mọi đau khổ của nàng bắt đầu từ lúc y buông tay, y luôn có cảm giác này, mọi đau khổ của nàng đều vì y. Cho nên y đặt vô số giả thiết, tưởng tượng, sám hối, nhưng những gì đã qua không thể quay lại.
Đây đều là tội nghiệt của y!
“Ngài có biết vì sao lúc trước muội ấy chọn Yên sơn không?” Xoay người sang chỗ khác, y nhìn cây ngô đồng bên ngoài, lại nhớ đến hồi ức, giống như từ nay đến cuối đời y chỉ còn lại hồi ức khắc cốt ghi tâm không thể trở về được: “Khi đó, muội ấy nói thích ngô đồng, ta liền kiếm chỗ này, vốn tưởng rằng sẽ có cơ hội nắm tay muội ấy ở đây đến bạc đầu, cùng ủ rượu, thưởng trà, nhìn lá rơi. Không ngờ —”
Đúng vậy, Yên sơn nằm ở biên giới Đông Cực, y tìm kiếm rất lâu mới ra. Y từng dệt mộng đẹp nắm tay nàng đến răng long đầu bạc, thậm chí mấy gian phòng đơn sơ ở Yên sơn cũng là do y và nàng cùng dựng nên.
Trước đây, nếu viết tên nàng và y trên sổ Nguyệt lão suôn sẻ, thì bây giờ sẽ làm uyên ương bên nhau hạnh phúc chứ?
Cuối cùng, y để nàng một mình chốn này, tự tay xé nát giấc mộng kia, bản thân cũng mất tự tin, hoảng sợ, không dám gặp mặt. Ba ngàn năm đó y không biết nàng đã vượt qua như thế nào, y cũng không dám xác định bản thân đã để lại cho nàng vết thương ra sao.
Bình Sinh lẳng lặng nghe, không nói một lời. Cho tới nay, hắn vẫn chưa hiểu rõ mối quan hệ của Thiên Sắc và Phong Cẩm, dù nghe người khác nói đôi câu cũng không thể biết hết, không chắp vá được hoàn toàn. Trước đó cũng không hiểu vì sao nàng lại chọn sống một mình trên Yên sơn, bây giờ hiểu ra, bản thân chưa từng chen chân vào cuộc sống của nàng trong ba ngàn năm đó, nàng chưa từng có lỗi với tình cảm kiên trì của bản thân, chưa từng làm tổn thương bất kỳ một nam tử nào khác.
Nếu lúc trước Thanh Huyền và nàng chỉ đơn thuần là thầy trò, không nói đến những thứ khác, nàng có thể nắm tay Phong Cẩm cho đến già không?
Có! Dù trong lòng hơi khó chịu, nhưng hắn tin tưởng chắc chắn, nàng nhất định sẽ.
Thiên Sắc có chấp niệm của nàng, nhưng cũng có quyết đoán. Ba ngàn năm ở ẩn, nàng vẫn luôn tưởng nhớ. Sau đó, vì Thanh Huyền từng chút từng chút vô thức bước vào lòng nàng, nên nàng mới có thể buông hết tất cả, đối mặt lần nữa với Phong Cẩm, mỉm cười nhẹ nhàng như vậy.
Chấp niệm của nàng, hắn biết…
Không biết cố ý hay vô tình, Phong Cẩm cúi đầu thở dài, giọng không lớn, như tiếng gió cuốn ra rất xa mang theo nỗi lòng sâu kín chua xót: “Không ngờ, ta và muội ấy tìm kiếm chỗ này, nhưng những gì giữ lại đều là hồi ức của ngài và muội ấy, hoàn toàn không liên quan đến ta…”
Cảm giác này giống như chim gáy bị chim khách chiếm tổ. Nhìn từng vật dụng trong căn phòng, càng nhìn càng rõ, gắn bó bao nhiêu vết tích, nỗi lòng chuyển từ nhạt sang đậm, từ nông sang sâu, bây giờ đã là người ngoài cuộc nhưng y vẫn cảm thấy thân thuộc.
Là bi ai đến mức nào, y là người trong cuộc lại biến thành kẻ đứng xem…
Nghe đến đây, Bình Sinh đột nhiên cắt ngang suy tưởng của Phong Cẩm, thốt lên những lời khiến người ta khó hiểu: “Ta nghĩ, ta nên cảm tạ ngươi.”
“Cảm tạ ta không biết quý trọng ư?” Giống như ngầm hiểu trong lòng, Phong Cẩm xoay người lại nhìn Bình Sinh, đột nhiên mỉm cười nhưng nhìn không giống nụ cười chút nào, chỉ như khóe miệng hơi méo, nét mặt nửa tự giễu nửa bi thương, bao phủ khuôn mặt là bảy phần đau khổ ba phần chua chát.
Bình Sinh im lặng.
“Không.” Hắn chậm rãi lắc đầu, đột nhiên cảm thấy thoải mái kỳ lạ. “Ta nên cảm tạ ngươi buông tay quá sớm.” Hắn khẽ nói, giọng vô cùng chậm rãi, nhẹ nhàng, ngữ điệu không chút lo lắng, nhẹ tựa như tất cả đã sớm định đoạt: “Cho nên, ta mới có thể nắm tay nàng đúng lúc, lấp đầy vết thương của nàng.”
Thật ra, hắn — không, có lẽ phải nói là Thanh Huyền, sở dĩ có thể nắm được tay Thiên Sắc cho đến trái tim nàng, không chỉ vì hắn xuất hiện đúng lúc, vừa vặn lấp đầy vết thương không muốn nhìn lại của nàng, mà vì hắn mặt dày như gián đánh mãi không chết, kiên trì đến cùng không đạt mục đích thề không bỏ qua.
Cho nên, hắn không nên đứng đây hối hận tột cùng vì không thực hiện lời hứa ngày đó, hắn nhất định phải tin tưởng, một ngày nào đó, nàng có thể trở về bên hắn!
Dù sông cạn đá mòn, hắn cũng phải chờ được ngày đó!
******
Bình Sinh lật hết sách cổ Đạo gia, dấu chân trải khắp lục giới bát hoang rộng lớn, hy vọng có thể tìm được phương pháp tụ hồn cho Thiên Sắc.
Chỉ là, Thiên Sắc không còn thân thể, cũng không có nội đan, ngay cả hồn phách cũng tan thành mây khói, những biện pháp như phép dẫn tiên, hoa sen hóa thân, phép giữ thai đều không thể sử dụng được. Thậm chí hắn còn đến cõi Sa Bà nơi Tây Phương cực lạc, đốt đèn xin Phật Tổ và Phật Di Lặc chỉ cho phương pháp tụ hồn trọng sinh, cuối cùng vẫn không tìm ra được cách nào.
Nhân quả luân hồi kiếp kiếp, duyên phận không ngừng trôi đi, điều hắn có thể làm dường như chỉ có chờ đợi.
Chờ đợi không bến bờ —
Chẳng lẽ thật sự phải chờ đến khi sông cạn đá mòn, hắn và Thiên Sắc mới có cơ hội gặp lại sao?
Có điều, Bình Sinh không ngờ, lúc ra khỏi biên giới Sa Bà chợt gặp lại một cố nhân.
Đó là một thiếu niên cực kỳ tuấn tú, đang dùng mọi thủ đoạn ép h