’ làm cho trong lòng anh nổi lên hương vị hạnh phúc, đợi mấy năm nay, cuối cùng cũng có thể khiêng người về nhà rồi.
“Ông xã” Lam Kỳ tinh nghịch cười.
“Vậy đi vào thử để anh nhìn một chút.”
“Ừ”
Lam Kỳ vui vẻ đi vào phòng thử quần áo, sau khi mặc xong cô hít sâu một hơi rồi mới đẩy cửa ra, không biết như thế nào, trong lòng vậy mà có chút hồi hợp, áo cưới quả nhiên không giống với quần áo khác.
Thiệu Tử Vũ nhìn người con gái đang từ từ đi về phía mình, mái tóc xoăn vấn lên sau ót, khuôn mặt xinh đẹp mang theo một chút ngượng ngùng, dáng người xinh xắn lung linh được váy cưới tinh xảo bao bọc lại càng thêm uyển chuyển, chiếc cổ trắng cao cao, bả vai cùng đôi chân trắng nõn mịn màng lộ ra bên ngoài, nhìn qua cả người mang theo một sắc thái mộng ảo.
“Đẹp không?” Lam Kỳ thấp thỏm hỏi.
“Đến gần một chút để anh xem.” Thiệu Tử Vũ nhìn cô.
“Được không?” Lam Kỳ xoay một vòng ở trước mặt anh.
“Đến gần thêm chút nữa để nh nhìn kỹ một chút.”
Lam Kỳ lại bước lên thêm vài bước, vừa định hỏi, môi đã bị người chặn lại, cái hôn này cực kỳ nóng bỏng triền miên.
“Thật đẹp.” Rốt cuộc anh cũng chờ được ngày cô làm cô dâu của anh.
Trong trại giam, Lý Hạo ngơ ngác ngồi ở một góc sáng sủa trong phòng giam u tối, ánh mặt trời chiếu vào từ song cửa sắt, chỉ có tro bụi di chuyển trong không khí.
Hiện tại trên người hắn đã không còn tìm thấy một chút bóng dáng nào của người đàn ông thành đạt, mỗi ngày đều bị thẩm tra nhiều lần, nhân chứng đứng ra chỉ tội đã càng ngày càng nhiều, nhớ tới những người này, ánh mắt hắn bắt đầu trở nên âm lãnh, vì cái gì, những người này đều đã cầm tiền của hắn, vì sao còn phản bội hắn, ngược lại nói hắn có tội, vì cái gì, chẳng lẽ đây chính là tính người.
Hắn sẽ không ngã xuống như vậy, sẽ không, hắn không dễ dàng mới có được thành tựu, địa vị ngày hôm nay, hắn tuyệt đối không thể để những thứ này bị cướp đi dễ dàng như vậy, hắn muốn ra ngoài cầm bọn nó trở lại, đem tất cả những thứ thuộc về hắn bắt trở về.
“Tôi muốn gặp lãnh đạo của các người, tôi muốn gặp lãnh đạo của các người.” Hắn điên cuồng nắm song sắt gào thét.
“Anh đang làm cái gì?” Một nhân viên cảnh sát đi tới.
“Tôi muốn gặp lãnh đạo của các người, tôi có chuyện quan trọng muốn nói, mau mang tôi đi gặp ông ấy.” Hắn rống.
“Không được ầm ĩ, anh ngoan ngoãn ở đây tôi đi thông báo.” Nhân viên cản sát kia quở mắng hắn một câu sau đó rất nhanh rời đi.
Hai tay Lý Hạo nắm chặt song sắt thở dốc, hắn sẽ rời khỏi nơi này, nhất định sẽ rời khỏi nơi này.
Ban công ngoài trời ở lầu hai căn biệt thự, Sùng Tùng thở mạnh cũng không dám, trước mặt hắn, Công Tôn Vân khép lại laptop trên bàn, ánh mắt lạnh lẽo lóe sáng.
“Đại ca, chuyện này nên giải quyết thế nào? Lý Hạo đã sảy ra chuyện, đại ca không thể tiếp tục ngốc ở chỗ này, tuy bây giờ còn chưa có tin tức Lý Hạo phản bội, nhưng mà chỉ sợ lỡ như.
“Đám kia hàng đâu?”
“Vẫn lấy danh nghĩa của Lý Hạo đặt ở bến tàu chưa có vận chuyển ra ngoài.” Nếu cảnh sát vẫn tiến hành điều tra đối với Lý Hạo, sẽ phát hiện ra một vài dấu vết để lại.
“Đám hàng này để em ở lại xử lý, đại ca, người vẫn là nên đi trước.” Bọn họ rời căn cứ quá xa, nếu thật sự xảy ra chuyện không may, bọn họ muốn rời đi thật sự là phiền phức.
“Ừ” Công Tôn Vân gật đầu, hắn đã xem xét một người càng thích hợp hơn Lý Hạo, Lý Hạo đã không còn giá trị lợi dụng.
“Người biết được quá nhiều không cần thiết ở lại trên đời này, Lý Hạo phải chết.”
Nói xong Công Tôn Vân đi trở về phòng.
CHƯƠNG 79: SẼ KHÔNG ĐỂ CHO CÔ DỄ CHỊU
Trong phòng, Lam Kỳ đưa tấm hình chụp cô mặc áo cưới trong di động copy vào laptop, nghĩ một chút liền gởi một tấm qua cho Mễ Đóa, cô muốn kết hôn nhưng làm thế nào cũng muốn kích thích con nhóc kia một chút, làm bạn bè tốt nhiều năm như vậy, không gởi một tấm qua không tốt lắm.
Không tới một giây đồng hồ, Mễ Đóa liền gọi điện thoại qua, Lam Kỳ để điện thoại cách xa lỗ tai mình một chút, tiếng mắng chửi người không lải nhải bên kia mới có thể tạm dừng một chút.
“Đóa Đóa, tớ cũng không phải cố ý, tớ cũng không biết người kia lại là Khương Hạo, tớ cũng bị lừa.” Cô đáng thương tội nghiệp mở miệng.
“Cậu lừa gạt người nào chứ, lúc đó cậu chính là nói như vậy.”
Mặt Lam Kỳ biến sắc, “Thích hay không thích nói một tiếng, không thích tớ liền kêu anh ta cút.” Nếu Mễ Đóa thật sự không thể chạm điện với tên kia, vậy thì quyết định như vậy đi, không có duyên rồi.
Đầu bên kia điện thoại, giọng nói rõ ràng là nhỏ đi một chút.
“Trễ rồi, ngày đó tớ uống rượu say, sau đó xẩy ra chuyện…..”
“Anh ta ăn cậu rồi.” Lam Kỳ cảm thấy có vấn đề lớn, sao cô lại không nghĩ tới, Khương Hạo chính là người như thế.
“Không có. Là tớ.” Mễ Đóa cũng không biết ngày đó là xảy ra chuyện gì, mơ hồ liền làm việc này.
“Ách.” Đối với chuyện Mễ Đóa làm như vậy Lam Kỳ tuyệt đối không ngoài ý muốn, lén lúc dâm ô ở trong phòng đã không thể thoả mãn cô, đương nhiên dễ dàng gặp chuyện không may.
“Hiện tại có vẻ phiền phức, anh ta muốn tớ phụ trách.”
“Cái này sao, nên như vậy, làm người phải có trách nhiệm.”
“Kỳ Kỳ, sao cậu không chết luôn đi.”
Đầu bê