Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329550

Bình chọn: 10.00/10/955 lượt.

nếu Thiên Sắc cô nương thật sự không cầu không ước thì vì sao ba ngàn năm nay vẫn mặc y phục đỏ như giá y thế kia? Chẳng phải trong lòng cũng thầm để xuân tình nảy nở, vô cùng ao ước được như uyên ương trần tục sao! ?”

Những lời này chắc chắn đã đâm trúng chỗ đau của Thiên Sắc!

Thiên Sắc nheo mắt nhìn Hoa Vô Ngôn. Ánh mắt đột nhiên toát lên vẻ lạnh lẽo thấu xương, sắc bén như đao, như có thể đâm xuyên xương cốt gã: “Hoa Vô Ngôn, ngươi câm miệng cho ta!”

“Xem ra tiểu sinh đoán không sai.” Hoa Vô Ngôn khẽ lắc đầu, ánh mắt mập mờ, giọng nhẹ nhàng kéo dài, liều mạng nhắc lại chuyện xưa: “Chỉ tiếc, năm đó cô nương đối người ta thầm thương trộm nhớ, lại bị từ chối thê thảm trước mặt mọi người, trở thành trò cười trong lục giới, sau đó liền ẩn cư trên Yên sơn tránh xa nhân thế. Mấy năm gần đây lại phá lệ thu nhận một nam đồ đệ, nhân tiện cất giấu làm bảo bối (*), nghĩ đến lời đồn đại bên ngoài, chẳng qua là muốn nuôi dưỡng một tiểu đồ đệ đẹp mã để cùng luyện thuật song tu cũng đâu sai nhỉ?” Dứt lời, gã cố tình nhìn khuôn mặt đẹp đẽ phi phàm của Thanh Huyền, miệng chậc chậc vừa khinh miệt vừa đùa cợt: “Chậc chậc chậc — nói thế nào thì cũng thật thuận tiện, lại không vi phạm môn quy Thần Tiêu phái nữa chứ!”

* Nguyên văn là cây sinh mệnh, ý chỉ cái đó của đàn ông. Chỗ này có thể hiểu theo nghĩa thô tục và châm biếm. Mãi đến lúc này, Thanh Huyền mới hiểu vì sao các sư thúc sư bá luôn nhắc chuyện hoang đường này với cậu, có điều không ngờ từ lúc được sư phụ đưa lên Yên sơn cậu chẳng biết gì thế giới bên ngoài nữa. Không ngờ bên ngoài đã đồn đãi khắp nơi như thế, biến quan hệ thầy trò của hai người thành mối quan hệ không thể chấp nhận nổi như vậy!

Bây giờ, chỉ là một gã hồ yêu cũng dám nói năng xằng bậy, nhục mạ sư phụ cậu! ?

“Gã hồ yêu kia, dám nói năng xằng bậy, để xem ta có xé nát miệng ngươi không!” Khoảnh khắc đó, không biết cậu lấy đâu dũng khí, lao ra từ sau lưng Thiên Sắc, xắn tay áo định nhào lên sống chết một trận với Hoa Vô Ngôn!

Thiên Sắc lập tức kéo áo Thanh Huyền lại, không hề giận dữ như Hoa Vô Ngôn tưởng tượng, chỉ lạnh lùng liếc gã: “Ngươi đã biết nó là bảo bối của ta thì sau này đừng đụng vào nó, nếu không, ta nhất định cho ngươi trọn kiếp làm yêu, không đường tu tiên!” Sau đó, nàng nắm cánh tay Thanh Huyền, nhón mũi chân, mượn lực nhảy lên trên —

******

Như bị thứ gì đó quấy nhiễu, Thanh Huyền giật mình, tỉnh lại từ trong mộng.

Vừa tỉnh dậy, đầu cậu ướt đẫm mồ hôi, bị gió lạnh thổi qua cửa sổ khiến cả người run lên, hai tay gối trên bàn vô cùng đau nhức, như sắp bị cắt lìa, chỉ có thể xoay xoay cánh tay rên lên. Nhưng ngay sau đó liền nhìn thấy Thiên Sắc ngồi bên cạnh, tay cầm cuốn kinh sắc mặt lạnh nhạt. Cậu sửng sốt, vẻ mặt hoảng hốt, hồn bay phách lạc không rõ đang tỉnh hay mơ.

“Bình tâm tĩnh khí, mau niệm một lần《 Thái Ất cứu khổ hộ thân diệu kinh 》mà vi sư đã dạy ngươi trước đây.” Bên cạnh bàn, Thiên Sắc lạnh lùng cầm bút sao chép《 Bắc Đẩu bản sinh kinh 》liên tục, không quên giải thích: “Mới vừa rồi ngươi bị hoảng sợ khi nằm mộng, hồn phách chưa hoàn toàn trở về vị trí cũ.”

Thanh Huyền ngưng khí ngồi xuống, niệm từ đầu tới cuối《 Thái Ất cứu khổ hộ thân diệu kinh 》mới cảm thấy đầu óc tỉnh táo. “Sư phụ, vừa rồi chúng ta nằm mơ thật sao?”

Cảnh tượng trong mộng vừa rồi rất sống động, cậu cảm thấy rất kỳ diệu, dù đã trở về cũng không biết việc gặp gỡ gã hồ yêu trong mộng là thật hay mơ.

“Là ngươi nằm mơ, không phải chúng ta.” Thiên Sắc không ngẩng đầu, gương mặt lạnh nhạt không chút thay đổi: “Vừa rồi lúc ngươi ngủ, vi sư thi triển thuật câu hồn Hoa Vô Ngôn, dẫn hắn vào giấc mộng của ngươi. Bây giờ ngươi tỉnh thì hồn phách của gã cũng quay lại thân thể.”

Thanh Huyền cái hiểu cái không gật gật đầu, bước lại tiếp tục mài mực cho Thiên Sắc. Nghĩ đến những lời vừa kiêu ngạo vừa khinh miệt, chế giễu của Hoa Vô Ngôn vừa rồi, tức giận muốn bùng phát nhưng cũng không dám nhắc lại vì sợ làm tổn thương trái tim Thiên Sắc.

Cậu ở với sư phụ đã lâu, đương nhiên biết tính cách sư phụ cao ngạo. Nếu đúng như lời gã hồ yêu kia nói, năm đó sư phụ đối với người kia thầm thương trộm nhớ lại bị từ chối trước mặt mọi người trở thành trò cười cho thiên hạ, chỉ sợ lòng tự tôn đã bị tổn thương nặng nề. Điều này cũng có thể giải thích được vì sao bao nhiêu năm qua sư phụ không hề rời khỏi Yên sơn.

Có điều cậu không hiểu nổi, nếu người kia đối với sư phụ vô tình, sao không từ chối lúc chỉ có một mình sư phụ, sao lại phải nói trước mặt mọi người thế chứ?

Sao có thể giẫm nát nỗi tương tư thiếu nữ thế chứ, thật là nhẫn tâm!

Những chuyện không rõ ràng năm xưa, đương nhiên cậu sẽ không hỏi sư phụ, nếu vết thương lòng của sư phụ chưa lành chẳng phải lại xát muối trái tim lần nữa sao? Nghĩ đến đây, cậu liền quyết định lúc trở lại Yên sơn, đợi các sư thúc sư bá đến nhất định phải tìm cách tìm hiểu rõ ràng. Về phần bên ngoài đồn đãi mối quan hệ mập mờ của cậu và sư phụ, bây giờ cậu chẳng thèm để ý nữa.

Bất chợt nghĩ đến bộ da người treo trên ngọn trúc kia, Thanh Huyền cảm thấy lạnh người: “Sư phụ, lại có người ở xưở


XtGem Forum catalog