g dậy bừng bừng sức sống, giống như lúc trước hắn đã nhìn thấy.
Chỉ là khi đó, hắn tỉnh tỉnh mê mê không chút cảm động, không biết hoa này do chính tay hắn trồng cho người con gái mình yêu.
Những đóa hoa hướng dương này là lời thề nguyện, những hạt hướng dương này là trái tim hắn.
Hắn nhớ rõ, hắn từng hứa hẹn sẽ biến Yên sơn thành một biển hoa hướng dương mênh mông vô bờ, muốn tự tay rang hạt hướng dương nàng thích nhất, thậm chí ngày đó Tố Bạch dạy cho hắn bí quyết làm hạt hướng dương, hắn còn học thuộc làu làu. Nhưng vì sao lúc nàng thì thào nói với hắn “Hoa hướng dương trên Yên sơn nở rộ rồi”, hắn lại không thể nhớ lại chi tiết quan trọng nhất này.
Khi đó, hắn không hề có cảm giác gì, thậm chí còn khốn nạn hỏi lại nàng “có gì đặc biệt”, giờ nghĩ lại, tuy rằng hắn quên vì uống nước Vong Xuyên, nhưng chỉ hận không thể tự tay tát cho mình mấy phát.
Gần nhau như vậy, hắn lại vô tình lướt qua nàng, có khác gì những năm tháng nàng ở chốn ngục lao?
Trong lòng áy náy nặng nề, hắn bước vào biển hoa hướng dương, nhớ lại những ngày trước kia ngày ngày bám theo sau nàng.
Tuy hỉ phục may vội vàng nhưng không hề cẩu thả, kinh văn sao chép trên giấy tuyên thành, thậm chí còn chiếc mũ phượng chưa hoàn thành và hộp ngọc trai kia — tất cả như lưỡi dao nhọn, đâm thẳng vào thân thể hắn, trái tim hắn.
Hắn không dám nghĩ đến việc nàng ôm tâm tình như thế nào trở lại Yên sơn, càng không dám nghĩ đến tâm tình của nàng khi rời khỏi đây. Nếu nàng tin tưởng hắn có thể trở về, nếu nàng không vì hắn mà tổn thương chính mình, vậy thì giờ khắc này chắc chắn là nàng sẽ đứng đây chờ hắn… Chờ hắn trở về thành thân, chờ hắn trở về thực hiện lời hứa đời đời kiếp kiếp…
Nhưng bây giờ —
Cầm chiếc mũ phượng, hắn ngồi trên chiếc giường trong tẩm phòng nhớ lại hồi ức ngày xưa. Lòng đau như cắt, nước mắt như mưa cũng biết làm sao được.
“Thì ra là ngài —” Phong Cẩm lẳng lặng đứng ở cửa tẩm phòng, hơi ngạc nhiên nhưng không tránh ánh mắt Bình Sinh, đôi mắt hẹp dài híp lại, tuy là tự lẩm bẩm nhưng ngầm che giấu sự sắc bén: “Thảo nào ngày đó muội ấy không chịu đi theo Bạch Liêm…”
Không thể nghi ngờ, Phong Cẩm được Hạo Thiên trọng dụng hơn hẳn những người khác nên dễ dàng biết được một số tin tức và chi tiết ít người biết. Có điều dù y thủ đoạn thông thiên cũng không phát hiện được bí mật ẩn giấu phía sau này, càng không thể nào đem việc này xâu chuỗi vào đó. Đặc biệt khi biết được bất hạnh của Thiên Sắc là vì nguyên nhân mơ hồ đó, cuối cùng không còn cách nào khác, y và các sư huynh đệ kéo lên Càn Nguyên sơn cướp hạt châu phong ấn con nàng, mong nàng có chỗ dựa mà bỏ trốn. Khi đó, trong lòng y biết rõ bản thân không có tư cách, Thanh Huyền không còn, Bạch Liêm là người duy nhất có thể đưa nàng đi, nhưng nàng lại từ chối —
Mãi đến khi Bán Hạ ngập ngừng nói ra lựa chọn cuối cùng của Thiên Sắc, các sư huynh đệ đều đau buồn chán nản. Khi đó, y không nghĩ ra vì sao nàng không chịu bỏ trốn, bây giờ biết một số tin tức của Huyền Đô Ngọc Kinh, coi như y cũng tìm ra mối liên hệ mọi chuyện lại hoàn chỉnh.
Thằng nhóc Thanh Huyền kia lại là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế vào luân hồi lịch tình kiếp, nếu là trước kia kiểu gì y cũng không tin.
Trước đây, Thiên Sắc không chịu bỏ trốn nhất định là vì hắn…
Tuy cùng ở Thiên giới và vẫn còn là chưởng giáo Thần Tiêu phái, nhưng ngàn năm nay Phong Cẩm đã giao hết mọi chuyện lớn nhỏ cho Ngọc Thự, ít khi xuất hiện trước mặt mọi người nên Bình Sinh và y không có cơ hội gặp mặt. Bây giờ, gặp ở nơi đây, không thể không nói có cảm giác kỳ lạ. Hơn nữa, hai người bọn họ một xem như trúc mã, một xem như phu quân, trong lòng cùng thương yêu một cô gái, nên càng cảm thấy đối chọi gay gắt như nước với lửa.
Bình Sinh hơi nhíu mày, cảm giác thứ thần thánh không thể xâm phạm trong lòng mình bị người ta vô ý nhúng chàm, cảm giác khó chịu, mặt nghiêm lại đặt chiếc mũ phượng xuống, lạnh lùng xa cách hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”
“Giống như Đế quân.” Không bị ảnh hưởng bởi sự lạnh lùng xa cách của Bình Sinh, Phong Cẩm đáp lại cực kỳ tự nhiên và cung kính như trước giờ.
Đúng vậy, giống Bình Sinh, y đến để nhìn vật nhớ người.
Nhưng dáng vẻ của Phong Cẩm không cùng suy nghĩ với Bình Sinh. “Giống?” Bình Sinh lặp lại một từ quan trọng nhất, cố ý nhấn mạnh, giọng cao vút, ngữ điệu lạnh lùng còn có chút châm biếm khinh miệt: “Ta không rõ, rốt cuộc ta và ngươi giống nhau chỗ nào?”
Dù đã qua rất lâu, hắn vẫn không thể vứt bỏ khúc mắc và thành kiến với Phong Cẩm.
“Cũng đúng.” Đối mặt với sự khinh thường rõ ràng như thế, Phong Cẩm cũng không phản bác, chỉ thoáng ngừng thở, sau đó khẽ cong khóe môi mang chút ý cười nhẹ như không, tự giễu: “Tại hạ có công đức gì để có thể ngang hàng với Đế quân chứ?!”
Thật ra, dù không nói, nhưng nghìn năm qua lúc nào y cũng đến Yên sơn, biết rõ người đã mất, nhưng vẫn lau chùi quét dọn những thứ nàng yêu thích. Là áy náy, là vô cùng hối hận, dù sao lúc nàng còn sống nhất định y không dám đến đây.
Nếu trước đây không buông tay, bây giờ nàng có thể ở Yên sơn cùng y đến bạc đầu không?
Dường như,