có thứ gì đó không ngừng tuôn ra, ép chặt lục phủ ngũ tạng, trộn vào nhau tạo thành đủ loại mùi vị!
Cuối cùng, hắn mở miệng, nôn ra nước Vong Xuyên trên sông Tam Đồ bị ép uống, trí nhớ tuôn ra như thủy triều, khoảnh khắc tràn ngập trong đầu của hắn.
Hắn nhớ lại, hắn muốn đứng lên.
Nhưng vừa ngẩng đầu, cảnh tượng vừa nhìn thấy khiến hắn như xé nát tim gan —
Đó là trong Tử Vi điện, hay tay nàng che kín mắt hắn, nhìn hắn dần chìm vào giấc ngủ. Cúi người xuống, nàng ôm chặt lấy hắn, hôn lên đôi môi hắn thì thầm gì đó. Sau đó, nàng bất chợt đưa thẳng tay phải vào ngực, giống như hắn đã nhìn thấy trong mộng, ngực nàng tuôn trào máu đỏ! Cắn răng cố nén đau đớn, sắc mặt nàng trắng bệch đến rợn người, cuối cùng tay phải cuộn lại, run rẩy, nàng moi trái tim trong ngực mình ra.
Không, thật ra, đã không phân rõ đó là tim ai.
Tim của nàng, sao không phải của hắn?
Mà tim của hắn, sao không phải tim nàng?
Đặt trái tim vào lồng ngực hắn, nàng ôm chặt cổ hắn, lúc này mới dám để cho nước mắt tuôn ra, mãi đến khi cổ hắn ướt đẫm.
Mà khi đó, hắn chìm đắm trong mộng, hoàn toàn không biết gì.
Bàn tay vuốt ve khuôn mặt hắn, nàng ngừng khóc mỉm cười. Vẻ mặt kia, có thỏa mãn, có không cam lòng, nhưng cuối cùng nàng phảng phất hóa thành cơn gió, cứ vậy trôi đi, ngay cả vết máu dính trên người hắn lúc nàng moi tim ra cũng không còn chút dấu vết.
Tất cả mọi ảo ảnh đều biến mất, mọi mối liên hệ đều hóa thành hư ảo, thứ còn lại chỉ là cây trâm gỗ đàn vân vàng bóng bẩy này.
Cuối cùng hắn cũng hiểu được, vì sao bệnh cũ của hắn thường hay đau đớn bất thường —
Tim của hắn trong thân thể nàng, chỉ cần nàng đau lòng rơi lệ, hắn sẽ đau đớn theo.
Hắn đau đớn thân thể, còn nàng, tất cả những gì trải qua đều không thấy vết thương nhưng đau đớn dày vò gấp trăm lần.
Bình Sinh ngơ ngác đứng lên, nhìn thấy chiếc mũ phượng chưa hoàn thành trên bàn, còn có ngọc trai vốn văng tung tóe trên sàn nay được đặt trong chiếc hộp gỗ. Cầm chiếc mũ phượng và ngọc trai kia, đầu óc hắn trống rỗng, cảm thấy những viên ngọc trai này giống như chưa từng trải qua năm tháng, trượt qua kẽ tay, rơi xuống, lộp độp, mạnh mẽ.
Khi đó, hắn thề son sắt: dù biến thành thế nào, cuối cùng ta vẫn là tiểu lang quân của nàng.
Khi đó, hắn nói rõ ràng: chỉ cần ta xác định, dù nghịch mệnh trời, đảo càn khôn, cũng quyết không buông tay!
Khi đó, hắn một lòng tin tưởng: Một ngày làm đồ đệ, đời đời làm chồng!
Khi đó, trong lòng hắn tràn đầy kỳ vọng: Ta hy vọng hai bàn tay của mình không chỉ để ôm nàng, mà còn có thể bảo vệ nàng!
Khi đó, hắn không oán thán không hối hận: “Ta có thể cho nàng, chỉ có trái tim này!
…
Hắn nghĩ rằng chỉ cần mình trở nên mạnh mẽ là có thể bảo vệ nàng, che chở cho nàng. Không ngờ, cuối cùng dù đã trở về thần chức, hắn vẫn như trước được nàng dùng mạng để bảo vệ.
Hắn hứa hẹn phải bảo vệ nàng, cuối cùng, vẫn là nàng bảo vệ hắn. Vì sợ hắn đau, nàng không dám rơi lệ, rõ ràng là gần trong gang tấc, nhưng hắn không nhớ gì cả, còn nàng đau thương đến thế vẫn có thể chịu đựng tất cả.
Hắn hứa với nàng đời đời kiếp kiếp, nhưng chỉ một chén nước Vong Xuyên đã quên mất nàng.
Thậm chí, hắn còn không biết, nàng mang thai hai đứa con của hắn…
Nàng hứa với hắn chuyện gì, cũng chưa từng nuốt lời, ngay cả lời hứa may hỉ phục cho hắn cuối cùng vẫn hoàn thành cẩn thận đến vậy. Còn hắn, dường như chẳng làm được chuyện gì trọn vẹn! Thậm chí, khi đó hắn còn cho rằng nàng đã lừa gạt hắn, mà không hề biết ngàn năm trước nàng đã mang theo tiếc nuối và tuyệt vọng hồn phi phách tán.
Đây là lỗi của hắn!
Tất cả đều là lỗi của hắn.
Không thể tự chất vấn, hắn quỳ xuống đất vùi đầu giữa hai chân, ánh mắt hoảng hốt không cam lòng, cuối cùng chỉ còn lại bi thương. Gần như tuyệt vọng cùng đường, hắn cảm thấy sức sống trong người dần suy giảm, toàn thân như vỡ vụn thành những mãnh nhỏ, vĩnh viễn không thể ghép lại được.
Cuối cùng, hắn chỉ có thể nắm chặt cây trâm gỗ đàn vân vàng nàng để lại và tờ giấy tuyên thành kia, ngẩng đầu lên, đau đớn tan nát cõi lòng biến thành tiếng kêu bi thương thấu trời xanh!
Hết chương 89
Chương 90
Bình Sinh quỳ gối trước cửa tiên phủ Huyền Đô Ngọc Kinh ở Ngọc Thanh cảnh suốt mười ngày mười đêm, chỉ mong cầu kiến Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn.
Mặc dù hắn chỉ im lặng cúi đầu ngoan ngoãn đợi chờ, không nhắc tới việc mình đã khôi phục trí nhớ, nhưng bên trong sự bình tĩnh của hắn lại là sắc mặt lo lắng, đã khiến Ngự Quốc Tử Quang phu nhân lòng vẫn thầm nuôi hy vọng ‘hắn không biết chuyện’ vô cùng bất an. Sau đó, mười vị đế quân cũng biết tin chạy đến nhưng không một ai dám bước lên khuyên nhủ.
Với Thiên Sắc, trong lòng những vị tôn thần biết chuyện luôn tồn tại cảm giác áy náy và tội lỗi khó tiêu tan. Theo cách nhìn của họ, họ đã lấy đại cục làm trọng, nhưng không phải họ không chịu đựng phán quyết của lương tâm. Họ đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, một khi Bình Sinh biết chân tướng thì đó chính là tai họa khó lường. Vốn cho rằng nước Vong Xuyên dòng Tam Đồ là thiên hạ vô địch, cho dù Bình Sinh có nghi ngờ, hoang mang thì chắc chắn cũng không thể
