Disneyland 1972 Love the old s
Thiên Đường Và Hạnh Phúc

Thiên Đường Và Hạnh Phúc

Tác giả: Kobayashi Ayako

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3229643

Bình chọn: 10.00/10/2964 lượt.

g….. ước nguyện của Touya, anh muốn thực hiện.“Trước đến nay, em đã chiến đấu vì cái gì, Sakura?”Sakura cười, lạnh giá:“Vì cái gì à? Vì ‘Trả thù’. Em muốn trả thù cho ba mẹ. Nhưng ngày đó, em bị lôi cuốn bởi sự thù hận của anh hai. Em không hề có ý muốn trả thù. Còn từ ngày anh hai mất, em thật sự muốn trả thù cho anh hai. Nhưng….. đến bây giờ, em chợt hỏi, Em đang chiến đấu vì cái gì? ‘Vì hạnh phúc của mọi người’, điều đó thật vô lí. ‘Vì hạnh phúc của mọi người’, vậy mà lại có đến hàng ngàn người chết, hàng ngàn gia đình gặp bất hạnh. Chỉ vì em muốn ‘Trả thù’ mà mọi người chết. Eriol…. và cả Seiza….”Nếu không chiến đấu nữa, Sakura sẽ hạnh phúc hơn chứ? Rồi cô sẽ sống yên bình, phải không? Sống yên bình với nỗi day dứt trong lòng vì những người đã chết, vì những người vẫn đang chiến đấu sao?“Em sẽ từ bỏ chứ, Sakura?”Yukito lặng lẽ nói sau một hồi lâu im lặng. Anh vẫn biết những lời an ủi của anh lúc này không thể khiến nỗi đau của Sakura vơi bớt, chính vì vậy mà anh không nói gì. Nhưng bây giờ, anh phải nói. Sau một lúc im lặng, Sakura khẽ cười:“Từ bỏ? Tại sao?”“Anh nghĩ…..”“Em hiểu. Anh sợ rằng em sẽ từ bỏ khi thấy bao nhiêu người chết, đúng không? Không, Yukito! Em sẽ không từ bỏ. Em sẽ không từ bỏ cho đến khi nào giết được Li Syaoran”Sakura nói với nụ cười lạnh giá trên môi. Cô đang cười cùng nỗi đau, cười với khuôn mặt bình tĩnh và đôi mắt vô hồn, vô cảm. Cô đang cười giống như một người không có trái tim. Nụ cười không còn là của “thiên thần”.“Hãy cứu Syaoran….. Chỉ Sakura mới làm được điều đó….”Đến bây giờ, đã không ai có thể cứu được Syaoran nữa rồi, Garraku! Bởi vì bây giờ, chính Sakura mới là người cần được cứu.Hận thù….Chết chóc…. [THIÊN ĐƯỜNG VÀ HẠNH PHÚC'> CHƯƠNG 56 – 60 (77)Bởi vì chiến tranh luôn tàn khốc….“Về kinh thành Tomoeda…..” – Yukito thở dài, xoa nhẹ mái tóc bết máu của Sakura – “….rồi anh sẽ cho em xem em đang chiến đấu vì cái gì, Sakura….”Thiên đường không còn xa nữa đâu, Sakura…. Chỉ một chút nữa thôi…Chỉ một chút nữa thôi…. Rất gần…..Con tàu lặng lẽ lướt đi. Phía sau, một đoàn tàu thuyền vội vã đi theo, bỏ lại sau những phần kí ức cuối cùng của một thiên đường đã từng tồn tại.Ngoái mắt trông lại, lửa đã tàn. Mặt trời yếu ớt chiếu sáng vùng biển của thần Chết. Đảo Hongo – lãnh địa của thương buôn – giờ đây chỉ còn là một huyền thoại trong kí ức của những người còn sống – những người đã chứng kiến giây phút cuối cùng của một thiên đường….Vĩnh biệt [THIÊN ĐƯỜNG VÀ HẠNH PHÚC'> CHƯƠNG 61 – 65Chương 61: TA NHẤT ĐỊNH PHẢI SỐNG!Khi nắng trải dài trên hàng cây xanh cùng tiếng chim hót vang, cũng là lúc bầu trời Clow báo hiệu một mùa hạ nóng bức đang đến gần. Những cơn mưa bất ngờ đổ xuống cùng sấm chớp làm nhiều người chợt giật mình. Chớp rạch ngang như muốn xé rách bầu trời. Côn trùng cất tiếng hát, chúc mừng một mùa nắng mới lại tới. Thời gian vẫn trôi, không ngừng lại. Thời gian không đợi chờ không gian. Nắng vẫn lên, vẫn làm mướt những hàng cây, những nhành hoa cùng những cánh bướm rập rờn. Thiên nhiên vẫn cố gắng trưng bày phần đẹp đẽ nhất của mình ra, để khoe, để diện, mà không hề biết, máu đang làm lu mờ vẻ đẹp thơ mộng của thiên nhiên.Lại một mùa xuân qua đi, một mùa xuân với tiếng khóc than trong kinh thành Kinomoto, một mùa xuân cây cối vẫn đâm chồi, muôn hoa vẫn đua nở, nhưng con người không còn nở nụ cười. Máu đỏ nhuộm thẫm kinh thành. Tiếng khóc than vang lên trên từng ngõ ngách. Năm xưa, dù người dân Clow không phải là những người có cuộc sống sung túc, nhưng kinh thành Tomoeda, đặc biệt là khu phố quý tộc vẫn luôn giữ được vẻ ngoài hào nhoáng cho mình. Tiếng ồn ã, tiếng buôn bán, công việc kinh doanh….. diễn ra trên diện rộng, tạo nên vẻ phồn hoa cho Tomoeda. Nhưng đó là năm xưa, giống như một thời quá khứ xa xăm đã trôi vào quên lãng, trôi dạt về phương xa xôi theo những cánh quạ đen bay trên bầu trời xanh. Xác chết nằm thành đống trên đường phố. Người chết đói, người chết do sự tra tấn của quân lính triều đình…. Những hố chôn tập thể vẫn ngày một đầy lên, cho đến một ngày, những hố chôn ấy không còn đủ để chứa xác người. Bãi rác nằm gần nghĩa trang ở khu phố quý tộc xưa đã trở thành nơi ném xác người của quân triều đình. Ruồi bọ bâu trên xác chết, giờ tạo thành khoảng không gian đen ngòm trước những thớ thịt thối nát cùng tiếng oán than. Mùi tử khí bốc lên ghê rợn, hòa vào không khí mùa xuân, hòa vào không gian mùa hạ đang chậm rãi đến gần.Mùi khói bốc lên khét lẹt, nhấn chìm kinh thành Tomoeda vào màu xám xịt và sự u ám. Để truy quét Kinomoto, triều đình cho đốt trụi khu phố quý tộc. Cả một dãy phố chìm vào biển lửa. Những ngôi nhà khang trang, những cánh cổng rộng lớn, những khu vườn rậm rạp….. biến mất vào màu đỏ rực của tử thần. Quá khứ, kỉ niệm…., tất cả bị chôn vùi trong hơi nóng nực của lửa và mùi khó chịu của khói. Sonomi Daidouji tặc lưỡi bỏ ngôi nhà mình đã sinh sống suốt bao năm lại, cùng Yukito, Hiyula và Akane chuyển lên núi Kanka chỉ trước khi lửa cháy một ngày, nhờ đó thoát khỏi sự truy sát của thần Lửa. Nhưng hàng trăm người thiệt mạng, hàng chục đứa trẻ cất t