cô ấy với anh, chỉ là anh làm bộ như không biết thôi. . . . . .Đàn ông không phải toàn như thế sao? Có lúc không chấp nhận nhưng cũng không từ chối. Thái độ mập mờ hưởng thụ sự tồn tại của đối phương.”
Chẳng khác gì nàng và Trần Tuần cả.
“Em quen biết nhiều đàn ông, hiểu biết về họ sao?” Ninh Vi Cẩn nhìn cô, lạnh lùng nói, “Rõ ràng là không có nhiều kinh nghiệm, cũng đừng tự coi mình là chuyên gia như thế chứ!”
Trịnh Đinh Đinh trầm mặc.
Ninh Vi Cẩn đứng dậy, rời bàn đi, nhàn nhạt nói một câu, “Anh đi ra đây một lát, em chờ ở đây!”
Trịnh Đinh Đinh nhìn theo bóng dáng cao to của Ninh Vi Cẩn đi về phía cửa. tay phải sờ vào túi áo, dường như anh đang tim thuốc lá.
Bên trong nhà hàng rất náo nhiệt, bàn ngay cạnh có một đôi tình nhân đang nói chuyện. Phục vu bưng khay đi qua đi lại, tiếng nhạc êm ái vang lên. Trịnh Đinh Đinh cúi đầu nhìn bát cơm trước mặt, bỗng nhiên cô cảm thấy chẳng có chút khẩu vị nào.
Cô không biết tại sao mình lại gán tội cho Ninh Vi Cẩn như vậy, chẳng lẽ chì vì Trần Tuần đối xử với cô không tốt sao? Hay do đã đọc trên báo chí, ti vi, internet về những chuyện tình yêu, rồi có không mấy người đàn ông có tình cảm mập mờ.
Thật ra, đến khi bình tĩnh lại, Trịnh Đinh Đinh đã ý thức được cô quả thật quá đáng, Ninh Vi Cẩn không phải loại đàn ông như thế. Nếu như anh muốn chơi trò mập mờ anh sẽ không tỏ thái độ lạnh lùng, cứng rắn. không nể mặt thậm chí khinh thường với đối tượng hẹn hò mà cảm thấy không vừa mắt. Anh không phải loại đàn ông đó.
Lúc Ninh Vi Cẩn trở lại, trên người anh có phảng phất mùi thuốc lá nhàn nhat.
“Xin lỗi.” Trịnh Đinh Đinh chủ động mở miệng nhận sai, “Em không nên nói như thế.”
Ninh Vi Cẩn không nói gì.
“Được rồi mà! Em tin anh không biết cô ấy có tình cảm với anh.” Trịnh Đinh Đinh vươn tay kéo kéo tay áo Ninh Vi Cẩn.
Ninh Vi Cẩn vươn tay phải, ngăn ngón tay của cô lại, rụt tay về.
“Phải làm thế nào anh mới hết giận ạ?”
“Ai nói anh giận?” Giọng nói Ninh Vi Cẩn lạnh nhạt sương mù.
“Vẻ mặt của anh hiện giờ không phải đang tức giận thì là gì đây?”
“Nếu như anh giận thì sẽ không quay lại đâu!” Ninh Vi Cẩn nói, “Chỉ bằng những lời vừa rồi của em vẫn chưa đến mức chọc giận anh đâu!”
“Vậy phải như thế nào mới có thể khiến anh tức giận chứ?” Trịnh Đinh Đinh tò mò.
“Hả? Em muốn thử không?” Trong giọng nói của Ninh Vi Cẩn đã có chút lạnh lẽo.
Trịnh Đinh Đinh im lặng.
“Đồ ăn nguội rồi, đừng ăn nữa.” Ninh Vi Cẩn vẫy vẫy tay, kêu phục vụ tới, gọi thêm một phần cơm niêu khác.
Trong lúc đó, Trịnh Đinh Đinh vẫn đưa tay kéo áo Ninh Vi Cẩn. Ninh Vi Cẩn vẫn lần lượt ngăn bàn tay của cô, vuốt lại tay áo mình. Nhưng sau bảy tám lần, anh mặc kệ cho Trịnh Đinh Đinh động tay động chân, không bài xích nữa.
Trịnh Đinh Đinh nghĩ thầm, có phải là anh bớt giận rồi không nhỉ?
Ninh Vi Cẩn đưa Trịnh Đinh Đinh trở về, đến khu nhà trọ của cô, Trịnh Đinh Đinh vừa định xuống xe thì không thể nào mở được cửa, quay đầu nhìn lại, Ninh Vi Cẩn đang ngồi trên vị trí lái, tay đặt trên vô lăng cực kỳ ưu nhã.
“Ninh Vi Cẩn?”
Ninh Vi Cẩn mới chậm rãi vươn tay mở khóa.
“Lần sau gặp!” Trịnh Đinh Đinh nói.
Một giây kế tiếp, Trịnh Đinh Đinh bị Ninh Vi Cẩn kéo qua, cô không kịp chuẩn bị đã dựa sát vào người anh. Một tay anh đặt trên eo cô, một tay đặt trên bả vai, hơi dùng lực một chút, sắc mặt ngưng trọng, nhỏ giọng nói: “Trịnh Đinh Đinh! Lá gan của em không nhỏ đâu!”
Bàn tay anh đặt trên vai cô nhẹ nhàng vuốt vẻ lên đến cổ, đến chiếc cằm tinh sảo, ánh mắt chăm chú nhìn: “Đang ở chung với anh mà còn có thời gian nghĩ đến tên đàn ông khác!
Trịnh Đinh Đinh mở lớn mắt, cả người bị cuốn vào tròng mắt đên của Ninh Vi Cẩn.
Ngón tay Ninh Vi Cẩn nhẹ nhàng vuốt ve trên môi cô, sau đó dừng lại một chút cậy mở đôi môi kia, ngón tay khác thì khẽ nâng cằm cô lên, đôi môi trơn bóng mê người khẽ mở, giống như đang mời gọi anh. Anh cau mày, nuốt nước miếng, sau đó cúi người xuống, chuẩn xác hôn lên đôi môi kia.
Đôi mội Ninh Vi Cẩn rất lạnh nhưng đầu lưỡi lại rất nóng, dễ dàng công thành mà tìm được lưỡi cô, không để cô có cơ hội chạy trốn mà xâm nhập dây dưa.
Trịnh Đinh Đinh bị áp chế trong góc rồi bị Ninh Vi Cẩn hôn đến hít thở không thông thì nhíu mày. Mà Ninh Vi Cẩn từng chút một ép sát, cũng không hề lui lại. Bàn tay đặt trên eo cô, chậm rãi dịch lên trên, đến trước ngực cô, cách lớp quần áo mềm mại khiến khuôn mặt Trịnh Đinh Đinh muốn nhỏ máu.
Lấy được phản ứng của cô, anh rũ mắt xuống, bàn tay thon dài, lạnh lẽo bao trùm lên một bên tròn trịa của cô.
Trịnh Đinh Đinh nhíu mày, cô cũng không chịu nổi, cả người như sắp ngã gục xuống.
Ninh Vi Cẩn buông cánh môi cô ra, cô vội vàng hít thở, mắt nhìn thấy vết máu trê môi Ninh Vi Cẩn mà cô vô tình cắn anh.
Ngực Trịnh Đinh Đinh phập phồng không thôi, mà một bàn tay của Ninh Vi Cẩn vẫn đặt lên một bên cao ngất của cô, anh lưu luyến mãi không rời. Tròng mắt thưởng thức cảnh đẹp chỉ thuộc về riêng anh mà thôi: tóc đen, da trắng như tuyết, đôi môi đỏ thẫm, bộ ngực mê người phập phồng, hơi thở ngọt ngào, đúng là sự hấp dẫn trí mạng.
Sau một hồi khi đã hưởng d