niên kia giận tím mặt, hừ một tiếng. Sau đó đột nhiên đứng nghiêm trang đối mặt với Bình Sinh, ánh mắt ngay thẳng làm nổi bật khuôn mặt tuấn tú, kiên cường, khiến người ta không dám nhìn thẳng, ngay cả giọng điệu cũng không còn thô lỗ, tức giận như vừa rồi mà trở nên thành khẩn: “Chỉ cần ngươi có thể chữa khỏi mắt cho bà ấy, muốn làm gì ta cũng sẽ làm!”
Lúc này, đổi lại là Dụ Lan ngạc nhiên.
“Chàng tính trả nợ xong, sau đó xa chạy cao bay sao?” Nàng ngồi dưới đất, lo lắng mò mẫm túm lấy ống quần y, lòng khổ sở không nói nên lời, sợ y trả lời là đúng.
“Câm miệng!” Mặt thiếu niên đen lại, mất kiên nhẫn quát lên. Lập tức ngồi xuống kéo váy nàng lên, định kiểm tra vết thương của nàng, lại ngạc nhiên phát hiện vết thương kia đã biến mất ngay cả sẹo cũng không có, chợt cảm thấy vui mừng.
Lúc này, Bình Sinh đã nhìn ra y có tình cảm đặc biệt với Dụ Lan, có điều Bình Sinh vẫn cố ý kéo dài, cố ý nói chuyện không đâu trêu chọc y: “Nếu ta nói muốn chữa khỏi mắt cho nàng, phải đổi bằng mắt ngươi thì sao?”
“Ngươi định biến ta thành khỉ diễn xiếc hả?” Sắc mặt thiếu niên lập tức thành bão táp, vừa hung hăng xắn ống tay áo như muốn đánh nhau, vừa nghiến răng nghiến lợi mắng: “Đồ lang băm bịa chuyện kia, xem ta có đánh gãy mũi ngươi không…”
“Có bỏ ra mới có nhận lại, ngươi nghĩ rằng muốn chữa khỏi mắt cho nàng thì không phải trả giá gì sao, trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế?” Bình Sinh thấp giọng, mặt mày nghiêm túc khẽ mỉm cười, thản nhiên như mây bay, hơn nữa lời lẽ nghiêm trang hiếm thấy, nhấn mạnh: “Dù muốn mua thuốc trị phong hàn cũng phải trả bạc, huống chi điều trị đôi mắt ngàn năm chưa thấy một ngày?”
Tựa như bị lời lẽ và vẻ mặt của Bình Sinh làm cho hoảng sợ. Chàng thiếu niên cắn răng, suy nghĩ thật lâu, cuối cùng hạ quyết tâm. “Được —”. Y nặng nề gật đầu, giọng không lớn nhưng chắc như đinh đóng cột, khuôn mặt quyết đoán một lời đáng ngàn vàng, nói rất rõ ràng: “Lấy mắt của ta đổi mắt bà ấy!”
“Cứ Phong!” Với kết quả này, đương nhiên Dụ Lan ngạc nhiên không tin nổi.
Đáng tiếc, lời xưng hô không phù hợp vừa thốt ra, lập tức phá nát không khí vừa rồi!
“Bà già kia!” Không biết vì sao, chàng thiếu niên kia rất kiêng kị hai chữ này, tức giận đến xanh mặt, đôi mắt phẫn nộ đỏ ửng lên như dã thú nổi giận: “Ta nói lần cuối cùng, từ nay về sau không cho phép gọi ta là Cứ Phong!”
******
Bên ngoài căn nhà cỏ, chàng thiếu niên như kiến bò trên chảo, lòng nóng như lửa đốt, chờ đến mất kiên nhẫn, thật muốn tung một cước đá văng cánh cửa ra xông vào. Nhưng chân vừa đến cửa, y lại từ từ lùi lại ngồi trên đống cỏ khô kia, bứt mạnh để phát tiết sự nôn nóng trong lòng.
Mắt của bà ấy có thể chữa khỏi chứ?
Nhưng nếu thực sự chữa khỏi mắt cho bà ấy, phải dùng mắt của y…
Quan tâm làm gì chứ, dù y có mù, bà ấy cũng có thể chăm sóc y —
Lúc nghĩ đến vấn đề này, chàng thiếu niên vẫn thấy thật hư vô.
Y vẫn không rõ vì sao Dụ Lan lại đối xử tốt với y như vậy, chăm sóc hết sức cẩn thận, rõ ràng y và nàng không quen biết gì. Khi đó, vì trộm túi tiền của một tên ác bá, y bị mấy tên du côn lưu manh đánh cho một trận rồi ném ra đồng hoang, chính bản thân y cũng cho rằng mình chết chắc rồi. Ai ngờ, sau khi đi dạo một vòng quỷ môn quan trở về, bên cạnh y đột nhiên xuất hiện một nữ nhân xa lạ bị mù hai mắt.
Nàng chăm lo ăn mặc ở cho y, dạy y bản lĩnh, bảo vệ y chu toàn, thậm chí y còn có thể trường sinh bất lão, vĩnh viễn giữ lại tuổi thanh xuân. Từ đó về sau, y không còn là một đứa trẻ ăn may lang thang bị người người bắt nạt. Y ngang như cua, ai dám độc ác với y, y sẽ độc ác hơn người đó cả ngàn cả vạn lần — Có điều, lúc nào y cũng cảm thấy nàng dùng đôi mắt đã mù kia dõi theo từng bước chân y mà không nói một lời, cảm giác này không hiểu sao lại khiến y đau lòng.
Thật ra, nàng không biết bộ dạng của y như thế nào đúng không?
Lúc nào nàng cũng gọi y là “Cứ Phong”, không rõ Cứ Phong rốt cuộc là ai…
Nghe nàng gọi dịu dàng như vậy, tất nhiên là người yêu thương trước kia của nàng!
Có phải nàng không nhìn thấy nên nhận lầm người, biến y thành Cứ Phong phải không?
Nếu chữa khỏi mắt, nàng nhận ra y không phải Cứ Phong, nàng còn đối xử tốt với y như vậy sao…
“Mắt của nàng chữa khỏi rồi.” Nghe giọng Bình Sinh vang lên phía sau, chàng thiếu niên chợt ngây người. Sự nôn nóng lập tức quay trở lại, trong khoảnh khắc toàn bộ đầu óc trống rỗng, như có một cơn gió lốc quét qua, phút chốc trở nên trơ trọi.
“Được, ta nói được làm được!” Thiếu niên hít sâu một hơi, đứng dậy, hơi cứng nhắc ngẩng cao đầu xoay người sang nhìn Bình Sinh: “Đôi mắt này cho ngươi —” Chưa nói dứt lời y đã nóng vảy vươn tay định móc đôi mắt mình ra!
“Khoan đã!” Bình Sinh tóm lấy tay y, ngăn lại.
“Lang băm, ngươi còn muốn dông dài gì nữa?” Khi thốt lên câu này chàng thiếu niên đã mất kiên nhẫn, nghiêng đầu nghi ngờ nhìn hắn.
Bình Sinh cười cười không trả lời, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Mấy ngày trước, có phải ngươi nói với nàng rằng ngươi thích một cô nương xinh đẹp?”
Thiếu niên ngây ra, vẻ mặt ngạc nhiên, hơi lúng túng lại nghi ngờ: “Sao ngươi biết?”
Bình Sinh vẫ