nể nang. Không xa chạy cao bay, chẳng lẽ muốn ta cưới bà ta?”
Nói dứt lời y ngạo mạn ngẩng cao đầu, cây ngay không sợ chết đứng, nhưng trong lòng lại cứ nhớ tới “bà già vừa mù vừa lắm mồm kia”.
Thật ra, tuy khuôn mặt bà ấy già nua nhưng không hề xấu, nhìn dáng người e rằng trước kia là mỹ nhân trăm năm khó gặp. Quan trọng nhất, bà ấy là người duy nhất trên thế gian này đối xử tốt với y, y có thể gặp người thứ hai tốt quá mức với y như vậy không —
Chắc là không đâu nhỉ?
Bà ấy ở một mình trong sơn cốc, mắt lại mù, tay chân không tiện đi lại. Nếu y thật sự xa chạy cao bay, lỡ bà ấy xảy ra chuyện gì bất ngờ, sợ là chết cũng không ai biết —
Xem ra, việc xa chạy cao bay cần phải cân nhắc lần nữa rồi quyết định…
Chàng thiếu niên càng nghĩ càng nhíu mày, hoàn toàn không cảm nhận được, miệng vừa nói xa chạy cao bay đầu đã hoàn toàn phủ nhận bốn chữ này.
Mắt nhìn người của Bình Sinh thế nào, sao không nhận ra thiếu niên này mạnh miệng mềm lòng!?
“Hoa sen ngũ hành ở đâu, đương nhiên ta biết —” vốn định nói, hoa sen ngũ hành là tòa sen của Phật Tổ, dù biết ở đâu cũng không thể chiếm làm của riêng. Nhưng hắn cố ý kéo dài giọng, nhìn thiếu niên tính nết trẻ con kia, trong lòng nảy ra ý định ranh mãnh: “Muốn biết hoa sen ngũ hành ở đâu, trừ khi ngươi dẫn ta đi gặp Dụ Lan trước.”
Đúng vậy, hắn đi khắp nơi tìm kiếm biện pháp tụ hồn cho Thiên Sắc, sao có thể bỏ sót điều này?
Trước khi tu đạo, Thiên Sắc là yêu!
Trên đời này, người hiểu biết về yêu nhất chính là yêu.
Huống chi, năm đó Dụ Lan vì trọng sinh cho Cứ Phong, đương nhiên đã tìm hiểu trăm phương nghìn kế, không chừng sẽ biết phương pháp mà mọi người không biết!
“Ngươi tìm bà già kia làm gì?” Chàng thiếu niên cảnh giác lùi ra phía sau mấy bước, nhìn Bình Sinh từ đầu tới chân. Cuối cùng, quét qua người hắn bằng ánh mắt đối địch của chính phu nhìn gian phu, ngay cả giọng điệu cũng đầy ghen tuông: “Dụ Lan, Dụ Lan, gọi thân thiết nhỉ! Rốt cuộc ngươi và bà ta có quan hệ gì!?”
“Ta và nàng ấy có quan hệ gì, đợi đến lúc nàng nhìn thấy ta chẳng phải tự nhiên ngươi sẽ biết sao?” Đây là lần đầu tiên Bình Sinh có lòng muốn trêu chọc, ba phải sao cũng được, không chịu trả lời thẳng thắn vấn đề.
Mà thiếu niên kia nghe xong lời này, đôi mắt chua như giấm đã bốc lửa bừng bừng như đốt cháy sạch mọi thứ.
******
Dù rất không tình nguyện, nhưng thiếu niên vẫn dẫn Bình Sinh đến núi Cử Nam biên giới Đại Chiểu tìm Dụ Lan trong sơn cốc.
Bây giờ Dụ Lan không còn là công chúa yêu giới ngang ngược năm đó. Nàng mặc vải bố cài trâm gỗ mộc mạc, dáng vẻ vẫn mảnh mai như trước. Dù tóc trắng xóa, khuôn mặt già nua, nhưng nét mặt đã không còn chút tàn độc nào, bất luận khí chất hay tinh thần đều an tĩnh.
“Bà già kia, ta dẫn gian phu của bà tới đây.”
Vừa nhìn thấy Dụ Lan, thiếu niên đã phủ đầu, thở phì phì gượng gạo ném lại một câu, sau đó đặt mông ngồi trên đống cỏ khô phía trước, bĩu môi dỗi hờn.
Đúng vậy, y đương nhiên tức giận, vốn trưởng rằng bỏ trốn quá nhanh, quá xa nên bà già này mới không tìm được. Không ngờ, nhìn bộ dạng này dường như không muốn đi tìm y.
Sao chứ? Là mong y một đi không trở về, hay là chắc ăn rằng nhất định y sẽ trở về?
Y quả thật là tức giận đến bùng nổ.
“Gian phu?” Biết Cứ Phong bốc đồng đã trở lại, trong lòng Dụ Lan rất vui mừng, nhưng nghe nói đến ‘gian phu’ gì đó nàng rất ngạc nhiên. Dù không nhìn thấy dung mạo của người mới đến, nhưng nàng nhanh chóng ngửi thấy mùi hoa Khuê Uy trên người Bình Sinh, nhớ lại chuyện cũ bèn cười khẽ: “Không phải năm đó ngài theo Thiên Sắc đến cứu ta và Cứ Phong nhà ta sao? Nếu ta đoán không lầm, ngài chính là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi – Bình Sinh đế quân.”
Chuyện của Thiên Sắc, nàng thường xuyên lui tới Âm ty cũng nghe được một ít. Nhưng lúc đó trong lòng nàng chỉ có chuyện của Cứ Phong, đương nhiên không để ý chuyện chẳng liên quan. Cuối cùng, Thiên Sắc dùng nội đan của mình mới cứu được Cứ Phong. Lúc đầu nàng đắm chìm trong vui sướng và ngạc nhiên, sau đó nghĩ kỹ lại, mới đoán là người ra tay cứu Cứ Phong có lai lịch không nhỏ!
“Đúng!” Bình Sinh gật đầu, hắn lơ đãng liếc mắt nhìn thiếu niên ngồi trên đống cỏ khô, không có hành động gì khác. Nhưng thiếu niên kia lại mẫn cảm giống như mèo đạp phải đuôi nhảy nhổm lên, xắn tay áo hai ba lần, giống như nổi giận nghiêm mặt mắng: “Gian phu, ngươi nhìn ta làm gì!? Nói cho ngươi biết, có chuyện thì nói, có rắm thì đánh. Đây là địa bàn của ta, ngươi làm gì cũng phải rõ ràng trước mặt ta, đừng hòng mượn cơ hội đuổi ta đi!”
Nhìn tư thế này, nghe giọng điệu này, quả thực là một tiểu lang quân tràn đầy ghen tuông, sợ thê tử hồng hạnh vượt tường!
Bình Sinh thật sự không biết nên khóc hay cười, cũng không giải thích gì, chỉ nói ngắn gọn chuyện Thiên Sắc cho Dụ Lan biết. Tuy ngắn gọn nhưng rõ ràng, tốn không ít thời gian. Có lẽ thiếu niên kia nghe được những lời này mới biết Dụ Lan và Bình Sinh không phải quan hệ như y tưởng tượng, bấy giờ mới yên tâm, mặt mày rạng rỡ.
Thấy Dụ Lan nghe xong nhưng sắc mặt hơi ảm đạm, Bình Sinh vốn có chút hy vọng như ánh sáng nhạt trong lòng, l