hĩ một chút, vẫn là thôi đi! Dù sao cũng đã như thế này.
Nếu anh đã hẹn cô, cô còn phải suy nghĩ nhiều như vậy làm gì?
Lần nữa nhìn sang hành lang đối diện, anh đã rời đi, chắc là đã trở về phòng học rồi!
Mới vừa rồi tiếng chuông hết giờ nghĩ đã vang lên, anh không đi trở về phòng học, còn đứng ở nơi đó làm cái gì?
“Đã vào học, hai người các cậu còn đứng ở chỗ này làm cái gì vậy?” Sau khi cô cất vỏ sò xong, lúc này mới quay đầu lại, nhìn Văn Vân Nhi và Lý Tiểu Vũ, phát hiện hai người bọn họ vẫn đứng ở nơi đó, không nhúc nhích, căn bản là chưa muốn trở về chỗ bắt đầu học!
“Á! Đúng rồi!” Lúc này bọn họ mới kịp phản ứng, vội vàng trở lại chỗ ngồi của mình, mới vừa rồi bọn họ đang suy nghĩ, cái vỏ sò này rốt cuộc là ai đưa vậy?
Là Trầm Phi Dương? Hay là cung tử kỳ? Nhưng là lấy tính khí của Cung Tử Kỳ thì không thể nào tìm trở về thứ mà mình đã làm vỡ một lần nữa, chẳng lẽ nói, là vì Trầm Phi Dương muốn tốt cho hai người bọn họ, cho nên mới làm vậy sao?
Văn Vân Nhi suy nghĩ, càng nghĩ càng không hiểu.
Ngồi xuống bên cạnh Cổ Ngấn Nhi, ba người bọn họ dường như là ngồi cùng một bàn.
Lý Tiểu Vũ ngồi ở chỗ đối diện bọn họ, có lúc ba người cũng sẽ là một tổ.
Cổ Ngấn Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc, đây là tiết học cuối cùng, sau khi tan lớp cô sẽ đi gặp Cung Tử Kỳ, nhưng mà càng nghĩ càng không hiểu. Rốt cuộc là anh ấy muốn nói gì với cô?
Lại còn để Trầm Phi Dương, đem vỏ sò tới cho cô, là để cho cô cảm động một lúc, sau đó anh lại tức giận một nữa sao?
Không phải, không phải vậy! Mới vừa rồi anh còn đứng ở nơi đó, tại sao có thể tức giận được chứ?
Nhất định không thể nào! Vẫn không nên suy nghĩ nhiều, dù sao đây cũng là tiết học cuối cùng rồi, sau khi hết giờ học, cô có thể đi tìm anh, đến lúc đó không phải sẽ hiểu rõ mọi chuyện sao?
Hiện tại, ngồi ở chỗ này lãng phí tế bào não, còn không bằng học cho tốt đi.
Nhưng mà đối với cô mà nói tiết học cuối này lại trôi qua thật chậm, không biết là bởi vì trong lòng cô vẫn luôn nghĩ đến tan lớp, cho nên mới cảm thấy tiết học này trôi qua cực kỳ chậm hay là bởi vì nguyên nhân nào khác đây?
Cho đến khi nghe thấy thầy giáo giao bài tập về nhà, cô mới biết, sắp tan lớp.
Khi thầy giáo vừa thông báo tan lớp, cô lập tức giống như con chim được phép cất cánh, dùng tốc độ nhanh nhất vọt ra khỏi trường học. Bây giờ, cửa trường học vẫn chưa có nhiều người, cũng sẽ không bị chen chúc ở đó.
Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn ra cửa, hôm nay Cổ Ngấn Nhi bị sao vậy? Tại sao lại vội như vậy?
Chẳng lẽ, phía sau có người đuổi theo cô sao? Khiến cho cô phải chạy nhanh như vậy?
Hay là có chuyện gì?
“Cổ Ngấn Nhi, hôm nay cậu trực nhật mà!” Lâm Tử Yên hướng về phía cửa thét lên, Cổ Ngấn Nhi rốt cuộc là đang làm cái gì?
“Lâm Tử Yên, hôm nay trong nhà Tiểu Ngấn có việc, đã nói trước với tớ rồi, để tớ đổi ngày giúp cậu ấy!” Văn Vân Nhi đứng dậy, thật không hiểu, rốt cuộc cậu ấy muốn làm gì? Tại sao lại vội vã như vậy?
Nhất định là vừa rồi Trầm Phi Dương đã nói gì đó cho nên sau giờ học cậu ấy mới vội vã chạy đi như vậy.
Xem ra, bọn họ vẫn phải đi tìm xem Cổ Ngấn Nhi rốt cuộc đã chạy đi đâu.
“Tiểu Vũ, cậu phải chờ tớ!” Cô lôi kéo Lý Tiểu Vũ!
“Được rồi!” Lý Tiểu Vũ hiểu rõ, bất kỳ ai trong ba người bọn họ trực nhật, bọn họ đều sẽ ở lại chờ nhau. Nhưng mà, hôm nay Cổ Ngấn Nhi quả thực rất kỳ quái, nếu như không phải vì cậu ấy vội vã chạy đi như vậy, bọn họ cũng không cần ở lại trực.
*
Khi Cổ Ngấn Nhi chạy tới cửa trường học, thật sự rất ít người. Lúc này mới thả chậm bước chân. Hiện tại cô muốn bình tĩnh điều chỉnh hô hấp của mình thật tốt, nếu không để Cung Tử Kỳ thấy được, nhất định sẽ nhạo báng cô.
Nói cô sao lại chạy đi gặp anh vội như vậy.
Cho đến khi hô hấp đã trở lại bình thường, cô mới đi đến tiệm đồ ngọt phía đối diện. Vừa mới tiến vào, cô đã sợ hết hồn, bởi vì trong quán không hề có một học sinh nào.
“Cổ Ngấn nhi!” Trầm Phi Dương đứng ở một bên chờ Cổ Ngấn Nhi, thấy cô đến, lập tức lên tiếng gọi.
“Chào anh!” Cô gật đầu một cái với Trầm Phi Dương, khẽ mỉm cười, sau đó mới đi tới.
“Kỳ đang ở trên lầu hai, cô tự đi lên đi!” Sau khi nói cảm ơn xong Cổ Ngấn Nhi mới đi lên trên lầu.
“Ngấn Nhi!” Cung Tử Kỳ thấy Cổ Ngấn Nhi, lập tức gọi cô.
Cô cười cười, đi tới, ngồi xuống đối diện với anh, nhưng lại không biết, phải nói cái gì?
“Có muốn ăn cái gì không?” Mở miệng trước vẫn là Cung Tử Kỳ, thấy cô nửa ngày cũng nghẹn không nói ra một câu, anh cũng đành phải mở miệng nói trước phá vỡ cục diện bế tắc này.
Cũng không biết, tiếp theo bọn họ phải nói chuyện thế nào đây!
“Không cần!” Cô lắc đầu, cô cũng không thích ăn đồ ngót lắm, hơn nữa mỗi lần đều là Cung Tử Kỳ trả tiền.
Cô cũng cảm thấy, thật ngại quá! Ít nhất mình cũng chưa mời anh ăn cái gì lại luôn ăn của anh, điều này làm cho cô cảm thấy rất kỳ quái.
“Vậy anh sẽ gọi cho em!” Anh thấy cô thận trọng như vậy, không thể làm gì khác hơn là mình mở miệng, gọi cho cô mấy phần điểm tâm nhỏ.
“Có thể trả lời anh chưa?” Mặc dù hai ngày nay, quan hệ của bọn họ, coi như không tệ.
Nhưng mà, cô chưa đưa ra câu trả lời chắc