n nguôi. Có điều tên Phong Cẩm kia thật sự tốt như vậy sao? Không ai có thể thay thế sao?
Đến tận bây giờ, hắn cũng không dám nói hết lòng mình với sư phụ, không dám nói mục đích chính hắn tu tiên cực kỳ đơn giản là muốn kết nhân duyên vĩnh viễn cùng sư phụ, vì hắn biết tình cảm này chỉ là đơn phương. Tuy rằng sư phụ thương yêu hắn, đối xử tốt với hắn khác hẳn người khác, nhưng không phải là tình yêu nam nữ.
Đương nhiên, hắn càng không dám nói thẳng rằng chứng “Đái dầm” thật sự là do ban đêm khó giữ lòng mình, không thể khống chế tình cảm yêu mến với sư phụ nên đành gửi trọn tâm nguyện tầm thường ấy vào giấc mơ. Từ trước tới nay, hắn sợ rằng nói ra sẽ phá hủy danh tiết của sư phụ, khiến người càng phải nghe những lời đồn nhảm nhí. Hơn nữa, nếu sư phụ biết đêm đêm hắn ngủ trên giường, nhìn bóng dáng chép kinh Phật của người nhưng hoàn toàn không hề suy nghĩ làm thế nào để ngộ đạo tu tiên mà toàn nghĩ đến những việc thấp kém bẩn thỉu, thì không biết người sẽ thất vọng đến mức nào.
Nhưng bây giờ, vì hắn không nói gì cũng không làm gì nên cảm thấy bản thân rất uất ức!
Sao có thể trơ mắt nhìn sư phụ cô độc như vậy?
Sao có thể thờ ơ khi nhìn thấy sắc mặt ảm đạm, đau thương của người?
“Sư phụ!”
Rốt cuộc, hắn không thể chịu đựng nổi cảm giác đau lòng và khó chịu này, như ngọn lửa bị thổi bùng lên quét sạch chút lý trí còn sót lại. Hắn bước lên từng bước mở rộng hai cánh tay ôm chặt lấy Thiên Sắc từ phía sau, siết thật chặt giống như đang ôm thứ quý giá nhất cuộc đời này, chỉ hận không thể hòa vào ngực mình!
Khoảnh khắc đó, dù hơi ngạc nhiên vì cuối cùng đã dám làm chuyện bấy lâu mong muốn, lại không còn đường lui nên hắn chẳng ngại bộc lộ, khẽ nhắm mắt, càng ôm chặt hơn để không còn khoảng cách. Tình cảm giấu kín tận đáy lòng tuôn trào theo lời nói, không thể kìm nén.
“Sư phụ, Thanh Huyền thích người!”
Hết chương 24
Chương 25
Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Bị Thanh Huyền bất ngờ ôm chặt từ phía sau, Thiên Sắc không kịp đề phòng. Hết sức ngạc nhiên, chưa kịp lấy lại tinh thần thì ngay sau đó hắn lại thẳng thắn thổ lộ nỗi lòng, không hề quanh co giấu diếm, khiến trái tim nàng lạc nhịp, đôi đồng tử co lại, không biết phải trả lời như thế nào.
Ở bên cạnh hắn bao năm, sao nàng không nhìn ra tình cảm mãnh liệt và quyến luyến của hắn, chỉ là nàng chưa từng để trong lòng. Bây giờ hắn chưa đắc đạo nếu vướng vào tình cảm nam nữ trần thế sẽ khó lòng ngộ đạo, vượt qua thử thách tu tiên. Đợi đến lúc hắn tỉnh ngộ tự nhiên sẽ hiểu rõ “Tình cảm chỉ toàn là oan nghiệt”. Có điều, nàng không ngờ hắn lại gan lớn đến thế, dám ngang nhiên thổ lộ tình cảm giữa ban ngày, nên trách hắn đại nghịch bất đạo hay làm chuyện trái luân thường đây?
Cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn bên tai, nàng giật mình. Thời gian trôi quá nhanh, cậu bé con gầy trơ xương, nằm hấp hối ngày đó giờ đây đã trưởng thành, đã là một thanh niên tuấn tú, cao lớn hơn hẳn nàng một cái đầu. Môi nàng khẽ mấp máy, muốn nói gì đó nhưng cảm xúc mạnh mẽ tuôn trào khiến nghẹn cứng ở cổ họng, không thể thốt nên lời, chỉ có đôi môi run run.
Một lúc sau, hai người vẫn im lặng.
Thanh Huyền chỉ có thể lẳng lặng ôm Thiên Sắc, không dám mở miệng nói gì. Hắn vì cảm xúc ập đến đã nói hết bí mật chôn sâu dưới đáy lòng bấy lây nay, không biết có khiến sư phụ gặp phiền phức gì không, nhưng có bị trách mắng hay trừng phạt hắn cũng không hối hận. Hắn cũng chẳng ngạc nhiên nếu sư phụ từ chối hoặc la mắng, nhưng hôm nay, sư phụ cứ im lặng như thế khiến hắn do dự.
Hắn không biết tình cảm của sư phụ như thế nào, cũng không dám chủ động mở miệng hỏi, chỉ cảm thấy lúc này tim đập thình thịch, thấp thỏm không yên. Lòng trầm xuống, vô cùng nóng ruột, khổ sở duy trì động tác cứng nhắc, nhưng tự hỏi không biết có thể giữ vòng tay ôm ấp này được bao lâu.
Thật lâu sau, Thiên Sắc khẽ thở dài, phủ tay lên bàn tay Thanh Huyền, nhẹ nhàng mở vòng ôm đang siết chặt lấy mình. Không quát mắng, không trách phạt, thậm chí không khuyên nhủ, nàng nói về một chuyện chẳng liên quan đến mình, không rõ có phải cố ý chuyển đề tài hay không: “Thanh Huyền, ngươi có biết vì sao tiểu hoa yêu Chu Ngưng kia tìm đủ mọi cách bám lấy vi sư không?”
Thanh Huyền giật mình, lúc này chưa hiểu ý của Thiên Sắc, chỉ nghĩ nàng dùng mấy lời này để trốn tránh, không biết lấy đâu ra dũng khí lại vươn tay ôm chặt lấy nàng!
“Sư phụ, Thanh Huyền thích người.” Hắn kiên định lặp lại lần nữa, lời nói nặng tựa như tảng đá rơi vào lòng nàng. Hơi thở nóng hổi của chàng thanh niên lùa vào tóc mai, vương vít bên cổ nàng. Cách lớp quần áo, nàng cảm nhận được nhịp đập trái tim mãnh liệt trong ngực hắn, khoảng cách giữa hai trái tim dường như trở nên vô hình. Sau đó, giọng hắn trầm xuống, mang theo chút giận hờn lại có chút bất mãn, muốn hôm nay nhất định phải có câu trả lời: “Chuyện này và chuyện của người khác có liên quan gì đâu.”
“Đúng là không liên quan nhưng lại liên quan đến ta và ngươi.” Khẽ thở dài, có lẽ đã hiểu suy nghĩ từ đáy lòng hắn, Thiên Sắc rũ mắt xuống, để mặc hắn ôm, hàng mi dài như cánh bướm che khuất đôi mắt nà