Insane
Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324995

Bình chọn: 7.5.00/10/499 lượt.

i thời điểm Lam Kỳ còn đang ngẩn người Thiệu Tử Vũ đã tiến lên ôm cô lăn ra xa bánh xe.

“Bé con, không sao chứ?” Thiệu Tử Vũ đứng dậy, phản ứng đầu tiên là vội vàng xem xét trên người cô có bị thương hay không, không tồi, chỉ thấy trên cánh tay bị trầy da một chút.

“Thiệu ngốc, em….” Một hồi lâu Lam Kỳ mới hoàn hồn, trên người vẫn như nhũn ra, vừa rồi xém chút nữa là cô bị đâm chết, hiện tại nghĩ lại còn hoảng sợ.

“Không có việc g rồi.” Thiệu Tử Vũ bế cô lên, vừa rồi cũng dọa anh một thân mồ hôi lạnh, nếu không phải anh đi theo không biết sẽ như thế nào.

“Ai chết tiệt như vậy, lái xe không có mắt sao.” Nghĩ lại một màn vừa rồi kia, Lam Kỳ mắng, rõ ràng là đèn đỏ vẫn chạy nhanh như vậy, khốn nạn.

Thiệu Tử Vũ nhìn theo phương hướng chiếc xe rời đi, đôi mắt rét lạnh, anh cảm giác chiếc xe kia là cố ý, tốc độ như vậy là muốn dồn bé con vào chỗ chết.

“Còn có thể đi không? Anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra.” Thiệu Tử Vũ hỏi.

“Ừ” Lam Kỳ thử xuống đất, Thiệu ngốc mặc quân trrang, cô làm sao không biết xấu hổ mà muốn anh ôm, hủy hình tượng.

Vừa mới xuống đất mặt liền nhăn lại.

“Thế nào?”

“Chân đau.” Cô thành thật trả lời, vừa rồi lúc ngã trên mặt đất giống như mắt cá chân đã bị thương, hiện tại bước xuống đất rất đau.

“Vậy còn cậy mạnh.” Thiệu Tử Vũ bế cô lên.

Lam Kỳ cảm thấy uất ức, “Không phải em sợ hủy hình tượng đẹp trai uy nghiêm của anh sao.”

“Muộn rồi, hình tượng của anh đã sớm bị em hủy.”

Lam Kỳ dựa vào trong lòng anh cười.

“Đúng vậy.” Từ nhỏ cô liền thật sự hủy hoại triệt để.

Một chiếc màu đen lái vào một con đường hẻo lánh mới từ từ ngừng lại.

Trên xe một người phụ nữ đầu đội mũ lưỡi trai, tháo xuống cặp mắt kính màu đen, vẻ mặt căm thù.

“Lam Kỳ, tô0i nhất định phải cho cô chết.” Nhiễm Khả dùng cái bật lửa tự đốt cho mình điếu thuốc, liều mạng rít vào mấy cái, dựa vào ghế trên xe xuất thần.

Tại sao, tại sao Thiệu Tử Vũ lại đứng bên cạnh cô ta, nếu không có anh ta, hôm nay Lam Kỳ đã sớm chết, đều tại cô ta, cô mới rơi vào kết cục ngày hôm nay, công việc không có, nhà cũng không có, đi tới đâu cũng bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ, còn bị ép ra nước ngoài sống. (Hừ, cũng không xem lại mới đầu là ai gây chuyện trước, tự tạo nghiệt không thể sống)

Cô đường đường là thiên kim tiểu thư của bí thư thị ủy vậy mà lại rơi vào kết cục này, đều là do cô ta làm hại.

Cô sẽ không để cho cô ta sống tốt như vậy, tuyệt đối sẽ không.

“Kiên nhẫn một chút.” Từ trong bệnh viện về, Thiệu Tử Vũ liền giúp Lam Kỳ bôi thuốc, bị trật chân, tất nhiên phải dùng lực xoa bóp mới có thể mau khỏi, anh cũng không muốn trong hiện trường hôn lễ cô khập khiễng đi, anh muốn cho cô một hôn lễ tốt đẹp nhất.

“Ừ. . . Nhẹ một chút.” Lam Kỳ đau đến kêu la, muốn lấy chân ra, chân lại bị gắt gao nắm chặt.

“Chịu đựng, không dùng sức sẽ không nhanh khỏi.” Thiệu Tử Vũ không chút nào mềm lòng.

Lam Kỳ cau mày nhịn mấy phút mới kết thúc loại hành hạ này.

“Từ hôm nay trở đi liền ở nơi này, một bước cũng không cho phép rời đi.” Trước khi đem sự việc điều tra rõ ràng, cô phải sống cùng với anh anh mới yên tâm.

“Tại sao?” Lam Kỳ ôm cổ Thiệu Tử Vũ cười, “Có phải cảm thấy em rất quan trọng rồi hay không?”

Thiệu Tử Vũ cất thuốc xong, cũng không giải thích với cô, “Đúng vậy, đã cảm thấy được em rất quan trọng.”

“Vậy anh phải nhìn xem em thật tốt, ngàn vạn lần đừng để đánh mất em.” Lam Kỳ bướng bỉnh nói đùa.

“Anh sẽ không.” Thiệu Tử Vũ lên tiếng.

“Vậy lỡ như.”

“Không có lỡ như.”

“Nếu lỡ như.”

“Anh sẽ đi tìm.”

Mặc dù cảm thấy bản thân hỏi như vậy đúng là không thể nào giải thích được, nhưng Lam Kỳ vẫn cực kỳ vừa lòng câu trả lời này.

“Được rồi, em đi ngủ một chút, anh sẽ nói chuyện với bác trai bác gái bên kia.” Thiệu Tử Vũ bế cô lên giường, anh còn có chuyện phải làm.

“Ừ” Lam Kỳ gật đầu, hiện tại cô tuyệt đối không lo lắng vấn đề của cha mẹ già, dù sao Thiệu ngốc là người cô nhất định sẽ gả cho.

Trên đường phố Thiệu Tử Mục phiền não gọi điện thoại, người phụ nữ này lại chạy đi nơi này rồi, di động cũng không bắt máy, nhất thời anh có loại dự cảm không tốt.

“Tìm được chưa?” Anh hỏi vài người đứng bên cạnh.

“Không có.” Mấy người kia trả lời.

“Nuôi mấy người làm ăn cái gì không biết.” Thiệu Tử Mục mắng to, những người này đều là người anh để lại nhìn Lý Hạo, không nghĩ tới vậy mà bị hắn ta cắt đuôi, cũng do anh sơ suất quá, là anh xem nhẹ tên Lý Hạo này.

Cái người phụ nữ ngốc Lam Vũ này, cô là nhìn không rõ hay là không nghĩ muốn nhìn rõ bộ mặt thật của tên khốn Lý Hạo này, chuyện Lý Hạo trong công ty cô cũng đã biết, vẫn là yêu người đàn ông kia sâu đậm như vậy sao.

“Khốn kiếp.” Thiệu Tử Mục hung hăn đá vào bánh xe một cước.

“Tìm cho tôi, cho dù có lật tung thành phố A cũng phải tìm cho được tên khốn kia.”

“Vâng.”

CHƯƠNG 80: MUỐN GẶP CHỊ CÔ SAO?

“Bạn học cũ phiền cậu giúp tôi tìm hai người.” Trong phòng sách Thiệu Tử Vũ đang nói chuyện điện thoại, sau khi đối phương đồng ý liền nói tên một lần.

Ngoài phòng sách Lam Kỳ nhẹ nhàng đi về, cô không phải cố tình nghe lén mà chính xác là bị đói tỉnh, không ngờ lại nghe được như th