt của gã đầu lĩnh lạc hồn. Thoáng cái viên tướng núi đã đứng lên, ánh đèn bấm trên tay lóe lên, tiến đến trước cửa buồng. Giơ tay giật mạnh chiếc khóa sắt, cánh cửa vừa hé mở, chàng đã ngồi thụp xuống, chiếu ngược đèn bấm lên. Vút, vút, vút!… Từng loạt tên từ trong bay ra vèo vèo, loang loáng giữa vệt sáng đèn, gió tạt cả xuống đầu. Dứt trận loạn tiễn, tướng lạc thảo đứng lên, mở rộng cánh cửa, lia đèn vào trong quan sát mươi khắc, đoạn bước chân vào. Nhưng chân vừa qua ngưỡng cửa đặt xuống nền, tướng núi đã co nhanh lại đứng ép vào bên cửa ngoài.
Vù… vù… luồng gió từ trong bay thốc ra như có chong chóng quay, chàng vội chiếu đèn bấm coi, thấy hai vệt sáng quắc chém lia theo hình cánh sẻ, từ hai bên cửa trong phạt chếch dọc từ trên xuống, xả nhanh như máy chém, liền mấy chục nhát mới ngừng. Dưới ánh đèn bấm, hai thanh đao to bản, gác chéo vào nhau, như chỉ lăm lăm chém nữa. Nhìn cặp dao sắc như nước, tướng núi lẩm bẩm:
– Chà! Tên nho sinh này cũng tinh hiểm lắm Chỉ truyền cho cận tướng một nửa bí mật ở sào huyệt.
Tướng núi thận trọng bước vào. Phòng chứa toàn khí giới. Dò bước tiến đến bên vách mới hay những tấm thiếp thô sơ, đều có bọc thép cả. Góc ngay đầu giường, có kê một chiếc tủ sắt. Đứng nép vào một góc phòng, chàng rút một ngọn giáo đâm mạnh ổ khóa. Chỉ nghe “tách” một cái, đã thấy những dãy súng, áo giáp, cung nỏ quanh tường vụt chuyển động quay chiều, chĩa cả ngọn chỗ tủ sắt, thành một hàng rào thép kín mít. Nhưng lạ nhất là súng ống, cung tên giương sẵn lại không bắn, chỉ quay vây chặt tủ sắt. Viên tướng núi còn đang ngạc nhiên, đã nghe đánh sịch một cái, cánh cửa tủ gỗ gần đấy mở toang ra, rồi giữa vệt đèn bấm xanh lè, một người cao lớn dị thường mặc giáp sắt từ từ bước ra, hai tay cầm hai quả trùy gai to như trái bí ngô.
Đại Sơn Vương đứng dán mình vào vách sắt, tay vẫn chiếu đèn, còn tay kia đã đánh vụt xuống sườn, chỉ suýt nữa đã rút súng ra khỏi bao, nếu chưa nhận rõ dáng đi của người cao lớn: Mới biết hắn là người máy. Hắn chập chững bước một tiến đến gần tủ, lập tức vung cặp chùy gai đánh liên hồi vào khoảng không giữa vòng rào thép vù vù. Chừng mười lăm nhát, trùy dừng hẳn, hắn đứng yên không hề nhúc nhích. Chàng bèn tiến đến trước tủ sắt, mở, chiếu đèn coi nhưng lòng tủ sắt… trống rỗng! Lay hoay mãi mới lật được một lần thép và một cuốn sách bìa cứng nhỏ bằng bàn tay hiện ra dưới ánh đèn. Cả mừng, viên tướng núi lật vội ra coi. Nhưng thất vọng ngay, vì bên trong chỉ dán một mảnh giấy gấp tư, loại giấy bản trên có những hàng chữ thảo Hán tự nét sắc như cắt.
Cái văn: phụ tác tử thừa thử chi vị kê, bất cải ư phụ chi đạo
khả vị hiếu bĩ.
Bỉ quốc tặc dụng thiên phương bách kế cưỡng đoạt Việt nam chi bảo vật…
Bức thư lưu truyền của tôn tộc hắn… Nhưng sao… Đại Sơn Vương cúi đọc vội đoạn dưới, dáng điệu trở nên bâng khuâng.
Một lát sau, chợt tướng núi đặt lá thư vào chỗ cũ.
– Quái lạ! Sao không thấy vật đó, chắc hắn chỉ để quanh đây.
Tình cờ, chàng chiếu đèn xuống chân tủ, chợt nẩy ý nghĩ lạ, vụt xuống trung bình tấn, nắm hai bên thành tủ, nhấc bổng lên, đặt sang bên. Một cửa hang bí mật hiện ra, đen ngòm. Không chậm trễ, viên tướng núi đu mình xuống luôn. Đại Sơn Vương đã phải ngạc nhiên vì từ ánh sáng vàng vọt, thấy hầm có hai lối chạy sang bên và cả hai bên đều có tia sáng rọi tới. Không lưỡng lự, chàng lần ngay theo lối tay mặt đi mãi