ụng đủ, anh buông tay, lấy giấy ăn lau vết máu trên môi, lại trở về ghế lái, giọng nói có chút khàn khàn: “Lập tức xuống xe!”
Trịnh Đinh Đinh nhìn anh.
Ninh Vi Cẩn ngẩng đầu nhìn cô, cố gắng khắc chế cảm xúc, lạnh nhạt nói: “Hay là em muốn? Nếu như em muốn thì anh cũng không ngại đâu.”
Trịnh Đinh Đinh lập tức mở cửa xuống xe.
Ninh Vi Cẩn yên lặng ngồi ở ghế lái, lấy ra một bao thuốc lá, đốt một điếu, đưa lên môi.
Khói trắng nhàn nhạt phủ lên bả vai rộng lớn và bao quanh ngũ quan của anh. Anh chậm rãi hít một hơi, lại thở ra. Sau khi lặp lại vài lần thì dập tắt điếu thuốc.
Đêm nay, Trịnh Đinh Đinh ngủ không được ngon, chưa đến năm giờ đã tỉnh lại, cô nhìn trần nhà, nhớ lại hình ảnh tối qua.
Cô xác định lúc Ninh Vi Cẩn có hành động như vậy, trái tim của cô cũng bị anh nắm được rồi.
Một lúc đó, cô thật sự cảm thấy sợ hãi.
Gió thổi khiến rèm cửa sổ vén lên một góc, ánh mặt trời chiếu vào rực rỡ. Trịnh Đinh Đinh xoay người, với lấy điện thoại trên bàn. Màn hình vừa sáng lên, có một tin nhắn.
“Đinh Đinh, anh về rồi. Anh có chuyện muốn nói với em.” — Trần Tuần.
Chương 21
Thời gian nghỉ trưa, thú vui tao nhã chính là được ăn một chút đồ ngọt ở nhà hàng.
Trịnh Đinh Đinh không để ý lật cuốn thực đơn dày trên bàn.
Lúc Trần Tuần đẩy cửa tiến vào, chiếc chuông gió trên cửa phát ra âm thanh “linh linh”, giống như dịu dàng nhẹ tay phủ bên tai.
Trần Tuần ăn mặc rất đơn giản, áo sơ mi kẻ sọc màu xám, quần tây đen, một bộ dáng sạch sẽ, lưu loát; khi anh ta đi vào không tốn chút thời gian nào, đã phát hiện ra vị trí chỗ ngồi của Trịnh Đinh Đinh.
Trịnh Đinh Đinh đặt thực đơn xuống, nhẹ nhàng hướng anh ta gật đầu một cái.
Mấy tháng không gặp, Trần Tuần hình như gầy đi, dưới mắt có vết thâm, khóe mắt sâu hơn, ngũ qua anh tuấn lại càng rõ nét. Sau khi ngồi xuống anh ta mỉm cười: “Ăn cơm rồi?”
“Ăn ở căng-tin công ty rồi.”
“Vậy gọi đồ uống.” Trần Tuần gọi phục vụ tới, sau đó gọi cho Trịnh Đinh Đinh nước sữa dừa, cho mình một cốc trà chanh.
Phục vụ kẹp hóa đơn vào trong cuốn thực đơn trên bàn, sau đó lui ra.
“Tình huống của Tử Hinh nằm ngoài kế hoạch, qua điều trị đã từ từ bình phục, qua một thời gian nữa có thể đi lại được, tâm trạng cũng đã ổn định hơn.” Trần Tuần chậm rãi nói, “Nhiệm vụ của anh coi như là đã hoàn thành.”
“Hoàn thành nhiệm vụ? Anh không định chăm sóc cô ấy nữa sao?”
Trần Tuần đưa hai cánh tay lên, nhìn Trịnh Đinh Đinh, nghiêm túc nói: “Trải qua mấy ngày chung sống, anh phát hiện tình cảm của mình dành cho cô ấy trước kia đã không còn, anh không biết là do cô ấy thay đổi hay do anh thay đổi, tóm lại, anh cùng cô ấy không thể tiếp tục được nữa. Quá khứ chính là quá khứ.”
Trịnh Đinh Đinh trầm mặc.
“Anh cũng có cuộc sống khá tốt, hướng về phía trước.” Trong lúc nói chuyện tầm mắt của Trần Tuần không rời khỏi mặt Trịnh Đinh Đinh một giây nào.
“Em tôn trọng quyết định của anh.” Trịnh Đinh Đinh gật đầu một cái.
“Đinh Đinh.” Trong mắt Trần Tuần hiện lên sự vui vẻ, giọng nói ôn hòa, “Trong khoảng thời gian anh rời đi không có liên lạc với em, em không tức giận chứ?”
“Lúc mới bắt đầu cũng tức giận một chút, nhưng bây giờ hết rồi.”
Trần Tuần vui vẻ không thôi, một lát sau anh ta giống như vô tình hỏi: “Em có bạn mới?”
“Đúng vậy”
“Anh ta làm nghề gì?”
“Bác sĩ.”
“Bên nhau thế nào?”
“Cũng không tệ lắm, anh ấy rất nghiêm túc, cũng rất chân thành.”
Trần Tuần dừng một chút, tiếp tục hỏi: “Em thích anh ta?”
Trịnh Đinh Đinh nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Em ở bên cạnh anh ấy rất vui vẻ.”
Nói chuyện được một lúc, không khí dần dần hạ xuống.
Phục vụ đem đồ uống lên, Trịnh Đinh Đinh nhấp một hơi nước sữa dừa tươi, lành lạnh, ngọt ngọt, mấy hạt tròn tròn be bé trôi vòng quanh ly.
Trần Tuần không uống, đưa tay cầm lấy cái ly trong suốt, an tĩnh nhìn hình ảnh phóng đại của bản thân, một lúc sau buông ra, trên vách ly môt bên hiện lên bốn dấu vân tay.
“Đinh Đinh.” Anh ta mở miệng, “Anh biết em đang tức giận, trách anh đi lâu như vậy, bây giờ mới quay trở về tìm em, nhưng do không xử lý tốt mọi chuyện trước kia, em làm sao dám tìm em, anh tìm em biết nói gì? Cho nên trong khoảng thời gian này anh không liên lạc với em. Không phải xử lý công việc, không phải xã giao, anh hoàn toàn bình tâm lại, mỗi ngày điều anh muốn nhất chính là anh và em ở bên nhau. Mấy năm nay chúng ta bên nhau rất vui vẻ, trừ em ra, anh cũng không có mối quan hệ với bạn khác phái nào, điểm này em cũng biết mà.” Anh ta dừng lại một chút, giọng nói hơi trầm xuống, “Anh sau này cũng sẽ không tìm bạn gái khác, em hiểu không?”
Trịnh Đinh Đinh để ly nước xuống, có chút xa lạ nhìn Trần Tuần.
Trần Tuần xòe bàn tay ra, phủ lên bàn tay của Trịnh Đinh Đinh: “Đinh Đinh, cho anh một cơ hội, anh sẽ không làm em thất vọng.”
Trịnh Đinh Đinh rút tay về: “Em vừa nói với anh rồi, em đang qua lại với người khác rồi.”
“Anh biết.” Trần Tuần nói, “Vậy anh cùng anh ta cạnh tranh được không? Anh nghĩ anh sẽ không thua kém anh ta, chỉ bằng quen biết nhiều năm giữa chúng ta, anh hoàn toàn có lợi thế dành được phần thắng.”
Trịnh Đinh Đinh lắc đầu: “Ch
