Pair of Vintage Old School Fru
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210553

Bình chọn: 10.00/10/1055 lượt.

nhớ lại được. Nhưng ai mà ngờ được, dù đã qua ngàn năm mối thâm tình của nàng vẫn có thể ảnh hưởng tới Bình Sinh, khiến cho hắn nôn ra hết nước Vong Xuyên?

Quay đầu nhìn lại thì nàng đã tan biến, dựa vào mối chân tình lúc trước Bình Sinh dành cho Thiên Sắc thì sao hắn chịu bỏ qua?

Mặt khác, tất cả mọi chuyện với Bình Sinh là một nỗi chua xót và khổ sở khó thốt thành lời.

Lúc trước hắn vô tình gặp được Nha Nha và Miêu Miêu ở Huyền Đô Ngọc Kinh, đương nhiên hắn từng nghi ngờ hai đứa trẻ là con của hắn. Dù sao, trước trận đại chiến thần ma, trên Yên sơn hắn và Thiên Sắc từng ý loạn tình mê, có một đêm nhân duyên như sương sớm, sự quyến luyến yêu thương ấy khiến hắn khó quên. Cho nên, sau khi biết Vân Trạch nguyên quân có chuyện giấu hắn, hắn biết nếu muốn tìm ra chân tướng sự thật thì chỉ còn một biện pháp. Suy nghĩ rất lâu, rốt cuộc hắn hạ quyết tâm lên Yên sơn tìm Thiên Sắc chứng thực mọi chuyện. Khi đó, hắn dự tính nếu tất cả mọi chuyện là sự thật thì cho dù có phải ép uổng nàng, hắn cũng phải mang nàng về Tử Vi viên chăm sóc. Nhưng mà, tất cả mọi suy tính đó đều căn cứ vào giả thiết Thiên Sắc còn sống, bây giờ sự thật hiện ra trước mắt khiến hắn đau thắt tâm can.

Thảo nào lúc trước ánh mắt nàng nhìn hắn rất lạ lùng, hóa ra hắn và nàng có mối duyên sâu xa như vậy. Nàng không chỉ là sư phụ của hắn, mà hắn cũng từng hứa hẹn sẽ ở bên nàng đời đời kiếp kiếp. Nữ tử hắn từng muốn khắc sâu vào lòng để yêu thương trân trọng, sao hắn có thể quên nàng vậy chứ?

Sao có thể như thế được?

Sao hắn để mặc nàng ở Tỏa Yêu tháp chịu dày vò sống không bằng chết cả trăm năm mà không hề biết đến?

Tại sao hắn có thể để nàng vì cứu hắn đành phải moi tim trả hắn, cuối cùng chuốc lấy kết cục hồn phi phách tán, còn hắn thì vẫn vô tư chẳng hay biết gì?

Thậm chí, lúc nàng đã hồn phi phách tán mà hắn còn tự thấy an tâm vì nghĩ rằng nàng đang ẩn cư xa lánh thế gian trên Yên sơn?

Thiên Sắc của hắn chắc chắn đã chờ hắn rất lâu rất lâu, sau vô số lần thất vọng, nàng không còn tin hắn có thể quay về, vì tuyệt vọng vì đau lòng nên nàng quyết tâm bỏ hắn mà đi.

Nàng đã ra đi, dù rất lâu sau đó hắn mới phát hiện thì hắn biết đi đâu tìm kiếm bóng dáng nàng?

Đến cuối cùng, trời đất mênh mông rộng lớn nhưng đã không còn nàng nữa…

Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn biết không thể trốn tránh việc này, sau khi tính toán đâu vào đấy, ông mới thong dong xuất hiện trước cửa tiên phủ Huyền Đô Ngọc Kinh. “Bình Sinh, con quỳ ở đây làm gì?” Tuy ông nhíu mày nhưng khuôn mặt vẫn rất bình tĩnh, dù đã biết rõ ông vẫn cất tiếng hỏi.

Bình Sinh cúi mình xuống, cung kính dập đầu, tuy là cầu xin nhưng thái độ rất đúng mực: “Con cầu thiên tôn chỉ dẫn, Bình Sinh mong có thể tìm thê tử về, tìm…” Dừng một lát, lúc này hắn mới thốt ra chân tướng sự thật: “Tìm mẹ của Nha Nha và Miêu Miêu về…”

Hắn vừa dứt lời, không những Ngự Quốc Tử Quang phu nhân và Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn kinh ngạc, mà cả Nha Nha và Miêu Miêu đang trốn trên xà nhà xem náo nhiệt cũng kinh ngạc hít sâu một hơi đưa mắt nhìn nhau.

“Thúc thúc quỳ mãi ở đó là vì muốn tìm mẹ của chúng ta?” Nha Nha há hốc miệng, vì quá mức kinh ngạc, hạt hướng dương bỏ vào miệng nhưng chưa kịp nuốt đã rơi xuống, cậu bé vẫn chưa phát hiện, sau một lúc lâu cậu bé mới khép miệng lại, nuốt nước miếng, ngồi trên cao chỉ xuống Bình Sinh đang quỳ trên mặt đất: “Vậy thúc thúc chẳng phải là…”

Đối diện với sự thật, Miêu Miêu bình tĩnh hơn: “Rõ rành rành rồi, thúc thúc là cha chúng ta.” Sau khi lên tiếng, Miêu Miêu ra hiệu bảo Nha Nha im lặng, sau đó quay đầu đi, bé bĩu môi, tiếp tục quan sát tình thế bên dưới.

Vẻ không đành lòng hiện lên trong mắt, Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn im lặng rất lâu, rốt cuộc mới cất tiếng: “Bình Sinh, tất cả đều là ý trời, con cần gì phải chấp nhất đến vậy?” Nhìn Bình Sinh lặng lẽ quỳ không chịu thỏa hiệp, ông nhíu chặt mày, giải thích điều khó xử của ông: “Tiểu yêu tước kia phúc mỏng phận bạc, vốn phải chịu số mệnh cô loan trọn đời. Dù con bé không qua được thiên kiếp cũng là do khiếm khuyết tu hành. Bây giờ con bé có thể để lại Nha Nha và Miêu Miêu cũng xem như đặc ân con cho con bé…”

Bình Sinh vừa nghe thì cõi lòng lạnh giá, cái thứ “đặc ân” kia khiến nỗi áy náy vốn cuồn cuộn như sóng trào trong lòng hắn đột ngột ập tới không thể khống chế: “Là đặc ân con cho nàng… là con ban ân cho nàng…” Hắn cúi đầu lặp lại, rồi đứng thẳng dậy ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn, hắn không biết mình nên khóc hay nên cười.

Rõ ràng là hắn phụ nàng, nhưng sao theo lời thiên tôn thì lại biến thành hắn ban ân cho nàng?

Từng chuyện nàng hứa với hắn, nàng đều làm được, còn lời hứa đời đời kiếp kiếp của hắn với nàng lại vĩnh viễn xa vời.

Bây giờ còn biến thành ân đức hắn ban cho nàng nữa?

“Mối nhân duyên này là do thiện niệm của con bé tích tụ lại.” Quan sát từng cử chỉ hành vi của Bình Sinh, phát hiện hắn dường như không hiểu đạo lý sâu xa trong chuyện này, Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn bất đắc dĩ thở dài. Ông vuốt râu, sau giây lát mới cất tiếng, khuôn mặt gầy gò vừa hờ hững vừa bình t