cho bản thân quyền lợi lớn nhất của phụ nữ.
Bản lĩnh lợi hại nhất của cô ta cũng là làm cho Lam Kỳ khâm phục nhất là có thể chơi trò mập mờ, cô ta có thể dựa vào bề ngoài ngây thơ ngọt ngào đem nam sinh đùa giỡn trong tay, bốn năm đại học đám nam sinh đánh giá cô ta là nữ thần ngây thơ không có bạn trai, còn nữ sinh đánh giá là toàn bộ nam sinh đều là bạn trai để chơi đùa của cô ta.
Người như vậy làm thế nào cô có thể thích được.
“Lam Kỳ xem cậu làm việc thật vất vả, mặt đều phơi nắng đến đen.”
Vẻ mặt Nhiễm Khả tỏ vẻ không có ác ý quan tâm, lông mi thật dài chớp chớp, ánh mắt trong trẻo dao động, nhìn thật chân thành.
Ngược lại Lam Kỳ có thể liếc mắt một cái liền nhìn ra, vẻ mặt quan tâm của cô ta, bên dưới là vẻ vui sướng khi người gặp họa cùng cảm giác đắc chí về sự hoàn hảo của bản thân.
“Có cách nào chứ, tôi lại không có ba làm bí thư ủy, bằng không cũng có thể là người hạng nhất.” So sánh này rất thích hợp.
Lam Kỳ còn nhớ rõ bộ dáng ba của cô ta, khuôn mặt gặp người khác đều tươi cười, cùng một loại đứa hạnh với Nhiễm Khả, khó trách lại trèo lên nhanh như vậy.
Nghe Lam Kỳ nói như vậy, Nhiễm Khả lộ ra vè mặt không hờn giận.
“Lam Kỳ như thế nào nói tớ như vậy, tớ sẽ mất hứng đó.”
Xem, đây chính là người phụ nữ đạo hạnh cao, bất kể tức giận như thế nào cũng sẽ không để lộ bản thân.
Lam Kỳ mặc kệ cô ta, chuẩn bị đi làm việc.
“Đợi chút Lam Kỳ, tớ đang có chuyện gấp phải đi, cầu xin cậu giúp tớ xem chiếc xe một chút được không, làm ơn, làm ơn đi, khóa xe của tớ bị hư rồi.”
Nhiễm Khả lộ ra vẻ mặt đáng yêu làm cho không người nào có thề cự tuyệt được.
Vốn là Lam Kỳ ang nhíu mày, nháy mắt biến thành mặt mày hớn hở.
“Đương nhiên có thể, hai chúng ta đi thôi, đi thôi.” Lam Kỳ vẫy tay với cô ta.
“Vậy thì cám ơn, tớ sẽ rất nhanh trở về, nhất định sẽ không để cho cậu đợi lâu.”
Nói xong Nhiễm Khả xinh đẹp đi về phía lầu một căn hộ.
Chờ bóng Nhiễm Khả vừa vặn biến mất, lập tức Lam Kỳ thu lại nụ cười.
“Mấy người đem cái này chuyển đến đường cái, mau.”
“Cô chủ, chuyện này. . .”
“Này cái gì. . . Mau làm.”
Không còn cách nào khác, vài người công nhân đành phải nghe theo phân phó của cô đem đồ vật đỗ ở trên đường cái.
Chuẩn bị tốt xong, Lam Kỳ cẩn thận xem xét, sau đó đem tờ báo để tùy ý đem cất kĩ, mới lại đứng trở về xa xa.
Lát sau, Nhiễm Khả bước nhanh đi ra.
“Cám ơn cậu Lam Kỳ, cậu vẫn là đáng yêu như vậy, đúng rồi Chủ Nhật này họp lớp cậu có đi không?”
“Đi làm nhưng sẽ đi.” Lam Kỳ cười.
“Vậy tốt, Chủ Nhật gặp lại.”
Nhiễm Khả lên xe, thắt dây an toàn, vẫy tay với Lam Kỳ, sau đó khởi động xe chạy đi.
Lam Kỳ bắt đầu đếm.
“Một, hai, ba.”
“Két, bốp…”
Phía trước đột nhiên xe bị bể bánh, sau đó tắt máy.
“Ha ha. . .”
Lam Kỳ ngửa mặt lên cười, cười đến sắp chết, giả bộ đáng yêu cái rắm, làm cho cô ta xem xe, cô cũng không phải là đám đàn ông không có mắt, đi tìm chết.
Nhiễm Khả vội vàng xuống xe nhìn bộ dáng thê thảm của vỏ xe, nhìn nhìn lại thấy che giấu bên dưới báo chí là một đống đồ sứ bị bể, trong mắt liền bốc lửa.
“Lam Kỳ cậu thật quá đáng.”
CHƯƠNG 20: DUNG BẠCH MINH
Lam Kỳ cũng không để ý Nhiễm Khả tức giận, nghĩ muốn bao nhiêu tiền phí sửa chữa xe thể thao, dám làm dám chịu là của ưu điểm của cô, cô chính là không nhìn được bộ dáng ra vẻ của cô ta, giống như cả thế giới đều coi cô ta làm trung tâm xoay xung quanh, khóa xe bị hỏng, cái cớ rách nát như vậy cũng dùng, xe này vừa nhìn liền biết là xe mới, đối với loại bạn bè này chính là dùng để giẫm đạp, lợi dụng tiện nhân cô chưa bao giờ nương tay.
“Chỉ đùa một chút, làm gì tức giận lớn như vậy, không phải cậu nói chúng ta là bạn tốt hay sao? Đừng bụng dạ hẹp hòi, ừ, năm trăm đồng cho cậu đi vá xe.”
Lam Kỳ hào phóng lấy ra tờ tiền năm trăm đồng từ trong túi.
Thiếu chút nữa Nhiễm Khả bị lời nói của cô làm nghẹn chết, cô ta vừa mua xe mới, từ nước ngoài vận chuyển về vừa ráp xong hàng, vậy mà cô chỉ đưa có năm trăm đồng?
“Thế nào, không đủ? Vậy thì một ngàn, còn dư mời cậu uống nước khoáng.” Lam Kỳ khó xử lấy thêm năm trăm đồng từ trong túi, bộ dáng muốn chết, không phải là khinh thường cô không có tiền sao, để cho cô ta mở mang kiến thức cái gì gọi là người bình thường không nhìn được hàng.
Sắc mặt Nhiễm Khả thay đổi vài lần, rốt cuộc xác định mình không cách nào bày ra bộ dáng dịu dàng khôn khéo trước mặt người phụ nữa này, Lam Kỳ cực lỳ có bản lĩnh làm cho cô tức điên.
“Lam Kỳ cậu biết xe này bao nhiêu tiền không? Một tháng lương của cậu còn không đủ cho tôi mua một cái bánh xe.” Rốt cục cô ta thét lên chói tai, xe này là cô vất vả tốn sức mới mua được, là bảo bối của cô, cư nhiên bị người phụ nữ này làm hỏng rồi.
“Hả, không phải chứ? Một tháng tiền lương của tôi còn mua không được một cái bánh xe? Tôi tính tiền mình kiếm được cũng không nhiều lắm, một tháng tính là mười vạn, a, xe này đắt như vậy sao, ây da, xe Ferrari mấy trăm vạn.” Lam Kỳ trừng mắt thật to, một bộ dáng chưa bao giờ thấy qua.
“Hừ, biết là tốt rồi.”
Nhiễm Khả nhịn không được xem thường, trước kia cô kết bạn với Lam Kỳ là vì gia cảnh nhà Lam Kỳ tốt, cùn