cảnh người người lên án chê cười. Có điều, đối với kẻ ngu ngốc bị người khác lợi dụng như cậu thì việc nhìn thấy cậu hết kiếp này đến kiếp khác chết không tử tế chẳng phải sẽ vô cùng hả giận sao?
Vì sao sư phụ muốn lấy ơn báo oán?
Quả nhiên, đoán tâm tư của sư phụ khó hơn nhiều so với tiểu sư bá!
Im lặng một lát, Thanh Huyền mới ngẩng đầu lên, hỏi một vấn đề Bạch Liêm không hề nghĩ tới: “Tiểu sư bá, người cố ý giữ con lại để giấu sư phụ nói cho con biết chuyện này phải không?”
Bóng dáng Bạch Liêm chợt trở nên cứng ngắc. “Đúng vậy!” Bạch Liêm xoay người trừng mắt nhìn Thanh Huyền, cắn chặt hàm dưới, đôi mắt tăm tối từ từ nheo lại: “Ngươi thân là đệ tử của Thiên Sắc, sau này nếu có cơ hội gặp Phong Cẩm, nhất định phải báo thù cho sư phụ ngươi!”
“Không phải Tiểu sư bá đã nói gã Phong Cẩm kia là người tài ba, con muốn đánh y ít nhất phải đợi mười vạn năm nữa ư!” Thanh Huyền cười gượng, tuy nói vậy nhưng trong lòng cậu đã quyết định, sau này có cơ hội cậu nhất định phải báo thù cho sư phụ. Bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày trước lúc đi ngủ cậu sẽ nguyền rủa gã Phong Cẩm kia một trăm lần!
“Ngươi cho là ta thật sự trông cậy ngươi rửa hận cho sư phụ ngươi sao?” Bạch Liêm tức giận hừ một tiếng, xoay người lại, vừa bước đi vừa nói: “Dựa vào thằng nhóc như ngươi, thân thể yếu ớt, không biết phải tu mấy ngàn năm nữa mới có thể lên được Côn Luân…”
Thanh Huyền cũng theo y đi về phía trước, được vài bước cậu quay đầu nhìn khối đá Tam Sinh một lần nữa, lại nghe người lái đò trên sông Tam Đồ đưa Quỷ Hồn qua sông, cất giọng du dương, trầm bổng hát một điệu dân ca —
“Mười kiếp chôn thây, một đêm duyên kết, ngàn năm hướng thiện, liệu có sum vầy…”
******
Với bản lĩnh của mình, cuối cùng Thiên Sắc cũng đưa hồn phách Tề Tử Như về trước giờ Tý. Khi đó, hồn phách Cổ Huệ Nương sắp bị đưa đến hỏa ngục chịu hình phạt hỏa thiêu.
Vốn tưởng rằng hồn phi phách tán, không ngờ còn có thể nhìn thấy người yêu thương, Cổ Huệ Nương và Tề Tử Như ôm lấy nhau khóc trong vui mừng.
Nhìn đôi tình nhân trước mắt, Diệu Quảng lắc đầu thầm than thở: “Nếu không phải vì thế tục lễ giáo ngăn cản, thì sao lại gặp tai họa bất ngờ thế này?”
Đám quỷ sai cũng nói, thường xuyên nhìn thấy cảnh sinh ly tử biệt, nhưng không ngờ trong Cửu Trọng Ngục cũng có thể nhìn thấy cảnh tượng như vậy, sao có thể không khiến người ta cảm động?
Nghe Diệu Quảng than thở, Bạch Liêm vốn đang ngồi im trước bàn đột nhiên mở miệng mắng luôn: “Thế tục lễ giáo gì chứ? Toàn là chó má!”
Diệu Quảng sửng sốt, không biết tại sao mình xui xẻo đụng phải Bạch Liêm, vội lên tiếng giải thích theo bản năng: “Diêm Quân, đó là thầy và trò, sao có thể —”
“Thì đã sao, ai nói thầy trò không thể yêu nhau?” Bạch Liêm ngước mặt lên liếc Diệu Quảng, còn cố ý nhìn Thiên Sắc đang đứng lạnh nhạt bên cạnh, đôi mắt như bùng cháy hừng hực tỏa ra ánh sáng nóng rực, trong ánh mắt pha lẫn sát khí lạnh lẽo như ngầm nổi giận: “Nói trắng ra trong cuộc sống này ngoại trừ đàn ông thì là phụ nữ, thân phận vai vế gì chứ, chẳng qua là tự chụp lên người mà thôi. Con người đến với nhau vì bản tính, vì sao lại tự đeo gông vào người biến mọi thứ trở nên khó khăn như vậy? Chẳng thú vị chút nào!”
Diệu Quảng nghe xong như chết lặng, không dám phản bác một câu. Nhưng khi y nhìn Thiên Sắc và Thanh Huyền, đột nhiên nhớ tới lời đồn đãi trong lục giới về quan hệ của hai thầy trò này, chợt nhận thấy bàn luận vấn đề ‘Thầy trò có thể yêu nhau hay không’ không phù hợp chút nào. “Ách, Diêm Quân —” Y kéo kéo Bạch Liêm, ánh mắt hướng về Thanh Huyền.
Lúc này Bạch Liêm mới phát hiện, Thanh Huyền đang nhìn Thiên Sắc không chớp mắt. Y cũng nhớ lại lời dặn dò về mối quan hệ thầy trò, cảm thấy mấy câu vừa rồi chẳng khác nào tự tát vào mặt mình, lửa giận không có chỗ phát đành quay sang Cổ Huệ Nương và Tề Tử Như đang khóc sướt mướt, quát lên: “Các ngươi khóc đủ chưa?!”
Hai người kia bị y quát giật bắn người, hoảng sợ xoay lại nhìn Bạch Liêm. Bạch Liêm chợt có cảm giác thỏa mãn hơi biến thái, cảm thấy cơn giận nguôi bớt một chút. Suy nghĩ một lát, thấy sắc mặt hoảng hốt của hai người, y cười gian ác chỉ vào Tề Tử Như: “Lưu luyến như vậy, hay là ngươi thay thế ả ta chịu hình phạt hỏa thiêu đi!”
Trên đường Tề Tử Như được Thiên Sắc hộ tống đến U Minh điện, đã được nghe về hỏa ngục là hình phạt đáng sợ như thế nào. Bây giờ nghe Diêm Quân nói như vậy, sợ tới mức chân tay run như cầy sấy, chữ nghĩa đầy đầu cũng không nói nên lời. Đầu gối mềm nhũn suýt chút nữa quỳ rạp cả người xuống.
Thấy hành động và thái độ của Tề Tử Như như vậy, Bạch Liêm rất bất mãn, nhíu mày nhìn y: “Sao, ngươi sợ à?”
Cổ Huệ Nương tuy không hiểu biết nhiềunhưng đã lập tức quỳ rạp xuống đất, đập đầu cầu xin không ngớt: “Xin Diêm Quân đại nhân tha mạng cho chúng tôi!”Thấy Cổ Huệ Nương quỳ xuống, Tề Tử Như cũng vội quỳ xuống, dập đầu còn mạnh hơn Cổ Huệ Nương.
“Tha mạng? Hừ! Các ngươi đã chết hết rồi, làm gì còn mạng?” Khi Cổ Huệ Nương cầu xin tha thứ, Bạch Liêm cố tình cười như giễu cợt. Sau đó nghiêm mặt nhìn về phía Tề Tử Như, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh như băn