XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210561

Bình chọn: 8.00/10/1056 lượt.

uyên nhủ an ủi: “Đế quân, đừng tức giận, Nguyên quân đại nhân cũng có nỗi khổ trong lòng…”

“Hồng Dược, ngươi hiểu cảm giác hiện tại của ta ư?” Năm ngón tay trái siết chặt tay vịn ngự tòa khiến tay vịn lún sâu thành rãnh, Bình Sinh buồn bực uống cạn sạch chén trà. Nước trà ấm áp lướt qua cổ, chẳng thấy ngọt ngào chỉ thấy đắng chát như uống hoàng liên, khó mà nuốt nổi. Tạm dừng một lúc hắn mới nói tiếp, lau đi lau lại sự hoang tàn không thể che giấu ở đáy lòng: “Rất nhiều rất nhiều chuyện, ta vô cùng nghi ngờ nhưng hoàn toàn không thể tìm ra chân tướng…”

Nghe Bình Sinh nói như vậy, có thể cảm nhận được cảm giác bất lực khi bị lừa gạt, Hồng Dược không khỏi xót xa.

Thật ra, nàng không biết rõ ràng mọi chuyện, nhưng Vân Trạch nguyên quân không quá đề phòng nàng nên cũng coi như biết loáng thoáng một chút. Không nói cho Bình Sinh là vì nàng thường xuyên nhìn thấy ánh mắt thâm trầm của Vân Trạch nguyên quân, biết việc này có liên lụy rất lớn, không dám để lộ bất cứ điều gì.

Nàng vẫn luôn mến mộ Vân Trạch nguyên quân, đương nhiên sẽ không bán đứng y, nhưng bây giờ —

Cuối cùng như hạ quyết tâm, nàng cắn chặt răng, đột nhiên hỏi: “Đế quân, người còn nhớ Thiên Sắc cô cô hầu hạ người duyệt công văn ban đêm không?”

“Thiên Sắc?” Tuy biết tất cả những chuyện này nhất định có liên quan đến Thiên Sắc, nhưng rất lâu rồi không có ai nhắc tới cái tên này trước mặt Bình Sinh, vừa nghe xong, ngay cả Bình Sinh cũng cảm thấy có chút xa lạ. “Nàng làm sao?” Mỗi chữ thốt ra hắn đều cảm thấy khí huyết trong lồng ngực dâng lên cuồn cuộn, mãnh liệt như sóng triều đập vào trái tim. Tuy biết rõ những gì Hồng Dược nói sẽ mang đến một sự chấn động mới, nhưng hắn ép mình phải trấn tĩnh lại.

“Thật ra có một việc nô tỳ vẫn không rõ.” Hồng Dược cúi đầu, không biết mình có nên nói hay không, hít sâu một hơi chầm chậm nói tiếp: “Ngày đó người bị thương trở về, nô tỳ thấy Nguyên quân đại nhân đưa Thiên Sắc cô cô đến cửa đại điện Tử Vi viên, cô cô vào Tử Vi điện, sau đó…”

“Sau đó thì sao?” Đột nhiên ngừng lại ngay chỗ quan trọng nhất, tim Bình Sinh đập nhanh, vội vàng hỏi.

Theo lời Hồng Dược, chắc chắn là vì hắn bao đồng lo chuyện Yêu Kiêu nên bị thương đưa về Tử Vi viên, nhưng ngày đó Thiên Sức lại chủ động đến —

“Sau đó, sau đó… Sau đó không hề thấy cô cô trở ra nữa…” Hồng Dược bị thúc giục, hỏi dồn nên lắp bắp. Lấy lại bình tĩnh, giọng nàng đột nhiên thấp hẳn. Rũ mắt xuống, rèm mi dài mịn như cánh bướm, mặt phủ trong bóng tối: “Sau nữa thì, không ai biết Thiên Sắc cô cô đi đâu…”

“Ngươi nói, nàng vào Tử Vi điện, sau đó không hề ra ngoài?” Bình Sinh dừng lại, hỏi đột ngột, khuôn mặt khuất bóng hóp lại u ám, sắc mặt tối tăm rất phức tạp.

“Dạ.”Hồng Dược gật đầu.

“Ngươi chắc chắn?” Bình Sinh cắn chặt răng, một lúc sau mới buông ra hỏi lại lần nữa. Đau thương thoáng hiện trong ánh mắt rồi biến mất, ngay cả hơi thở cũng đầy chua xót tràn ngập trong cổ họng, giọng càng khàn hơn.

“Dạ.” Tuy thoáng chần chờ, nhưng Hồng Dược lại gật đầu lần nữa.

“Điều đó không thể!” Hoàn toàn không thể tin! Giờ khắc này, Bình Sinh cảm thấy đáy lòng mình như có thứ gì đó sắc bén đang đào từng chút một, từ nông đến sâu thẳm, ngay cả trái tim cũng bị đào lên: “Sau khi ta tỉnh lại, rõ ràng nàng… rõ ràng nàng…”

Hắn muốn nói, lúc hắn tỉnh lại rõ ràng nàng đã biến mất, hắn cho rằng nàng không từ mà biệt…

Không biết vì sao, nhớ lại dáng vẻ nàng ngày đó, lần đầu tiên nàng chủ động vươn tay ôm cổ hắn, tay nàng vuốt ve từng chút một vết thương trên ngực hắn. Khi đó, nàng nói —

Từ nay về sau, ta sẽ ở bên chàng.

Sau đó, tay nàng che đôi mắt hắn.

Sau đó nữa, hắn ngủ.

Đúng rồi, vì sao hắn lại ngủ?

Vì sao sau khi tỉnh lại, nàng đã biến mất?

Vì sao không ai biết nàng đi đâu?

Chẳng lẽ, hắn đã vô tình bỏ lỡ thứ gì đó?

******

Đây là lần thứ hai Bình Sinh lên Yên sơn.

Nói thật lòng, hắn luôn cảm thấy Yên sơn rất kỳ lạ, giống như có sức mạnh vô hình vẫy gọi hắn, dẫn dắt hắn. Trước đó, vô số lần hắn muốn trở lại nơi này nhưng chưa thực hiện được, vốn cho rằng ngày đó sau khi từ biệt, Thiên Sắc sống một mình ở đây.

Khi đó, nàng nói trong lòng nàng chỉ có phu quân đã chết, sao hắn có thể không biết phân biệt cứ đau khổ dây dưa.

Nhưng bây giờ, xem như hắn đã mơ hồ biết được một số chuyện hắn chưa biết.

Hắn không phân biệt được thật giả, không tìm rõ manh mối.

Càng gần tới Yên sơn, hắn càng cảm thấy sợ hãi một cách kỳ lạ. Hắn hy vọng Thiên Sắc vẫn ở đây, như vậy, hắn có thể yên tâm. Nhưng điều này có thể chứng minh, ngày đó nàng không từ mà biệt thực ra là dùng lời ngon ngọt lừa gạt hắn, đương nhiên hắn sẽ rất buồn. Nhưng nếu Thiên Sắc không ở đây, vậy nàng đã đi đâu?

Ngày đó, nàng để lại cây trâm gỗ đàn vân vàng là có ý gì?

Hắn không thể khống chế mâu thuẫn trong đáy lòng, đành để mặc cho nó lớn dần trong máu thịt, xương tủy rồi lan tràn khắp tứ chi.

Phong cảnh khác hẳn lần trước lên Yên sơn, trước đây hoa hướng dương nở rộ phủ kín khắp núi đồi. Đáng tiếc vì thời tiết thay đổi, lại đúng lúc cỏ cây suy tàn nên hoa hướng dương héo úa, rơi rụng thành bùn đất, hiện ra m