Old school Easter eggs.
Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326963

Bình chọn: 9.00/10/696 lượt.

ệu Tử Vũ không phải là chuyện tốt, về sau vẫn là nên cách cô gái nhỏ kia xa một chút.

Hai mắt Thiệu Tử Vũ tối sầm, tên cặn bã kia có quan hệ với nhà họ Nhiễm anh đã điều tra xong, anh lại nghĩ tới Nhiễm Kha, Hoàng Yến Linh, nét mặt lạnh lùng, Nhiễm La Văn thật đúng là cho rằng bản thân ở thành phố C có thể một tay che trời.

“Có muốn cho hắn vào tù ngồi hay không?”

Tịch Minh hỏi, sau khi biết chuyện này, liền cố tình điều tra hành vi của Hoàng Khải mấy năm gần đây, kết quả chỉ có một câu để diễn tả, cái u ác tính của xã hội, làm nhục vô số phụ nữ, do quyền thế của Nhiễm La Văn ém lại nên mới không lộ ra, dùng chút tiền liền xong việc, có vài người báo án, kết quả cũng vô dụng, đối phó với người như vậy không cần trực tiếp ra tay, kích động dư luận, báo chí, tin mạng, có lẽ người đầu tiên bị trừng phạt chính là Nhiễm La Văn.

Nhiễm La Văn không có khả năng để hình tượng trong sạch của mình bị tên rác rưởi kia làm ảnh hưởng, dù sao để tạo nên hình tượng này là không dễ dàng, ông ta còn phải dựa vào những thứ này bò lên.

Nếu như lúc này ông ta còn che chở cho Hoàng Khải, con đường làm quan về sau của ông ta cũng không thể thuận lợi.

Thiệu Tử Vũ biết tính toán của Tịch Minh, chuyện mà tên cặn bã Hoàng Khải kia làm đối với bé con vẫn không đủ trình độ xem là tội lớn gì, nếu muốn trừng trị cũng là lôi lại chuyện trước đây, anh không muốn sự tình làm lớn vì anh không muốn để bé con bị người khác chỉ trích.

“Không cần, có phải nhà hắn ta mở một công ty bất động sản hay không?”

Thiệu Tử Vũ lại dời ánh mắt về màn hình vi tính, có một số việc thật ra so với ngồi tù còn đáng sợ hơn.

“Ý của cậu là?”

“Được rồi tới hiểu.”

Tên nhóc Thiệu Tử Vũ này chính là như vậy, rõ ràng chuyện gì cũng đều tính toán tốt, lại toàn để anh làm, còn anh thì giả vờ ngốc nghếch ngồi trong này bày mưu tính kế.

“Không có việc gì vậy tớ về công ty trước.”

Tịch Minh cảm giác được vẫn là đi trước có vẻ an toàn hơn, nếu không lại sợ anh đưa ra yêu cầu.

“Gần đầy cứ để Dung Bạch Minh ở lại thành phố C.” Thiệu Tử Vũ lại mở miệng.

“Tại sao?” Tịch Minh kinh ngạc một hồi, anh uống nhằm thuốc rồi? Hay là càng ngày càng cưng chiều cô gái nhỏ đó đến vô pháp vô thiên*, muốn cái gì cho cái đó, đàn ông cũng có thể? Kinh sợ.

*Không còn cách nào

“Bé con không có ý gì đối với hắn.”

Thiệu Tử Vũ mở miệng.

“Cậu”

Tịch Minh cũng không biết nói cái gì cho phải, nếu không có ý gì lại vẫn ra tay với Dung Bạch Minh độc ác như vậy.

“Tớ tiễn cậu.”

Nói xong Thiệu Tử Vũ đóng lại laptop, gởi mail, xóa hết tất cả ghi chép trong máy.

“Ừ”

Phòng khách biệt thự nhà họ Thiệu, Liễu Phương đang tỉa hoa, mỗi ngày nhàn rỗi không có việc gì làm bà liền mở mấy thứ này.

Thiệu Vĩ ngồi trên ghế sô pha đọc báo.

Lúc này Nhiễm Khả ôm một bó hoa tươi đi vào, hiện tại cô đã có thể tự do ra vào nhà họ Thiệu rồi.

“Bác trai, bác gái.”

Nhiễm Khả khéo léo cười.

Thiệu Vĩ chỉ là nhàn nhạt gật đầu, Liễu Phương lập tức đứng lên, trên mặt mang theo tươi cười.

“Nhiễm Khả, như thế nào lại mua hoa đến, đã bảo cháu không cần mang gì rồi.” Giọng nói của bà trách cứ, từ khi đứa nhỏ này biết bà thích hoa liền mang theo hoa tươi đến, thật sự là khéo léo hiểu lòng người.

“Bác gái, hoa này là vận chuyển bằng máy bay từ nước ngoài về, con biết nhà họ Thiệu bình thường có bình cắm hoa nhưng còn không có hoa tươi, cho nên liền tự ý quyết định mang tới đây, bác cũng không thể ghét bỏ.”

Nhiễm Khả làm nũng, bên trong nhà họ Thiệu Liễu Phương đúng là đối xử tốt với cô nhất, cũng là người duy nhất có thái độ tốt cô đương nhiên muốn đón ý hùa theo rồi.

Thật ra cô cũng định bày tỏ chút lòng nhưng mà thái độ của ông trước sau vẫn không mặn không nhạt, người làm ăn đều thông minh lanh lợi giống nhau, cho nên cô cũng không thể biểu hiện quá mức lấy lòng được, ngược lại có khả năng sẽ làm cho người khác thấy phản cảm.

“Hoa này thật sự rất đẹp.” Liễu Phương nghe xong say mê cười một hồi, bà đối với mấy thứ này chính là yêu thích không buông tay.

“Ông cảm thấy thế nào?”

Liễu Phương đem hoa đến trước mặt Thiệu Vĩ, ông già này thế nào chỉ biết xem báo, không có phản ứng gì.

“Ừ, không tệ. Nhiễm Khả ngồi đi.”

Trên mặt Thiệu Vĩ chứa nụ cười hiền hậu.

Nhiễm Khả gật đầu ngồi trên ghế sô pha gần vị trí Liễu Phương.

“Bác gái, dạy con cắm hoa đi, ngày hôm qua con về nhà tự mình cắm một chút, mẹ con đều chê xấu.” Nhiễm Khả ngượng ngùng cười.

Liễu Phương cười to.

“Yên tâm, hôm nay bác dạy cháu, bảo đảm mẹ cháu không chê nữa.”

Đối với trình độ cắm hoa của mình Liễu Phương tuyệt đối tin tưởng, một nhóm người giàu có thường xuyên tổ chức hoạt động cắm hoa này nọ, mỗi lần đều là bà giành giải nhất.

“Có thật không? Thật tốt quá.”

“Tới đây, bác cằm tay dạy cháu.”

“Dạ.”

Thiệu Tử Vũ cùng Tịch Minh xuống lầu liền nhìn thấy một màn này.

Tịch Minh cười, bên kia Thiệu Tử Vũ còn chưa giải quyết xong, Liễu Phương lại mang thêm một phiền phức vào cửa, không tồi, cô gái nhỏ kia thiếu đầu óc, nếu không thì đã ăn dấm chua đến chết rồi.

Thiệu Tử Vũ giống như không phát hiện trong phòng khách có thêm người, vẻ mặt khô