gì thì nói cho tớ biết, tớ sẽ đi mua giúp cậu.”
Ninh Vi Tuyền suy nghĩ một chút nói muốn ăn cháo trứng và ruột non ở quán ăn đối diện bệnh viện. (An: sợ chị luôn, cháo trứng là món tớ nhớ muôn đời, đến ghê, còn mấy món nội tạng thì,…., hờ hờ An vô cùng thích )))
Hai mươi phút sau, Trịnh Đinh Đinh đem cháo trứng và ruột non về, tay phải Ninh Vi Tuyền cắm kim truyền dịch, tay trái cầm muỗng rất bất tiện, Trịnh Đinh Đinh liền giúp cô ấy ăn, lúc bắt đầu cô ấy có chút ngượng ngùng, sau đó đói không chịu được, từng ngụm từng ngụm đem bát cháu cùng đĩa lòng ăn sạch sẽ.
Sau khi ăn xong, Trịnh Đinh Đinh lấy khăn giấy ra lau miệng giúp Ninh Vi Tuyền một cái, đột nhiên phát hiện ra ánh mắt Ninh Vi Tuyền có chút hồng hồng.
“Trừ mẹ của tớ ra thì cậu là người đầu tiên đút thức ăn cho tớ.” Ninh Vi Tuyền nỉ non một câu.
Trịnh Đinh Đinh trầm mặc.
Ninh Vi Tuyền rũ đầu xuống, ánh mắt trống rỗng.
Lại nói tới ngày hôm qua sau bữa cơm chiều, Ninh Thanh Túc thông báo cho bọn họ một chuyện: ông ấy muốn cùng Ân Phỉ thành hôn.
Tâm tình Ninh Vi Tuyền kích động chỉ trích Ninh Thanh Túc không tuân thủ cam kết, năm đó sau khi Ân Nghi bị bệnh qua đời, Ninh Thanh Túc rõ ràng đồng ý với con gái cả đời sẽ không tái giá, đặc biệt là Ân Phỉ.
Ninh Thanh Túc nói một đằng làm một nẻo khiến cho tâm tình Ninh Vi Tuyền bùng nổ, cô liền đem tất cả những điều khó chịu trong mấy năm nay trút ra ngoài, Ninh Thanh Túc yên lặng nghe cô phát tiết, không so đo với cô, còn dung mạo xinh đẹp mỏng manh yếu đuổi của Ân Phỉ ngồi im lặng rơi lệ.
Cuối cùng buồn bã chia tay.
……..
“Cậu làm sao thế?” Trịnh Đinh Đinh cúi đầu, nhìn vào ánh mắt của cô ấy, “Sao tự nhiên lại ngẩn ngơ thế?”
Ninh Vi Tuyền ngẩng đầu, nhẹ nhàng thở dài: “Ba tớ sắp cưới thêm mẹ kế cho tớ, mẹ kế lại chính là dì tớ, cậu nói xme chuyện này sao lại vô lý như vậy?”
Trịnh Đinh Đinh ngẩn ra, một lát sau mới phản ứng: “Vậy mẹ cậu đâu rồi? Bọn họ ly hôn rồi sao?
“Mẹ tớ chín năm trước bị bệnh qua đời, ung thư vú.”
Trịnh Đinh Đinh kinh ngạc.
Ninh Vi Tuyền nghẹn ngào nói với Trịnh Đinh Đinh, mẹ đẻ của cô ấy và Ninh Vi Cẩn là Ân Nghi bị cha Ninh Thanh Túc và dì Ân Phỉ mà sinh bệnh. Năm đó Ninh Thanh Túc đến Hongkong học bổ túc, nảy sinh vấn đề tình cảm với Ân Nghi, Ân Phỉ động tâm, giải trừ hôn ước với vị hôn phu, dứt khoát tới Hongkong, lấy danh nghĩa là qua bên đó tìm việc làm, kì thực là chăm lo cuộc sống cho Ninh Thanh Túc, hai người sống chung bên nhau suốt bảy tháng, chuyện gì không nên đến cũng ddeense, cho đến khi Ninh Thanh Túc học xong, mang theo Ân Phỉ trở lại, Ân Nghi mới biết chuyện này, phụ nữ bên cạnh chồng mình không phải ai khác, mà chính là em gái Ân Phỉ.
Ân Nghi ầm ĩ một trận, cuối cùng thỏa hiệp. Một mặt là do Ninh Thanh Túc nhận lầm, ông ấy thề giữa mình và Ân Phỉ chỉ động tình một lần, cũng không phải cố ý muốn làm nhục Ân Nghi; mặt khác, làm vợ chồng nhiều năm như vậy, Ân Nghi nghĩ tới tình nghĩa thủy chung đối với ông, vì tiền đồ danh dự của ông, bà không lựa chọn ly hôn, chẳng qua là cùng Ninh Thanh Túc sống riêng, cứ như thế cho tới tận khi bà bị bệnh qua đời.
Quan thanh liêm thì vất vả trong chuyện gia đình, huống chi là hỗn loạn gia đình giáo sư Ninh, Trịnh Đinh Đinh không có tư cách bàn luận, yên lặng, kiên nhẫn nghe Ninh Vi Tuyền nói xong.
“Trước khi ba đi Hongkong, tình cảm với mẹ rất tốt, mặc dù thỉnh thoảng cũng có gây gổ, nhưng phần lớn thời gian còn lại là ân ân ái ái, sau khi ông ấy đi Hongkong cùng mẹ sống ở hai nơi khác nhau, mẹ một mình nuôi nấng anh em tớ, gánh nặng gia đình, áp lực rất lớn, cả ngày lo âu, hai người thường xuyên cãi nhau qua điện thoại, nhưng sau đó lại tự trách, ba phải làm việc khổ cực, bà đã không thể chăm sóc ông lại còn để cho ông phiền lòng, rốt cục một năm sau ba trở lại, bà mới biết thì ra bên đó ba không chỉ sống một mình, còn có em gái bà bên cạnh chăm sóc ông ấy, bà bỗng sụp đổ.”
……
“Tớ vốn dĩ cũng không thích dì, trong ấn tượng của tớ, bà ta chính là loại phụ nữ âm hồn bất tán, lúc nào cũng xuất hiện ở nhà tớ, ngay cả lúc một nhà bốn người nhà tớ đi du lịch nước ngoài bà ta cũng đi theo, mặc dù bà ta biểu hiện rất dịu dàng, không có ác ý, còn lúc nào cũng tặng quà cho tớ, nhưng tớ chính là không thích bà ấy, sau lại biết thêm chuyện này, càng thêm chán ghét bà ta.”
…..
“Ba tớ căn bản không yên, chính là lúc thăng chức, ly hôn sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn, mẹ tớ nhất thời mềm lòng, đồng ý sẽ không li dị, có lẽ cậu sẽ cảm thấy mẹ tớ quá hèn mọn, nhưng có lúc
ly hôn không phải là chuyện đơn giản, hoàn cảnh của bọn họ tương đối phức tạp.”
…………..
“Mẹ tớ rất khổ, cuối cùng phải cắt bỏ cả ngực, mỗi ngày đều trị liệu bằng hóa chất, dùng chất kích thích, nhưng vẫn không thể giữ lại mạng sống.” Ninh Vi Tuyền nói.
“Anh cậu vì nguyên nhân này, mới lực chọn khoa ngực?” Trịnh Đinh Đinh hỏi.
“Cũng không phải hoàn toàn. Anh ấy, đối với những loại vi khuẩn virus cấu tạo cơ thể người, giải phẫu từ nhỏ đã rất say mê, tư duy logic và năng lực làm việc rất tốt, tất cả mọi người đều nói anh ấy rất thích hợp với công việc của bác sĩ