Snack's 1967
Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325045

Bình chọn: 8.00/10/504 lượt.

phải đi.

“Nhanh lên một chút, anh chờ em.”

“Ừ” Lam Kỳ gật đầu, cô lập tức đi ngay.

“Kỳ Kỳ đừng nghe hắn ta, đừng đến, mau báo cảnh, hắn bị điên rồi.” Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng thét chói tai của Lam Vũ.

“Câm miệng. Yên tĩnh. Đùng” Sau đó điện thoại bị cắt đứt.

“Chị” Thân thể Lam Kỳ trống rỗng, cô mới vừa nghe tiếng thét của chị gái già, hơn nữa sau cùng còn có một tiếng giống như tiếng pháo nổ mạnh mẽ.

Không được, cô phải chạy nhanh qua, chị gái già nhất định là đã xảy ra chuyện, lúc xuống lầu cô chuẩn bị gọi điện thoại cho Thiệu ngốc.

Suy nghĩ một chút lại để xuống, không được, Lý Hạo nói chỉ cho một mình cô đến, hơn nữa ban ngày chị gái già cũng cảnh cáo không cho cô đi theo sau, cô không biết làm sao Lý Hạo biết được, nhưng bây giờ cô không thể mạo hiểm.

Nhất định là Lý Hạo cùng chị gái già đã xảy ra tranh chấp muốn cô đến khuyên giải, nhất định là như vậy, cô không ngừng an ủi chính mình.

Xuống lầu, Lam Kỳ không nói tiếng nào đi ra ngoài.

CHƯƠNG 81: YÊU CÔ NHƯ VẬY

Tiểu Lý đang ngồi trên sô pha xem TV ngon lành liền vội vàng đứng dậy.

“Phu nhân, người muốn đi đâu?” Lúc đi thủ trưởng đã có dặn dò, muốn cậu đi cùng cô.

“Tôi muốn ra ngoài mua chút đồ.”

“Vậy tôi cùng đi với phu nhân.”

“Không cần, tôi lập tức trở về, cậu ở nhà chờ tôi là được.” Lam Kỳ từ chối, nếu để cho Tiểu Lý đi theo, cô làm sao mà đi được.

“Phu nhân, người đừng làm khó dễ tôi, đây là nhiệm vụ thủ trưởng giao phó.” Tiểu Lý bày ra một bộ dáng khó xử.

Lam Kỳ nhức đầu, cô biết Tiểu Lý đối với mệnh lệnh của Thiệu ngốc mà nói là triệt để chấp hành, nếu cô kiên trì không cho cậu đi theo, khẳng định cậu sẽ lập tức báo lại, như thế cô cũng không đi được.

“Được rồi.” Lam Kỳ gật đầu, trước tiên cứ để cậu đi theo, đợi lát nữa nghĩ cách rởi khỏi cậu ta là được.

Ra khỏi biệt thự, Lam Kỳ đi chầm chậm trên đường phố, cố ý giả bộ một bộ dáng cực kỳ tận lực.

“Tiểu Lý, cậu đi gọi một chiếc xe.”

“Phu nhân muốn mua cái gì?” Tiểu Lý rất không giải thích được, bây giờ là 10 giờ tối, hơn nữa cách biệt thự xa hoa này có một siêu thị, cậu vốn cho là phu nhân sẽ vào đó mua đồ.

Lam Kỳ trừng mắt liếc cậu một cái.

“Đồ vật của phụ nữ, cậu muốn biết?”

Tiểu Lý xấu hổ cười, đồ dùng phụ nữ gì đó làm sao cậu có thể muốn biết, hơn nữa cũng không dám biết.

“Nhanh đi.”

“Vâng, vậy phu nhân ở chỗ này chờ tôi.”

Tiểu Lý dặn dò, chỗ này là khu nhà riêng, xe của cậu đã bị thủ trưởng lái đi, lúc này muốn xe chỉ có thể ra ngoài tiểu khu xem có chiếc taxi nào hay không.

“Được, nhanh đi.” Lam Kỳ bắt đầu đuổi người.

Tiểu Lý bước nhanh đi về phía cổng tiểu khu, nhìn bóng người đi xa, Lam Kỳ quay đầu đi về hướng khác, từ đây ra ngoài còn có cái cổng, lần trước cô đã nhìn qua, đối với việc Tiểu Lý có thể bị mắng, nhưng cô thật sự rất vội.

Thiệu Tử Vũ lái xe về nhà đụng phải Tiểu Lý đang chờ taxi bên ngoài tiểu khu, trên mặt nhất thời nghiêm túc.

“Như thế nào cậu lại ở đây?” Anh không phải kêu cậu ta bảo vệ bé con sao?

“Phu nhân nói muốn đi ra ngoài, kêu tôi đi tìm xe.”

“Cô ấy muốn ra ngoài?”

Sắc mặt Thiệu Tử Vũ nghi hoặc, cô gái nhỏ kia đã trễ thế này còn muốn đi đâu.

“Lên xe.” Anh mở miệng gọi Tiểu Lý.

Bây giờ chuyện càng ngày càng khó giải quyết, anh suy nghĩ có nên nói chuyệnn của Lý Hạo cho cô hay không, mặc dù sẽ làm cho cô lo lắng.

Sau khi lên xe, Thiệu Tử Vũ nhanh chóng lái xe về nhà.

“Người đâu?” Đến chỗ nhưng lại không thấy bóng dáng quen thuộc kia, anh rống lên với Tiểu Lý, không phải anh đã bảo cô ở chỗ này chờ anh hay sao, hiện giờ trên đường ngoại trừ mấy chiếc xe xon chạy qua, làm gì có bóng người nào.

Tiểu Lý nhìn chung quanh một chút, lại nhìn thủ trưởng nhà mình một chút, trên đường không có ai, trong nhà đèn cũng tắt, trong lòng lập tức cảm thấy, không xong.

“Thủ trưởng, tôi lập tức đi tìm.” Tiểu Lý vội vã chạy đi tìm người, lửa giận lớn như vậy làm cho cậu có cảm giác sắp bị giết đến nơi, không nghĩ ra không phải vừa mới rời khỏi phu nhân một chút hay sao, như thế nào lại gấp như vậy, tiểu khu này rất an toàn, có thể có chuyện gì chứ.

Sau khi Tiểu Lý đi, Thiệu Tử Vũ lập tức lất điện thoại gọi điện cho Lam Kỳ, gọi mấy cuộc cũng không ai bắt máy, anh dựa vào xe thất thần.

Thật ra thì chuyện này cũng không thể trách Tiểu Lý, anh không có nói chuyện ban ngày với cậu ta, cho nên cậu ta cũng không có phòng bị.

Anh đang suy nghĩ đã trễ như vậy rồi bé con còn muốn đi đâu, theo như hiểu biết của anh về cô, cô không có khả năng tự nhiên lại rời khỏi Tiểu Lý, càng không thể không nhận điện thoại của anh.

Bình tĩnh một chút, anh lập tức gọi một cú điện thoại cho Thiệu Tử Mục.

“Sao vậy Tử Vũ?” Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của Thiệu Tử Mục.

“Không thấy Lam Kỳ.”

“Làm sao có thể, không phải là em đã cho người nhìn cô ấy rồi sao?” Thiệu Tử Mục cảm thấy cực kỳ ngoài ý muốn, cô gái nhỏ kia cũng gặp chuyện không may giống anh?

“Em không nói rõ ràng với Tiểu Lý.” Thiệu Tử Vũ buồn phiền.

“Như vậy. . .” Giọng nói Thiệu Tử Mục trầm xuống.

“Em muốn hỏi hành tung của Nhiễm Khả tối hôm nay.” Lam Kỳ gặp chuyện không m