Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân

Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân

Tác giả: Cửu Bả Đao

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326040

Bình chọn: 10.00/10/604 lượt.

phải nhanh chóng leo lên, linh động được ưu tiên hơn mạnh mẽ, nơi nào cũng là ngọn cây.” Hòa thượng mập thong thả giảng giải, động tác thị phạm như con khỉ mập si ngốc, không hề linh động tí nào. Thất Sách không muốn lợi dụng người khác, vuốt vuốt mũi rồi quay người bước đi.

“Thất Sách đánh mạt chược đi. Đứng lại.” Là giọng Hàn Lâm Nhi. Thất Sách ngoái lại, Hàn Lâm Nhi đắc ý dương dương nhìn gã, tỏ ý gã nên vào hàng ngũ.

“Muốn trốn ư? Đừng vội.” Hàn Lâm Nhi cười nửa miệng.

Định mượn cơ hội để quang minh chính đại đánh ta một trận? Thất Sách tự nhủ, nhưng sợ bị đánh đã không học võ công, gã nghiến răng bước vào trong hàng, đứng cạnh cả toán nhìn Viên Cương thị phạm.

Viên Cương tuy ơ hờ nhưng chúng nhân không dễ dàng mới gom tiền được lại cực kỳ dụng tâm. Chiêu thức kị nhất là đi vào lối mòn, mỗi người lúc luyện tập đều hỏi rõ ràng khẩu quyết tâm pháp, rồi lại nghĩ cách xuất chiêu đối địch hợp lý.

Thất Sách bình thường thích đánh nhau, nhớ bảy mươi hai lộ Hầu quyền rất nahnh chóng, rồi nghiền ngẫm khẩu quyết. Mười bốn chữ “Phải nhanh chân hơn địch thủ, gặp đối thủ phải nhanh chóng leo lên” là tinh yếu của Hầu quyền, biểu hiện đây là pho quyền thiên về linh xảo, chú trọng chữ “nhanh”. Gặp đối thủ mạnh hơn cần lấy cước lực tránh né, tìm sơ hở, đương nhiên cần nhanh nhẹn, gặp đối thủ yếu hơn thì lâp tức công kích, tốc độ càng nhanh hơn.

“Linh động hơn mạnh mẽ” hàm ý Hầu quyền không phải quyền pháp có khí thế sấm sét, nếu cố tình giữ tính hiếu cường sẽ dễ dẫn đến cố chấp rồi thì chiêu nào cũng hòng thủ thắng, mất đi ý nghĩa của linh động.

“Đâu đâu cũng là ngọn cây” biểu hiện phương thức tinh túy của quyền pháp, hàm ý dù đứng dưới đất bằng cũng cần có cảm giác chuyển động trên ngọn cây, nếu ở trong phòng cần tưởng tượng bốn bức tường đều có thể mượn lực, phương hướng công kích địch nhân từ mọi hướng.

Tập võ thiếu khẩu quyết tâm pháp phối hợp với chiêu thức, thường sẽ đánh mất cấu trúc cùng mục đích của quyền pháp, khi luyện tập một mình tất phải tưởng tượng ra các kiểu địch nhân để đối phó, nếu chương pháp rối loạn sẽ dễ dàng sa vào sai lầm. Khi quyền pháp có nội công đặc thù, nếu luyện quyền bị coi nhẹ, chỉ họ vỏ ngoài của mà bỏ qua công pháp, hậu quả nghiêm trọng là tẩu hỏa nhập ma.

Trí nhớ của Thất Sách rất tốt, diễn đi diễn lại động tác, mỗi lúc một nhanh nhưng gã chú ý thấy Quân Bảo ở đầu hồi kho củi đang mô phỏng động tác, tâm niệm liền máy động, cố ý thi triển thật chậm giúp bạn hữu nhìn rõ.

Chúng tăng nhân lao dịch luyện tập theo lối sáo mòn, những ai tư chất kém cỏi không lĩnh ngộ được diệu dụng của khẩu quyết, mồ hôi tuôn như tắm lặp lại động tác của Viên Cương.

Tư chất của Hàn Lâm Nhi khá cao, nhanh chóng tiến vào trạng thái, song cước đu đưa như đang đứng trên ngọn cây. Hắn thấy Thất Sách tựa hồ thuộc hết động tác, liền lên tiếng khiêu khích: “Thất Sách, đấu với không khí có tác dụng gì? Thử đánh ta mấy quyền xem nào.” Hắn cười hì hì hạ chiến thư, từng bước áp sát.

Thất Sách ngần ngừ, tất cả đều nhìn sang, cả Viên Cương cùng dừng động tác, đợi xem kịch hay.

“Yên tâm, ta chỉ dùng Hầu quyền đấu với ngươi, không dùng môn khác chiếm ưu thế, thế nào?” Hàn Lâm Nhi đi vòng quanh Thất Sách, tính toán xem nên bắt đầu dạy dỗ từ chỗ nào.

“Vậy ta không khách khí nữa.” Thất Sách học theo lối “vái dài trước khi bắt đầu” của lão nhân kể truyện, đột ngột bị Hàn Lâm Nhi đá ngã, mặt lãnh thêm một đòn bỏng rát.

Gã nổi giận đùng đùng, định nhảy bật lên nhưng bị Hàn Lâm Nhi dùng chiêu Hầu Tử Thâu Đào chụp trúng chỗ hiểm, đau đớn gập người xuống.

“Ngươi kém quá. Tiếp đi.” Hàn Lâm Nhi tung cước đá vào mông Thất Sách.

Không ngờ Thất Sách cong tay chụp lấy chân hắn, Hàn Lâm Nhi sững người. Thất Sách kéo mạnh, tống ra một đấm, Hàn Lâm Nhi mượn kình lực lách người, một cước nữa đá trúng mặt Thất Sách.

“Đó là Hầu quyền ư?” Thất Sách ngã xuống, máu mũi trào ra ồng ộc.

“Chiêu thức là vật chết, một chút đạo lý này ngươi cũng không biết sao?” Hàn Lâm Nhi cười vang.

Cả hai lại nhanh chóng quấn lấy nhau, cùng tung cước vào đối phương.

Hàn Lâm Nhi dù sao cũng ở Thiếu Lâm nhiều năm, đã học khóa cấp tốc về Vô Ảnh cước, Phá Không thoái, Kì Lân chưởng, Kim Cương La Hán quyền, Địa Thảng quyền, Mai Hoa chỉ, động tác hoặc ứng biến đều vượt xa Thất Sách, hai ngọn cước phân biệt rõ ràng về độ nhanh chậm, Thất Sách bị đá văng ngược về phía sau.

“Hay!” Hàn Lâm Nhi tự khen cước lực phi phàm, Thất Sách ngã xuống lại bật dậy lao tới.

Trong Thiếu Lâm tự làm gì có việc gì ra tiền? Những tăng nhân lao dịch như Hàn Lâm Nhi đều là bộc dịch của các công tử có tiền, đảm nhiệm hết mọi việc từ giặt quần áo, đến nịnh nọt, có lúc bố trí mấy cái kiệu không đưa họ hạ sơn dạo chơi. Những kẻ quen làm nô tài cũng muốn sai bảo người khác, Thất Sách xuất hiện vừa hay trở thành đối tượng cho chúng bắt nạt, nếu gã nhanh chóng đầu hàng thì còn gì là thú vị, phải liều mạng chống lại mới có lắm trò vui.

“Được lắm.” Hàn Lâm Nhi cười vang, nhắm Thất Sách tung tiếp một cước.

Thất Sách tránh sang bên, vòng ra sau lưng Hàn Lâm Nhi, vờ làm tư thế xuất c


XtGem Forum catalog