n cười khẽ, một lúc sau mới nói tiếp: “Lúc ta chữa mắt cho nàng ấy, không ngờ lại nhìn thấy cái hộp gỗ ngươi giấu dưới giường.” Dừng một lúc, hắn mỉm cười sâu xa: “Xem ra, ngươi vẽ không ít tranh về nàng.”
Thiếu niên càng lúng túng, không biết phải trả lời thế nào đành nổi nóng quát khẽ: “Ai cần lang băm như ngươi xen vào việc của người khác?!”
“Ngươi đừng quá mà tổn thương trái tim nàng…” Bình Sinh lắc đầu, nhớ lại vẻ mặt của Dụ Lan khi nhìn thấy bức tranh này. Hắn chỉ hận bản thân đáng thương bị trời trêu cợt, còn đôi nam nữ này thật là quá ngốc, rõ ràng gần sát bên nhau mà còn tự tra tấn: “Ngươi biết rõ nàng không nhìn thấy, nên không thể biết ngươi vẽ nàng…”
“Ai nói ta vẽ bà ta?! Đó rõ ràng là… rõ ràng là…” Thiếu niên vừa lúng túng vừa bối rối, không biết làm sao. Tay bị Bình Sinh giữ chặt, đành nghiến răng quát Bình Sinh: “Này, ngươi còn muốn lấy mắt của ta không?”
“Ngươi không muốn giữ lại mắt để nhìn Dụ Lan ư?” Bình Sinh thả tay y ra, thấy y vươn tay định móc mắt mình cũng không ngăn cản, chỉ mỉm cười: “Ngươi phải nghĩ cho kỹ, móc mắt rồi sau này ngươi sẽ mù, đương nhiên không thấy được dáng vẻ của nàng.”
Thiếu niên nuốt nước bọt, vẻ mặt càng do dự, vẫn cố tình mạnh miệng cãi lại: “Dáng vẻ của bà ta vừa già vừa xấu, ai thèm nhìn chứ?” Ngoài miệng thì nói không thèm, nhưng chân đã mất tự chủ chạy về ngôi nhà cỏ kia!
Lúc vào ngôi nhà cỏ, nhìn thấy nữ tử ngồi trước tấm gương cũ, y sợ hãi không thôi: “Ngươi — ngươi —” một lúc sau vẫn chưa nói hết câu.
Người ngồi trước tấm gương kia là nàng thật sao?
Y không học vấn nên không biết dùng từ văn hoa, nho nhã để diễn tả dáng vẻ của nàng. Nhưng y không thể không thừa nhận, người trước mặt là đẹp nhất trong số những người con gái y được gặp từ lúc chào đời đến nay.
Y vẽ những bức tranh ấy vốn dựa theo dáng vẻ nàng lúc đó tô vẽ thêm cho đẹp ra, nhưng so với dung nhan hiện tại của nàng chẳng khác nào bùn và mây.
Y nhìn không chớp mắt, trái tim như chợt say khướt.
Sao nàng đột nhiên trở nên xinh đẹp như vậy? Đôi mắt sáng hiền lành, tươi cười như hoa, đến mức ngay cả y cũng nhìn không chớp mắt. “Ngốc! Ai cho phép bà biến thành bộ dạng này!?” Tuy nhìn mãi cũng không đủ dáng vẻ hiện tại của nàng, nhưng y không thể không nhớ đến bộ dạng trước đây của nàng, cuối cùng lại lớn tiếng la mắng.
Không xinh đẹp vẫn tốt nhất!
Ít nhất, khi đó y cảm thấy rất an toàn.
“Khuôn mặt này khó coi đến vậy sao?” Dụ Lan đứng dậy, không dùng trang sức để điểm trang nhan sắc của mình, chỉ để mặt mộc yêu kiều nhất. Gò má nàng thoáng nét cười như xua tan băng tuyết, gió nhẹ lướt qua mặt sáng rực rỡ: “Ta nghĩ chàng sẽ thích…”
“Nói nhảm!” Y nhịn không được lại quát lên, nghĩ một đường nói một nẻo: “Cô nương xinh đẹp trên đời này rất nhiều, ta có thể thích bao nhiêu người chứ?!”
Đồ ngốc! Ngốc quá đi!
Vì sao nàng phải biến thành dáng vẻ này?
Dù nàng vừa già vừa xấu lại mù, y cũng chỉ nói ngoài miệng là sẽ xa chạy cao bay, nhưng tuyệt đối không bỏ nàng mà đi —
Cách mấy bước, Dụ Lan nhìn mặt y, nhẹ nhàng mỉm cười: “Nhưng ngoại hình ta vốn như thế này…”
******
Bên ngoài ngôi nhà cỏ, Bình Sinh ngẩng đầu nhìn hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà nhuộm đỏ biển mây giống hệt y phục của nàng, khiến lòng hắn vừa thư thái vừa buồn bã.
Nữ tử si tình đều ngốc vậy đó!
Người con gái hắn nhớ thương không biết đang ở nơi nào, bao lâu nữa mới có thể quay về bên hắn…
******
Chiều tà buông hẳn, Bình Sinh dẫn theo Ôn thú rời khỏi núi Cử Nam. Thiếu niên vẫn nhìn Dụ Lan, mãi đến khi màn đêm buông xuống vẫn ngạc nhiên không thôi, bộ dạng của y không biết là vì choáng váng hay hoảng sợ.
“Chàng đói bụng không?” Rốt cuộc, Dụ Lan bị y nhìn đến mức không chịu nổi, mỉm cười, định ra khỏi phòng: “Ta đi nấu cơm…”
Nhưng nàng vừa xoay người, đã bị y kéo lại: “Nàng thật sự là Dụ Lan?” Vẻ mặt y đầy nghi ngờ, hỏi thật cẩn thận, vừa nhẹ vừa chậm, giống như sợ quá nặng lời sẽ làm vỡ toang thứ gì đó.
Dụ Lan dở khóc dở cười, hơi khó thở, mày khẽ nhíu nhưng nhanh chóng mỉm cười, nhẹ nhàng thở dài: “Nếu không phải, vậy chàng nói xem ta là ai?”
Thiếu niên kia thật sự là vui buồn thất thường, hết sức tùy hứng. Giây tiếp theo, y nắm chặt cánh tay Dụ Lan, nghiêm mặt uy hiếp: “Nàng lập tức biến về dáng vẻ trước kia đi…”
“Vì sao?” Lần này, Dụ Lan hơi khó hiểu. Nụ cười trên mặt nàng hơi khép lại như trăng lưỡi liềm, đôi mắt khẽ lay động, khóe miệng hơi cong như cười nhạt, có chút buồn bã.
“Chẳng sao cả!” Thiếu niên hơi xấu hổ, không biết nên giải thích thế nào, một lúc sau mới đáp lại: “Ta thích dáng vẻ trước kia của nàng!”
“Không thể biến lại được nữa!” Dụ Lan lắc đầu định nói gì đó, ai ngờ thiếu niên kéo nàng ra ngoài. Lúc này, Dụ Lan bị y vội vã kéo về phía trước, hoàn toàn không biết y muốn gì. Mãi đến khi y ngừng bước, cả người còn chưa kịp phản ứng đã nhẹ nhàng ngã vào lòng y, môi chạm đến lồng ngực.
“Định làm gì chứ?” Nàng cúi đầu ngạc nhiên kêu lên một tiếng.
Sau đó, y kéo nàng quỳ xuống trước sơn cốc, cực kỳ thận trọng thốt ra hai chữ —
“Thành thân!”
Dụ Lan vô cùng ngạc nhiên.
Thấy Dụ Lan ngơ ngác qu