Disneyland 1972 Love the old s
Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326921

Bình chọn: 8.5.00/10/692 lượt.

thường anh, thì ra phong lưu cũng có thể nói thành giàu lòng thương người.”

Cô ghét nhất là đàn ông phong lưu.

Công Tôn Vân híp mắt một chút, nếu biết thân phận của hắn mà còn nói như vậy hắn sẽ cho là đang khiêu khích.

Hai mắt Lam Kỳ cũng cảm nhận được nguy hiểm, lúc người đàn ông này híp mắt, nhiệt độ bên người cũng theo đó hạ thấp.

“Đừng nóng giận, tôi nhanh mồm nhanh miệng.”

Lam Kỳ cười gượng, đối với một người đàn ông xa lạ dùng thái độ như vậy đi đánh giá cuộc sống sinh hoạt của hắn thật là không quá thích hợp, người ta thích làm như thế nào liền làm như thế đó, mặc kệ chuyện của cô.

Nhìn cô, ánh mắt Công Tôn Vân như mạch nước ngầm luân chuyển, sau cùng chuyển thành bình tĩnh.

Lam Kỳ thở phào nhẹ nhõm, tính tình người đàn ông này thật là đáng sợ, trên thế giới này trai đẹp đều được nuông chiều, tính tình không tốt cũng là đương nhiên, chỉ có một người ngoại trừ….

“Ừ, anh đẹp trai, tôi đi trước, anh từ từ xem tôi không làm phiền.”

Cô đứng dậy chào tạm biệt, chuyến này đi cũng không hỏi ra được gì.

Công Tôn Vân không có lên tiếng, vừa rồi hắn đang suy nghĩ chuyện gì, đã bị làm phiền rồi.

“Hẹn gặp lại.”

Thấy hắn không trả lời, Lam Kỳ tự nhiên nói xong xoay người rời đi.

Lam Kỳ mới vừa đi, quản gia vội vàng đi tới, trên đầu toát mồ hôi lạnh, hắn không ngờ cô gái này lại lớn mật như vậy, đại ca không thích nhất là loại phụ nữ chủ động dụ dỗ.

“Đại ca, có muốn tôi để cho cô ta lập tức rời đi hay không?”

Hắn biết trong lúc đại ca suy nghĩ không thích người khác làm phiền, cô gái kia lại phạm vào cấm kỵ của đại ca.

Hai mắt Công Tôn Vân rũ xuống.

“Không cần.”

Bây giờ thân phận của hắn là một người bình thường, nên thích ứng những thứ này.

“Dạ.”

Quản gia thở phào một hơi nhẹ nhõm, yên lặng rời đi, về sau lúc cô gái này tới hắn vẫn là nên đi theo thì tốt hơn, tính tình đại ca không dễ dàng tha thứ lần thứ hai.

Biệt thự nhà họ Thiệu, Thiệu Tử Vũ ngồi bên máy tính trong thư phòng, trên bàn phím ngón tay thon dài nhanh chóng nhập vào số liệu, anh đang sửa chữa lại một phần văn kiện kỹ thuật, những thứ này vốn là nên về quân đội làm, nhưng mà anh muốn hoãn ngày nghỉ lại một chút.

Chuyện của bé con xem ra không thuận lợi, anh có đầy đủ thời gian cùng kiên nhẫn.

Trên sô pha nhỏ trước bàn làm việc, Tịch Minh xoa xoa bả vai, thằng nhó này xuống tay thật độc ác, đều nói mặc kệ chuyện của anh còn đánh mạnh tay như vậy, anh làm sao biết năng lực Dung Bạch Minh tốt như vậy, nhưng mà thù của anh coi như đã báo, ngày đó tên nhóc thối Dung Bạch Minh kia bị anh làm cho nôn mửa đến n lần, sau cùng phải gọi người khiêng về.

“Ai nói với tớ trực tiếp đem cô gái nhỏ kia xử lý, lại không thành công?”

Tịch Minh thật sự không hiểu nổi, trước đó anh vẫn vui cười hớn hở kêu người làm dây chuyền còn đi mua đồ dùng nội thất, nói chuyện kết hôn, như thế nào lập tức liền biến thành như vậy, cô gái nhỏ lại biến thành bạn gái của Dung Bạch Minh, hai người đang hẹn hò bị bọn họ bắt gặp.

Thật ra thì nếu như anh thích một người phụ nữ lại thích thành như vậy, không nói hai lời, nhất định trước đem ăn sạch sau đó nói tiếp, tuyệt đối không giữ lại cơ hội cho người đàn ông khác.

Thiệu Tử Vũ là quá buông thả đối với cô gái nhỏ kia.

Đôi mắt Thiệu Tử Vũ dời khỏi máy tính, cảnh cáo nhìn Tịch Minh một cái.

“Tớ nói lại lần nữa, đừng đem bé con so sánh với đám phụ nữ của cậu.” Tặng hoa, nhẫn kim cương, nhà cửa….đây là phương pháp cưa gái Tịch Minh thường nhắc với anh, nhưng mà những thứ này không phải thứ bé con thích.

“Được không so sánh, cô gái nhỏ kia của cậu là bảo bối.” Tịch Minh khó chịu mở miệng, phụ nữ đều là một dạng, chỉ cần tặng vài thứ để họ vừa ý là được, ít nhất anh cảm thấy như vậy là được, Thiệu Tử Vũ là đồ đần. ( sứ nghiệp của Lý Hạo nổi tiếng, nhìn như bình thường nhưng lại có chút không thích hợp, quả thật khi đi điều tra, cái gì cũng không tra được.

Hơn nữa án kiện đầu tiên để cho Lý Hạo nổi tiếng rất kỳ lạ, án tử mà nguyên cáo cùng bị cáo đều giống như đột nhiên bốc hơi khỏi trên đời, không có một chút tin tức.

Đầu chân mày Thiệu Tử Vũ hơi nhíu lại, đối với kết quả này anh cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, nếu có người có lòng giúp hắn ta, tra không được cũng là chuyện bình thường.

“Từ từ đi.”

Anh tin tưởng chuyện gì cũng đều có cái giá của nó, người khác sẽ không không có việc gì tự dưng đi giúp hắn, hắn cũng không có khả năng yên tâm tiếp nhận sự giúp đỡ của người khác, mọi chuyện đều có điều kiện ngang hàng.

“Ừ”

“Còn nữa, ngày đó người bị cậu đánh chính là Hoàng Khải, là cháu của Nhiễm La Văn.” Chuyện này Tịch Minh cũng là nghe được từ một đối tác làm ăn của anh, hỏi ra mới biết người ra tay đánh người là anh, đoán chừng anh không biết thân phận của tên rác rưởi kia, mới nói cho anh nghe.

Lúc Tịch Minh vừa nghe liền cảm thán, tên rác rưởi này cũng quá to gan lớn mật, cô gái nhỏ của Thiệu Tử Vũ mà cũng dám đụng, chán sống, nhưng mà Thiệu Tử Vũ xuống tay cũng không lưu tình, hai tay đều bẻ cho gãy, có thể hoàn toàn hồi phhục hay không cũng là một vấn đề.

Cho nên nói dính dán tới cô gái nhỏ của Thi