Old school Easter eggs.
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210381

Bình chọn: 9.5.00/10/1038 lượt.

úc này lại giống lọt vào hầm băng lạnh lẽo, cố gắng bám lấy hy vọng cuối cùng: “Ngươi biết cách nào có thể tụ hồn trọng sinh cho nàng không?”

“Không có tim, không có nội đan, ngay cả nguyên thần cũng tan, nếu muốn tụ hồn trọng sinh thật sự là khó khăn…” Dụ Lan cắn môi suy nghĩ, hơi do dự. Dù sao, trước đây khốn cảnh Cứ Phong gặp phải khác hẳn Thiên Sắc. Cứ Phong là người, bị Cửu Trọng Ngục Âm ty quản lý luân hồi, hồn phách không biến mất. Còn Thiên Sắc bị tước tiên tịch trở về yêu, không có nội đan và tim, không chỉ thân thể biến thành tro tàn, ngay cả hồn phách cũng tan thành cát bụi. Cơ bản là không có khả năng trọng sinh.

Trầm mặc một lát, nàng khẽ thở dài, chợt mỉm cười: “Tuy ta không biết làm thế nào để Thiên Sắc tụ hồn trọng sinh, nhưng lần này Đế quân đến đây thật đúng lúc.” Nàng chỉ chỉ ra cái hang phía sau, dường như muốn nói có gì đó trong đó, nhưng không nói rõ chỉ lấp lửng: “Lúc trước nhận ân tình của ngài và Thiên Sắc, Dụ Lan rất cảm kích, thứ này có lẽ cũng có chút tác dụng.”

Bình Sinh mới nghi ngờ, thiếu niên kia đã gấp gáp hơn vội vã chạy đến cửa hang, phát hiện ra bốn phía hang đều được làm phép, bên trong nhốt thứ gì đó đen sì.

Dán sát mặt vào để nhìn, sau khi thấy rõ đó là thứ gì, sắc mặt thiếu niên lập tức biến đổi, lùi về giữ chặt lấy Dụ Lan nhìn từ trên xuống dưới chẳng thèm tránh né gì, cuối cùng nhìn thấy một vết thương bên chân phải nàng bị váy che khuất. Vết thương không sâu, xem ra đã bị thương nhiều ngày, nhưng kỳ lạ là máu cứ chảy không ngừng.

“Ôn thú?!” Nhìn vết thương như vậy, Bình Sinh cũng nhận ra, mắt chợt nheo lại, tim đập thình thịch!

Chẳng lẽ, thứ bị nhốt trong hang động kia chính là Ôn thú sống nhờ thân thể Nhục Nhục, sau đó nuốt trái tim Thiên Sắc!?

Cố gắng khống chế sự kích động trong lòng, Bình Sinh bước qua nhìn, thứ bị bỏ đói hấp hối trong hang kia chẳng phải là Ôn thú hắn khổ tâm tìm kiếm khắp nơi sao?

Ôn thú này, từ lúc bị Yêu Kiêu đuổi giết đến nay đã không thấy bóng dáng nó, vốn tưởng rằng đã bị Ma quân Lâu Tung hạ thủ đoạn thâm độc, thì ra đi mòn gót sắt tìm không thấy, nó lại trốn ở đây, còn tình cờ bị Dụ Lan bắt được?!

“Ôn thú này vốn vẫn ẩn núp trong đầm lầy phía sau núi, ta với nó nước sông không phạm nước giếng, cũng coi như không thấy. Nhưng mấy ngày trước Cứ Phong trốn đi ta định đuổi theo, đúng lúc gặp nó đói đến hoa mắt, tự động lủi vào hang núi. Ta ngửi thấy trên người nó có khí tức của Thiên Sắc, nghĩ là nó và Thiên Sắc có quan hệ sâu xa liền ra tay bắt nó.” Nói đến đây, Dụ Lan đã bị thiếu niên kia ấn ngồi xuống đống cỏ khô. Sắc mặt nằng vẫn bình tĩnh, mặc kệ thiếu niên kia nâng chân nàng lên ngang ngực, cởi mảnh vải băng bó trên đùi nàng.

“Ngươi lại còn đắc ý.” Nghe nàng nói nhẹ như không chẳng chút bận lòng, thiếu niên ngồi trước mặt nàng nổi giận, nghiến răng nghiến lợi ngửa đầu nhìn nàng, trừng mắt mắng: “Mắt của ngươi không nhìn thấy, còn ra tay bắt Ôn thú. May mắn là nó chỉ cắn trúng chân ngươi, nếu cắn chỗ khác… Ta thấy ngươi chán sống, không muốn sống nữa rồi!”

Được rồi, thật ra y muốn nói là —

Bà già này, chỉ vì bắt Ôn thú này mà không đến tìm ta!? Bà! Bà! Bà! Chẳng lẽ trong mắt bà, Ôn thú chết tiệt này còn quan trọng hơn ta sao? Bà! Bà! Bà đừng nói là thấy thân thể sống nhờ của Ôn thú đẹp trai hơn ta, nên định hồng hạnh vượt tường đấy chứ… Được lắm, coi như hai mắt bà mù, nhưng bà cũng không sợ ta đi luôn không về à? Bà! Bà! Bà chắc ăn về ta đến thế à?



Dù thật sự muốn nói như vậy, nhưng trước mặt “gian phu” thì quá mất mặt, y chỉ có thể hung dữ thầm oán, nhẹ nhàng cởi mảnh vải ướt đẫm máu, giặt khăn lau cẩn thận, sợ làm đau nàng.

Tuy Dụ Lan không biết trong lòng y suy nghĩ gì, nhưng có thể nhìn ra vẻ thân thiết che giấu dưới sự thô lỗ. “Thiếu nợ người khác, một khi có cơ hội cũng nên nhanh chóng tận tình hồi trả…” Khẽ thở dài, nàng cúi đầu mỉm cười.

Chàng thiếu niên vừa nghe nàng nói “thiếu nợ”, “nhanh chóng trả lại”, thì không chờ hết câu đã nhảy dựng lên. “Bà già kia, bà muốn nói gì, nói rõ ra đi, vòng vèo làm gì?” Một tay chống nạnh, một tay chỉ vào chóp mũi nàng, y không hiểu vì sao lại giận run người, chỉ hận không thể tự tay vạch mặt nàng: “Một ngày nào đó, trả xong ân tình còn nợ ngươi, ta nhất định xa chạy cao bay, chết cũng không quay lại cái nơi tồi tàn này!”

Biết y hiểu lầm ý mình, Dụ Lan cũng không giải thích, chỉ thầm cười khổ. Bình Sinh hơi ngạc nhiên vì chàng thiếu niên xấu tính, lời lẽ chẳng e dè này, không biết phải làm sao, đành ho khẽ một tiếng giảng hòa —

“Chi bằng, để ta trị vết thương ở chân cho nàng đi…”

Ai ngờ, câu giảng hòa này chẳng làm tình hình tốt hơn chút nào!

Thiếu niên kia xoay người lại, chỉ thẳng mặt Bình Sinh mắng: “Ngươi đừng có không trâu bắt chó đi cày xen vào việc người khác! Còn nói để cho ngươi trị thương, ta thấy bộ dạng ngươi mặt mày bất lương có chỗ nào giống đại phu? Hừ! Chẳng lẽ ngươi không biết, chạm vào chân của nữ tử là phải cưới ư! Đừng hòng mượn cơ hội sờ mó chân bà ta!”

Đây là lần đầu tiên, có người chửi thẳng mặt hắn là mặt mày bất lương. Bình Sinh bị y mắng liên h