hượng vỗ vỗ cái đầu nhẵn thín của Thất Sách, ném dao cạo xuống đất.
Tiểu hòa thượng cầm dao chẻ củi trên tường đưa cho Thất Sách, gã hiểu ý, học sinh mới như gã, từ học công phu còn phải làm thêm việc vặt. Lẽ nào Thiếu Lâm tự lại nuôi không người ta?
Cầm dao lên, gã ngoan ngoãn chẻ củi, cũng giống công việc gã thường làm ở Nhũ gia thôn.
Tiểu hòa thượng không vì có kẻ mới đến mà giao hết công việc, y ngồi xổm xuống, nhặt một khối gỗ lên, thản nhiên vung tay chẻ mạnh.
Khối gỗ nứt toác, tiểu hòa thượng chẻ tiếp khối khác, thoáng sau chẻ xong ba khối.
Hóa ra là vậy. Thiên hạ võ công xuất Thiếu Lâm, bởi ở Thiếu Lâm cái gì cũng là công phu. Thất Sách tự nhủ, lập tức ném dao chẻ củi đi, thổi phù phù vào tay, học theo tiểu hòa thượng, dùng tay chẻ củi.
Bốp một tiếng, gã cảm giác tay đau buốt, khối gỗ vẫn trơ trơ.
Tiểu hòa thượng lặng lẽ làm tiếp, chẻ thẳng xuống rồi chặt ngang, lúc dùng chưởng ;úc dùng quyền, thỉnh thoảng dùng khuỷu tay hoặc trán đập mạnh, tuy không phải lần nào cũng thành công nhưng so với Thất Sách chặt chém đến mức hai tay đỏ lừ vẫn thất bại, thì y chính là đại sư đạt đến cảnh giới dùng thân thể chẻ củi.
“Dạy đệ đi.” Thất Sách sau cùng cũng lên tiếng cầu cứu, thầm nhủ nhất định như thế có liên quan đến võ công tâm pháp của Thiếu Lâm, chứ không đơn thuần là dùng nhục thể. Bằng không thì ai cũng thành được cao thủ võ lâm.
“Dụng lực, không sợ đau đớn.” Tiểu hòa thượng buông ra một câu, lau sạch vết máu trên trán.
“Thế thôi ư?” Thất Sách không tin.
“Thế thôi.” Tiểu hòa thượng bình đạm đáp, “như mấy tên vặt vãnh chúng ta không có tiền không có thế, chỉ biết dựa vào phương thức của mình mà luyện, không tin cứ dùng dao đi. Dù gì ta cũng không biết mình làm thế đúng hay sai, chỉ biết rằng trước sau cùng phải chẻ xong số củi này, chi bằng luyện lấy chút lực tay.”
Thất Sách tuy vẫn không tin hưng không muốn thua kém tiểu hòa thượng về khí thế, liền nghiến răng dùng dao chẻ củi, cánh tay tê cứng vì phản lực.
Tiểu hòa thượng đưa tay phải cầm một khối gỗ lên, tay trái chém mạnh, thanh gỗ gãy lìa. Thất Sách học theo, chuyển từ bổ thẳng thành chém ngang, nhưng gỗ không gãy mà tay đổ máu.
Tiểu hòa thượng nhìn gã, tên ngốc này khác hẳn những kẻ vào đây từ trước, tựa hồ ngốc đến cực điểm. Tựa hồ, ngốc đến mức giống hệt y.
Chương 2 Phần 1.
Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân
Tác giả: Cửu Bả Đao
Chương 2 Phần 1.
Người dịch: Công Tử Bạc Liêu
Tối đầu tiên ở Thiếu Lâm, Thất Sách hưng phấn đến mức gần như không nhắm mắt nổi, nằm trên đống cỏ hỏi tiểu hòa thượng đủ thứ chuyện, câu trả lời của tiểu hòa thượng khiến đầu óc gã loạn hết lên.
Cái gì mà Thăng Long phách và Phục Hổ quyền cần ba mươi lạng mỗi môn, học Túy La Hán tốn hai mươi lăm lạng, Huyền Hạc thích cùng Vô Ảnh cước không dưới hai mươi ba lạng, dù học Hầu quyền đơn giản nhất cũng cần một lạng tám tiền. Học gì cũng tốn tiền, vốn không có thứ gọi là miễn phí.
“Sao lại thế, trên đời lấy đâu ra lắm người có tiền như vậy?” Thất Sách không tin.
“Người có tiền, có quan hệ trên đời nhiều lắm, mấy năm nay, những kẻ qua được cửa Thiếu Lâm không phải con cháu quan lại trong triều cũng là con cháu các thương nhân giúp quan lại kiếm tiền, kẻ nào cũng tiền bạc đầy mình, không chỉ biến Thiếu Lâm thành chốn thể nghiệm võ học mà là nơi kết giao quan hệ.” Tiểu hòa thượng tỏ ra mệt mỏi, xoay người mấy lần: “Trên núi thương gia và quan lại là một nhà, xuống núi họ lại câu kết. Hay cho Thiếu Lâm chính tông, cung hỉ đệ được đứng vào hàng ngũ.”
Thất Sách thầm nhủ, tiểu sư huynh đại khái bị gã làm phiền nên đáp loạn xạ, bằng không cũng đang ngủ mơ nói lảm nhảm. Vì thế gã không quấy nhiễu nữa, thử nhắm mắt lại.
Hôm sau, gà rừng mới cất lên tiếng gáy, Thất Sách tỉnh lại, đặt tay lên ngực, tim vẫn đập liên hồi nhưng tiểu hòa thượng nằm cạnh đêm qua đã không thấy đâu nữa.
Gã cả kinh, lẽ nào sư huynh bỏ mặc gã, một mình đi tu luyện công phu gánh nước rồi? Gian trá quá, quả nhiên không lúc nào được phép sơ ý. Gã vội vội vàng vàng chạy khỏi kho củi, thấy tiểu hòa thượng đang múa quyền trong buổi sớm mai xanh ngắt, lúc đó mới yên lòng, ngồi xổm xuống xem.
Tiểu hòa thượng múa quyền cực chậm, xuất chưởng hoặc tung chân đá đều chật vật như đang ở trong một thùng nước vô hình. Y nhíu mày, hình như không hiểu động tác nào đó.
Cả pho quyền như được diễn luyện trong bùn nhão, nhiều chiêu thức lặp đi lặp lại, diễn ra chậm đến cực độ. Thất Sách nhìn một lúc đâm ra buồn ngủ, ngáp dài.
Vất vả một lúc mới “luyện” quyền xong, tiểu hòa thượng vỗ vỗ vai Thất Sách, cả hai xách thùng không lên. “Giếng ở lưng núi, xa lắm, đệ tự lượng sức để múc nước cho hợp lý.” Tiểu hòa thượng dặn, buộc thùng vào cây côn gỗ, cứ thế nhấc lên.
“Gánh nước không thành vấn đề, nhưng trời sáng rồi sao không thấy các sư huynh luyện võ tập thể nhỉ?” Thất Sách cùng tiểu hòa thượng sánh vai, tuy biết gánh nước cũng là một phần của tu hành nhưng tay chân đều ngứa ngáy, muốn được luyện võ học chân chính.
“Mặt trời chưa đến đỉnh đầu, làm gì có chuyện mấy tên giặc trọc đó tỉnh dậy?” Tiểu hòa thượng bình thản đ