Teya Salat
Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328863

Bình chọn: 9.5.00/10/886 lượt.

ính bởi vì chúng ta quen biết trong thời gian quá dài, em và anh…. nói như thế nào được, em cùng anh ấy bên nhau sẽ đơn giản hơn rất nhiều.”

Trần Tuần từng có Ôn Tử Hinh, ở đại học người người đều bình chọn cho họ là đôi Kim đồng ngọc nữ, Ôn Tử Hinh lại còn sinh non vì Trần Tuần, quan hệ của bọn họ rắc rối như vậy, giống như Quỳnh Dao từng nói, đã từng có quá khứ như vậy, Ôn Tử Hinh sẽ mãi mãi tồn tại giữa họ.

Lấy ví dụ như lần này Ôn Tử Hinh bị thương, Trần Tuần không nói hai lời liền chạy tới thành phố N.

“Anh sẽ không liên lạc với Ôn Tử Hinh nữa, anh hứa, quan hệ giữa anh và cô ấy đã kết thúc rồi.” Trần Tuần nói.

Trịnh Đinh Đinh trầm mặc lần nữa, một lúc sau lắc đầu: “Dù sao đối tượng hiện tại của em cũng rất tốt, cần phải nghiêm túc, chuyên tâm một chút, cho nên em không thể đồng ý với anh.”

Vẻ mặt Trần Tuần bình tĩnh, không gật đầu, cũng không lắc đầu, cầm ly trà lên uống một hớp, không nói thêm gì nữa.

Bọn họ ngồi hơn một giờ, cho đến lúc, Trịnh Đinh Đinh phải về công ty làm, lúc Trần Tuần đứng dậy tính tiền vô tình nói ra một câu: “Em sợ anh sẽ lần nữa bỏ đi mà không lời từ biệt?”

Trịnh Đinh Đinh không trả lời, cô đi thẳng ra ngoài, đẩy cửa ra, chuông gió trên cửa lại phát ra tiếng “linh linh” lần nữa.

Trần Tuần đứng tại chỗ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Trịnh Đinh Đinh.

*

Lúc Trịnh Đinh Đinh vào QQ, cửa sổ bên phải nhảy ra một cái đầu hai sừng.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: giáo sư Ninh từ tối hôm qua sau khi trở về cả người phát ra hàn khí, có phải do cậu đã làm gì không?

Trịnh Đinh Đinh sửng sốt, không cần tận mắt nhìn thấy, cô cũng có thể tưởng tượng ra nét mặt lạnh như băng của Ninh Vi Cẩn.

Nước chảy đinh đinh: Phải không? Chắc tại tớ nói sai cái gì.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: cậu nói cái gì (⊙ o ⊙)?

Nước chảy đinh đinh: tớ hoài nghi anh ấy và nữ bác sĩ khoa cấp cứu trong bệnh viện có quan hệ mờ ám.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: Thư Di Nhiên?

Nước chảy đinh đinh: ừ.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: ha ha ha ha, cậu quá lo lắng rồi, cái cô Thư Di Nhiên đó chính là cực phẩm trăm năm mới có, để tớ nghĩ xem bao nhiêu năm rồi, tớ nghĩ là, ít nhất cũng phải năm năm trở lên, cô ta vẫn không quen một người bạn trai nào cả, chỉ YY anh tớ, có thể còn mắc chứng ảo tưởng, nhưng mà anh trai tớ thật sự chưa bao giờ quan tâm tới cô ta.

Nước chảy đinh đinh: ừ, do tớ nhất thời xúc động nói sai, sau đó cẩn thận nghĩ lại, anh ấy xác thực là coi thường quan hệ mờ ám.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: yên tâm đi, anh tớ hoàn toàn không thích cái loại hình tượng cao quý đó, cái cô Thư Di Nhiên kia tớ cũng không thích, nguyên nhân chủ yếu là do mẹ của cô ta và Ân Phỉ là bạn thân, cậu nghĩ xem loại người như Ân Phỉ, thì bạn thân có cái gì tốt, tớ mới không cần loại người như bọn họ kết thân.

Trịnh Đinh Đinh không nghĩ tới vẫn tồn tại loại quan hệ này.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: tóm lại cậu yên tâm, dù cho cái thế giới này chỉ còn một mình Thư Di Nhiên là con gái, anh tớ cũng sẽ không để ý tới cô ta.

Nước chảy đinh đinh: ừ.

Tuyền tuyền không phải toàn toàn: được rồi, cậu đừng ghen, tớ đi nhắc nhở anh tớ một cái, để sau này anh ấy ít nói chuyện với Thư Di Nhiên đi.

Nước chảy đinh đinh: ừ.

Gõ theo quán tính chào tạm biệt, Trịnh Đinh Đinh “ách” một cái, không đúng, đây gọi là ghen sao? Cũng không phải là đi……

Bên kia, Ninh Vi Tuyền nhảy từng bước dài tới cửa thư phòng, trực tiếp đẩy cửa ra đi vào, thấy Ninh Vi Cẩn đang sao chép một điện tâm đồ, nhỏ giọng: “Có thời gian rảnh không? Tìm anh nói chuyện phiếm.”

“Anh bây giờ không có thời gian.”

“Nói về Đinh Đinh.”

Ninh Vi Cẩn đang viết bản thảo não bộ chôi chảy đầu ngọn bút đột nhiên dừng lại.

Ninh Vi Tuyền cười đóng cửa lại, đi tới bên cạnh anh trai, cúi người xuống, cùi chỏ đặt trên mặt bàn, trợn to hai mắt như nghiên cứu Ninh Vi Cẩn, sau đó than thở: “Chuyện yêu đương của anh đúng là quá kém….. Đinh Đinh nói với em, cô ấy nghi ngờ anh cùng với Thư Di Nhiên mập mờ, anh lại còn không vui vẻ, làm mặt lạnh với cô ấy…..? Anh sao lại như vậy chứ, cô ấy đây là đang ghen, anh hiểu không? Tâm tư và cặp mắt của phụ nữ đều rất nhỏ, cảm giác an toàn rất thấp, nhất là lúc quan hệ không ổn định nhìn thấy anh cùng cô gái khác ở chung một chỗ, nhất định sẽ không vui, lúc này anh cần đi dỗ dành, an ủi, hứa bảo đảm, làm cho cô ấy yên tâm, anh chẳng những không thèm làm như vậy lại còn mặt lạnh…….”

Ninh Vi Cẩn không lên tiếng.

Ninh Vi Tuyền tiếp tục trừng anh.

“Nói xong chưa?” Ninh Vi Cẩn lạnh giọng.

Ninh Vi Tuyền bĩu môi liếc anh một cái, lầm bầm một tiếng “Gỗ mục đúng là không thể đẽo”, xoay người ra khỏi phòng.

Ninh Vi Cẩn vốn không chuyên tâm, đã cố sức ở thư phòng viết luận văn, lại bị Ninh Vi Tuyền đột nhiên xuất hiện một phen lí luận khiến cho trong lòng cảm thấy có chút khác thường, anh đặt bút xuống, đứng dậy đi tới bên cửa sổ, vén một góc rèm lên, ánh mắt trầm tĩnh nhìn bóng đêm bên ngoài.

Cô ấy ghen sao?

Cô ấy cũng không phải là ghen.

Hình ảnh đầu tiên hiện lên chính là một màn diễm lệ đêm đó, khi cô ở dưới a