Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210503

Bình chọn: 7.5.00/10/1050 lượt.

ỏi tiểu hòa thượng bảo vệ hang thần dưới Linh sơn, lời nói sắc bén tuôn ra như pháo, kiên trì hỏi làm thế nào để tìm một đóa sen ngũ hành cực kỳ quý hiếm, hỏi mãi hỏi mãi cho đến khi tiểu hòa thượng kia biến thành mờ mịt, không nói nên lời.

“Cứ Phong?”

Nhìn thấy thiếu niên kia ở đây, Bình Sinh ngạc nhiên.

Lúc trước, Thiên Sắc dùng nội đan và tu vi vạn năm cứu mạng Cứ Phong, khiến y thoát khỏi vận hạn, trường sinh bất tử. Trong suy nghĩ của Bình Sinh, Cứ Phong hẳn phải đang tự do tự tại, tình nồng thắm thiết với Dụ Lan chứ sao lại xuất hiện một mình ở đây?

Chẳng lẽ Cứ Phong và Dụ Lan có gì thay đổi?

“Không được gọi ta là Cứ Phong!” Nổi giận vì nghe thấy có người gọi tên mình, thiếu niên anh tuấn kia hung dữ quay mặt lại, quát lên chói tai, xấu tính y như trước. Mặt bừng bừng lửa giận, ánh mắt như muốn ăn thịt người: “Ta là tổ tiên mười tám đời nhà ngươi!”

“Ngươi làm gì ở đây?” Đã biết tính tình thẳng ruột ngựa của y trước đây, nói năng chẳng kiêng nể gì, Bình Sinh cũng không tức giận, chỉ xác định là Dụ Lan không đi cùng y, bèn hỏi: “Dụ Lan đâu?”

“Đừng nhắc bà già đó trước mặt ta! Từ lúc gặp bà ta, ta chẳng gặp chuyện gì tốt lành!” Nghe tên Dụ Lan, thiếu niên kia có vẻ uể oải. Y phẫn nộ cúi đầu xuống, có chút dỗi hờn và tùy hứng, miệng lẩm bẩm.

Chẳng phải sao, lần đầu tiên nhìn thấy bà già đó, y gần như mất mạng. Sau đó, không biết nhờ phúc thần tiên nào mới còn sống. Thế là bà già đó bám lấy y, mở miệng ra là Cứ Phong, vẻ mặt đó thật giống dâng lễ kính Phật, đồ ăn đồ uống gì ngon bà ta đều cho y hết, dù có là hoàng đế cũng không sung sướng bằng.

Lúc đầu, y cũng rất nhàn nhã tự tại, coi bà già kia là người hầu tùy tiện sai bảo…

Sau đó, y phát hiện ra, bản thân mình giống như yêu quái, không bao giờ già, mà bà già kia cũng biết không ít yêu pháp, càng cảm thấy sợ hãi…

Thời gian sau, y quen với việc trường sinh bất lão, học được không ít thứ từ bà già kia, vui vẻ du ngoạn tứ phương. Lại phát hiện ra bà già đó giống hệt miếng cao da chó, quấn chặt lấy y như âm hồn không tan, không để y sống yên ổn!

Được rồi, y thừa nhận, thật ra y không ghét bà ấy đến vậy, nhưng bực mình nhất là bà ấy cứ gọi y là “Cứ Phong”…

Từ nhỏ y đã không cha không mẹ, chỉ là một đứa trẻ ăn mày lang thang, mọi người gọi y là “đồ lai căng”, nhưng y tự xưng là “ta”. Cái tên Cứ Phong này nghe cứ như là tên của mấy thiếu gia quyền quý khiến người ta thấy ghét —

Điều đó chẳng phải chứng minh bà già đó coi y là thế thân, nhận lầm y thành người khác nên mới đáp ứng mọi yêu cầu của y hay sao.

Nghĩ như vậy, y khó tránh khỏi miên man, càng dày vò càng cảm thấy khó chịu, cho dù không biết bao nhiêu lần lén trốn đi cuối cùng cũng bị lôi trở về.

Lần này, y chạy trốn tới thế giới Tây Phương cực lạc, nhưng bà già kia không đuổi theo như thường lệ… Chẳng lẽ bà ấy không thăm dò ra hành tung của y?

Về phần y, vẫn ra vẻ coi thường, nhưng đột nhiên lại nhớ bà già kia…

Điên rồi, nhất định là điên rồi!

Chẳng lẽ, muốn y mặt dày quay về sao?

Đó chẳng phải là y đuối lý nhận thua ư?

Càng nghĩ càng tức giận, vô tình ngẩng đầu lên, y có mắt nhìn người không tệ, thấy Bình Sinh khí thế hơn người mặt mày chợt rạng ngời, hỏi han không chút khách khí: “Này, nghe nói biên giới Sa Bà ở Tây Phương cực lạc có hoa sen ngũ hành cực kỳ quý hiếm, không biết là thứ khó tìm đến mức nào, ngươi có biết ở đâu không?”

Mắt bà già kia không tốt, đầu bạc trắng khiến người ta hoảng sợ, thật sự là giống bộ dạng chưa già đã yếu. Hoa sen ngũ hành trong truyền thuyết cực kỳ quý hiếm, giúp người ta thay da đổi thịt, chắn chắn là bảo vật, sẽ có ích gì đó cho bà ấy chứ?

Những năm gần đây bà ấy đối với y không tệ, y cũng nên báo đáp mới phải đạo.

Làm người mà, hào phóng một chút cũng không sao…

Suy nghĩ một lúc lâu, Bình Sinh mới thấp giọng hỏi: “Ngươi tìm hoa sen ngũ hành làm gì?”

“Ta không muốn mắc nợ bà già kia cả đời!” Chàng thiếu niên giả vờ chẳng hề để ý nhằm che giấu sự chột dạ của mình, cứ mạnh miệng kêu gào: “Tìm hoa sen ngũ hành cho bà ta xong coi như hết nợ, sau đó ta sẽ xa chạy cao bay!”

“Nàng dốc lòng vì ngươi nên trở thành trắng tay, chỉ mong ngươi thoát khỏi kiếp nạn, trường sinh trường thọ, ngươi lại muốn bỏ lại nàng xa chạy cao bay?” Bình Sinh lắc đầu, chợt nhớ đến mình lúc còn là Thanh Huyền cũng từng suy nghĩ giống chàng thiếu niên này, tự cho là có thể tìm được cỏ linh chi tiên thảo trả nợ ân tình, thoát khỏi vận mệnh bị “bắt nạt”. Nay đổi góc nhìn, thật sự khiến người ta không biết nên khóc hay cười vì quá ngây thơ.

Nghĩ lại, đúng là làm khó Thiên Sắc, lúc trước nàng còn nhẫn nại đi tìm hắn, chỉ lo lắng an nguy của hắn, không chỉ trích lấy một câu —

Aiiiii!

Trước đây, không biết nàng lặng lẽ bao dung tính tình tùy hứng và trẻ con của hắn đến nhường nào!

Nghe Bình Sinh nói như vậy thiếu niên ngây người, tựa như bị vạch trần hai tai đỏ ửng lên.

“Ai, ai thèm chứ!?” Phản bác của y rõ ràng là yếu ớt, lại còn liều mạng cãi bướng: “Ai thèm bà già vừa mù vừa lắm mồm đó, đã vậy suốt ngày lại nhìn ta bằng ánh mắt đó rồi gọi tên một người lạ hoắc chẳng thèm


pacman, rainbows, and roller s