giữa chúng ta tồn tại không ít vấn đề, miễn cưỡng chung sống với nhau sẽ không vui vẻ gì, hay là quên đi, chúng ta vẫn nên duy trì mối quan hệ thầy thuốc bệnh nhân đơn thuần, không phải lén lút qua lại. Hơn nữa, chúc anh sớm tìm được người yêu.” Trịnh Đinh Đinh một hơi nói xong, xoay người kéo cửa xe.
Lạch cạch một tiếng, Ninh Vi Cẩn khóa cửa xe.
Trịnh Đinh Đinh hoài nghi quay đầu lại, ban đêm, chung quanh toàn một màu đen, chỉ có đôi mắt Ninh Vi Cẩn sáng lên, bên trong trừ vẻ chín chắn ngày thường, bình tĩnh, ung dung, cơ trí ở ngoài, còn có một ngọn lửa, thân thể anh dò tới đây, đưa tay đặt nhẹ vào một bên Trịnh Đinh Đinh, cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói hết sức đè nén: “Em sao lại không nói đạo lý như vậy?”
Trịnh Đinh Đinh muốn phản bác, nhưng khoảng cách quá gần, tròng mắt đen của Ninh Vi Cẩn như dòng nước xoáy khiến cô y mê, hương vị nam tính mát lạnh trên người anh xâm nhập, nhiệt độ của anh cũng rất cao, giống như nếu tiến thêm một bước, cô cũng sẽ bị nóng vậy.
“Tự nhiên thế này, anh được phép sao?” Anh ghé sát vào cô, để một cánh tay ở bên người cô, vuốt mái tóc mềm mại của cô, dọc theo đầu vai của cô, xương bả vai đến cột sống của cô, xuống một chút nữa, cho đến thắt lưng cô chợt thu tay, dùng lực đem cô ôm vào trong ngực kề sát vào mình, “Trịnh Đinh Đinh, nếu như anh nói nhất định phải cùng em yêu đương một lần, làm sao bây giờ, em xác định là bản thân có cách tránh né anh?”
Trịnh Đinh Đinh bất ngờ không kịp đề phòng ngẩng đầu lên, bất ngờ môi đụng phải môi anh, con ngươi bỗng phóng đại, chỉ mấy giây thôi, đầu óc cô nổ oanh một tiếng, mấy giây sau, cô lập tức ngửa đầu ra sau, tránh khỏi mặt Ninh Vi Cẩn.
Ninh Vi Cẩn nâng lên một cái tay khác, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa lên môi vừa bị Trịnh Đinh Đinh “cường hôn”, trên môi còn đọng lại hương vị ngọt ngào của cô, cảm giác tiếp xúc mềm mại làm cho nhiệt độ trên người anh giảm đi một chút. Anh rũ mắt, nhìn vào mắt cô: “Xem ra cơ thể và trái tim em không đồng nhất với nhau, ngoài miệng thì nói cự tuyệt, nhưng trong lòng cũng rất thích anh.”
Vậy mà vội vàng hiến tặng môi thơi, Ninh Vi Cẩn đầu tiên chắc chắn một điều là trái tim và lời nói của con gái đúng là trái ngược nhau.
Chương 15
Cả buổi tối Trịnh Đinh Đinh đều ngủ không ngon, gặp phải ác mộng liên miên, cuối cùng bị một âm thanh lạnh thấu tâm cam làm giật mình tỉnh dậy, âm thanh này nói: “Thì ra là em thích anh như vậy.”
………
Trịnh Đinh Đinh đứng dậy, uống một hớp nước, sau đó đi về phòng tắm lấy nước ấm vã lên mặt, trong lòng oán trách tại sao lại không cẩn thận như vậy, hôn anh một cái, tạo thành nghiệp chướng tới tận kiếp sau.
Vốn là muốn nhân cơ hội cự tuyệt anh, cùng anh nói chuyện rõ ràng, bây giờ thì ngược lại danh tiếng còn tăng thêm một bậc “Đã muốn còn bày đặt”.
Trịnh Đinh Đinh vặn vòi nước vào, lau khô mặt, đi ra ngoài nhìn đồng hồ, 5h45’, cô miễn cưỡng trở về giường, suy nghĩ từng tiếng nói cử động của Ninh Vi Cẩn tối qua.
Aizz, khó trách anh liên tiếp xem mặt thất bại, nào có ai như anh, lúc hẹn hò còn bày ra khuôn mặt nói điều khoản tình yêu và bồi thường chia tay, lại còn ra vẻ bao dung tốt đẹp nữa chứ…. Quả thật làm cho không ai mà chống đỡ nổi, Trịnh Đinh Đinh bất đắc dĩ bật cười, nếu như đổi lại là người khác, thí dụ như Mục Trí Tuấn, cô nhất định sẽ ngã ngay tại chỗ, còn với người như Ninh Vi Cẩn, cô vậy mà, lần đầu tiên nhẫn nhịn.
Trịnh Đinh Đinh hít sâu một hơi, bỗng cảm thấy ngực trái có chút đau, cởi áo ra, cúi đầu nhìn một chút, vảy vết thẹo trên ngực trái dài khoảng một cm đã tróc ra, lộ ra da thịt một màu đỏ nhạt.
*
Chiều chủ nhật, Trịnh Đinh Đinh đến khoa da liễu làm trị liệu bằng tia hồng ngoại, sau khi kết thúc đi qua phòng cấp cứu, cho nên nhìn thấy Ninh Vi Tuyền ngồi lẻ loi trên giường.
Ninh Vi Tuyền đang ngẩng đầu nhìn tốc độ chai nước biển đang truyền, cúi đầu đúng lúc nhìn thấy Trịnh Đinh Đinh ngoài cửa, liền cười một cái với cô.
Trịnh Đinh Đinh đi tới, đến trước mặt Ninh Vi Tuyền, “Cậu bị bệnh?”
“Ừ, tối hôm qua bị sốt, uống thuốc không có hiệu quả, trưa hôm nay đến bệnh viện truyền nước biển.” Ninh Vi Tuyền giải thích.
“Anh cậu đâu?”
“Anh ấy hôm nay có hai ca giải phẫu, nên không có thời gian ở bên tớ, nhưng không sao, chỉ là truyền hai chai nước biển thôi mà, chỉ mất tiếng, sẽ truyền xong nhanh thôi.”
Trịnh Đinh Đinh thấy cô ấy có chút đáng thương, liền ở lại nói chuyện với cô ấy.
Mấy phút sau, bụng Ninh Vi Tuyền kêu lên mấy tiếng, Trịnh Đinh Đinh hỏi cô ấy có phải đói bụng rồi không, cô ấy gật đầu thừa nhận, ngại ngùng nói bởi vì bị sốt, đầu lưỡi tê tê, ăn cái gì cũng không ngon, buổi sáng và buổi trưa chỉ ăn được gần nửa chén canh, bây giờ đúng là đói bụng.
“Cậu muốn ăn cái gì? Tớ đi mua.” Trịnh Đinh Đinh nói.
“Không cần làm phiền cậu, đợi lát nữa tới gửi tin nhắn cho anh trai, anh ấy sẽ mang đến giúp tớ.”
“Cậu không phải nói anh ấy hôm nay có ca giải phẫu à, biết lúc nào mới xong? Đợi được anh ấy mang tới, cậu đã sớm đói chết rồi.” Giọng Trịnh Đinh Đinh vô cùng thân thiết, “Tớ hôm nay muốn làm người tốt, cậu muốn ăn cái