Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Trúc mã hồ ly bẫy vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325054

Bình chọn: 8.5.00/10/505 lượt.

g một chỗ với cô có chút lợi ích, nhưng mà hiện tại, xưa khác nay khác, hiện tại ba cô thăng chức, người nịnh bợ cô còn nhiều, rất nhiều, cô khinh thường kết bạn cùng với một người bình thường, hiện tại cô còn nhớ tình bạn cũ nên chào hỏi, xem như coi trọng Lam Kỳ.

Lam Kỳ quanh quẩn quanh xe một vòng rồi một vòng, lúc lòng hư vinh của Nhiễm Khả phồng lên đột nhiên mở miệng.

“Ba cậu tham nhũng.”

Nhiễm Khả kinh ngạc cả kinh.

“Lam Kỳ, cậu nói đừng nói bừa bãi, cẩm thận tôi thưa cậu tội phỉ bán để người ta bắt cậu.”

Lam Kỳ một bộ dáng không sao cả.

“Vậy tiền đâu cậu có để mua xe sang trọng, làm tiểu tam sao?”

Lần này sắc mặt Nhiễm Khả đen, trắng, xanh, mấy màu sắc chuyển đổi liên tục.

“Lam Kỳ đừng thấy tôi cho chút mặt mũi thi không biết xấu hổ.”

“Thôi đi, mặt mũi tôi tự mình cho, tôi không trông chờ vào cậu.”

Nhiễm Khả tức giận đến hận có nên hay không đi lên bóp chết cô, từ lúc ba thăng chức, không ai dám nói chuyện như vậy với cô ta.

“Lam Kỳ, Nhiễm Khả.”

Lúc này một giọng nói dễ nghe vang lên cắt đứt tranh chấp cua hai người, cách đó không xa một người đàn ông đi về phía này, dưới ánh nắng ban mai anh ta mặc một thân tây trang màu tối, vẻ mặt cởi mở cười, rất có phong độ.

“Học trưởng Dung.”

Nhiễm Khả kịp phản ứng trước tiên, cười chào hỏi, Dung Bạch Minh, đã từng là nhân vật làm mưa làm gió trường đại học B, so với giới học trưởng cấp ba của cô ta, gia thế rất tốt, mới từ nước ngoài lưu học một năm trở về, nghe nói đã có công ty riêng của mình.

So với Nhiễm Khả khéo léo, Lam Kỳ hận không thể tìm một cái động chui vào.

Lam Kỳ cô cả đời không có làm việc xấu xa gì, chỉ duy nhất một lần kia, chính là có liên quan đến người này.

Dung Bạch Minh chào hỏi với Nhiễm Khả xong, ánh mắt chuyển hướng về phía Lam Kỳ.

“Đã lâu không gặp.”

Lam Kỳ cười gượng.

“Đã lâu không gặp.”

“Thật không nghĩ tới lại gặp em ở chỗ này.”

Ánh mắt Dung Bạch Minh gắt gao nhìn chằm chằm Lam Kỳ có lẽ phát hiện cô không được tự nhiên, lại nhìn về phía Nhiễm Khả.

“Làm sao vậy, gặp phiền phức gì, mặt trời gay gắt như vậy các người còn đứng nơi này?””

Loại chuyện như vậy, bình thường La Kỳ sẽ không mở miệng trước, Nhiễm Khả sẽ cướp lời.

“Học trưởng, Lam Kỳ đùa giỡn với em, làm cho bánh xe em bị thủng, nhìn này, đụng tới cậu ấy chính là không có chuyện tốt, vẫn là người thích chỉnh người khác như vậy.”

Nhiễm Khả nhìn Lam Kỳ cười, giống như không thoải mái vừa rồi căn bản là không có sảy ra, sau đó tiếp tục mở miệng.

“Hơn nữa cậu ấy còn cho em năm trăm đồng đi sửa xe, đây không phải là khi dễ ta sao.”

“Em không cần cậu ấy còn tức giận, bộ mặt sa xầm…..Được rồi, Lam Kỳ không cần xị mặt, quan hệ chúng ta tốt như vậy, mình làm sao có thể muốn cậu bồi thường chứ, học trưởng thấy sẽ mắng tớ keo kiệt.”

“Anh nói có phải hay không học trưởng?”

Dung Bạch Minh cười, từ chối cho ý kiến.

“Học trưởng, gần đây công ty thế nào? Có muốn em đi hỗ trợ hay không? Em có đủ khả năng.”

Nhìn Nhiễm Khả giả trang bộ dáng khéo léo ở trước mặt Dung Bạch Minh, Lam Kỳ khinh bỉ, thật có thể giả bộ.

“Ừ, bất cứ lúc nào cũng chào đón.”

Dung Bạch Minh mở miệng.

“Học trưởng, em coi là thật đó cho không phép lừa gạt.”

“Anh khi nào thì gạt em.”

Hai người câu có câu không trò chuyện, hoàn toàn đem Lam Kỳ để qua một bên, Lam Kỳ đang nghĩ có muốn hay không đi trước.

“Lam Kỳ làm sao không nói câu nào hết vậy, thật sự tức giận sao, tớ không cần cậu sửa xe, lại mời cậu ăn bữa tiệc lớn để cậu nhận lỗi được chứ?”

Lam Kỳ vừa định đi Nhiễm Khả đã có thể tủi thân nhìn cô, giống như cô cỡ nào không phân biệt phải trái.

Khóe mắt Lam Kỳ vểnh lên một chút, nhìn Nhiễm Khả một giây, sau đó cười.

“Nói cái gì đó, quan hệ của chúng ta là cái gì, bạn thân tốt nhất.”

Nói xong Lam Kỳ thân thiết ôm Nhiễm Khả.

“Xe là mình phá hư, tiền nhất định phải bồi thường, một triệu, mau, giá tiền của bạn bè, việc này về sau không cho phép nhắc lại, đỡ phải đau lòng.”

Lam Kỳ kiên quyết nhét tiền vào trong tay Nhiễm Khả, nói đùa sao, nghĩ giẫm lên cô thể hiện sự hiền lành rộng lượng của chính mình, nằm mơ, không phải thích giả bộ độ lượng sao? Một triệu để cho cô ta ngậm bồ hòn*, cho cô ta kiêu ngạo.

*Đau mà không dám kêu

“Lam Kỳ” Nhiễm Khả nhìn tiền trong tay, giọng nói đều thay đổi.

“Nhiễm Khả chô ít đúng không?”

Lam Kỳ nháy mắt, bộ dáng như vậy tương tự Nhiễm Khả 0.8 độ.

“Còn tưởng rằng cậu thật sự coi mình là bạn bè, hóa ra.”

Nhiễm Khả cố gắng làm cho trên mặt mình khôi phục nụ cười.

“Không phải chê ít, là không cần.”

Một triệu đi cho ăn xin à.

“Nhất định phải lấy, nếu không chính là không xem tớ là bạn bè, đừng nói không cần, nếu không bạn bè cũng không cần làm.”

Lam Kỳ bày ra điệu bộ muốn tuyệt giao.

Nhiễm Khả nhất thời sửng sốt.

“Ha ha, tình cảm của các người vẫn là tốt như vậy.”

Một bên Dung Bạch Minh cười ra tiếng.

“Ừ”

Nghe được anh ta nói, Nhiễm Khả chậm rãi gật đầu, không được, cô không thể ở trước mặt Dung Bạch Minh là ra loại chuyện hẹp hòi, thua thiệt này về sau cô sẽ đòi lại.

Mà Lam Kỳ toát ra mồ hôi lạnh, rốt cục cô hiểu được tại sao bản thân lại khô